Ngày bị đuổi khỏi nhà chồng, tài sản duy nhất mẹ chồng ném cho tôi là một thùng cháo gói ăn dở, dán băng keo nham nhở. Chồng cũ cười khẩy, cả nhà họ hả hê nhìn tôi ra đi với món quà bố thí rẻ tiền.
Tiếng búa của vị thẩm phán gõ xuống mặt bàn khô khốc như tiếng chốt cửa sập lại. Cuộc hôn nhân năm năm của tôi với Trần Minh Tuấn chính thức kết thúc chỉ bằng vài dòng chữ trên tờ giấy A4 có dấu đỏ. Quyền nuôi con thuộc về tôi, anh ta có nghĩa vụ cấp dưỡng. Những câu sau đó tôi nghe không rõ nữa. Tôi không khóc. Tôi chỉ thấy nhẹ bẫng, như thể vừa cắt được một khối u khỏi cuộc đời mình, dù chỗ trống nó để lại đau đến tê người.
Bước ra hành lang tòa án, tôi thấy bé Sóc đang ngồi co ro trên ghế đá, ôm cái balo hồng cũ, mắt nhìn ngơ ngác. Thấy tôi, con bé chạy lại, nắm tay tôi hỏi nhỏ: “Mẹ ơi, mình về nhà hả mẹ? Con đói.” Hai chữ “về nhà” làm tim tôi thắt lại. Từ hôm nay, thứ từng gọi là nhà chỉ còn là một nơi tôi phải quay lại lấy đồ rồi rời đi mãi mãi. Tôi vuốt tóc con, cố cười: “Ừ, mình về lấy đồ rồi mẹ dẫn con đi chỗ khác nhé.”
Tuấn lướt qua hai mẹ con như người dưng. Mùi nước hoa lạ trên áo hắn làm tôi buồn nôn. Hắn dừng lại, không nhìn tôi mà nói với khoảng không: “Cô về dọn nhanh đi. Chiều nay Yến dọn qua. Đừng để sót cái gì, cô ấy đang có bầu, thấy lại mấy thứ cũ ảnh hưởng thai khí.” Tôi bật cười nhạt. Con gái tôi đang đứng đây, bụng đói, mắt hoe đỏ, còn hắn chỉ lo cho “thai khí” của người đàn bà chen vào phá nát gia đình tôi. Tôi đáp lạnh tanh: “Anh yên tâm. Cái gì thuộc về tôi, tôi sẽ mang đi hết. Kể cả rác, tôi cũng không để lại cho người đàn bà của anh.”
Chiếc taxi chở hai mẹ con về căn biệt thự ở quận 7 mà tôi từng nghĩ là tổ ấm. Cổng sắt vẫn bóng loáng, tường sơn vẫn trắng, đèn vườn vẫn sang, nhưng bên trong lạnh như mồ. Bước vào phòng khách, tôi đã thấy đủ mặt nhà chồng: ông Hùng – bố chồng – ngồi xem tivi, tách trà trên tay; Thủy – em chồng tôi – ngồi sát chồng nó là Khánh, cả hai nhìn tôi bằng ánh mắt hả hê của kẻ thắng cuộc. Thủy cong môi: “Gớm, tưởng ai. Hóa ra người dưng về thăm nhà. Dọn nhanh đi chị, nhà này sắp đón người có phúc có đức về ở. Chị để lại vận xui thì khổ cháu đích tôn nhà em.”
Tôi không đáp, chỉ kéo con lên lầu. Sau lưng, ông Hùng buông một câu như nhát dao: “Đẻ con gái thì như vịt trời, nuôi lớn rồi cũng bay mất.” Bé Sóc bám chặt váy tôi, im thin thít. Phòng ngủ của tôi trống hoác. Tuấn đã cho người gom hết đồ của mẹ con tôi vào mấy thùng carton từ tối qua. Quần áo, sách dạy nấu ăn, vài món đồ chơi của Sóc, vài bộ chăn ga cũ… tất cả nằm chỏng chơ như đống phế liệu. Năm năm qua, tôi đổ tiền bạc, công sức, tuổi trẻ vào cái nhà này, từ tiền chợ, điện nước đến tiền thuốc thang cho ông bà. Giờ bước ra, trong ví tôi có đúng hai triệu, một cái thẻ ATM còn chẳng bao nhiêu, và một đứa con gái bốn tuổi.
Tôi kéo hai vali xuống lầu thì Tuấn đã về. Hắn đứng tựa tủ rượu, châm thuốc, dáng điệu thảnh thơi như đang xem người ta dọn kho. Tôi dắt con đi thẳng ra cửa thì mẹ chồng tôi – bà Phán – từ trong bếp xông ra. Bà mặc đồ lụa màu mận, tóc búi gọn, mặt lạnh tanh. Trên tay bà là một cái thùng carton cũ, dán băng keo nham nhở. Bà quát: “Đứng lại!”
Cả nhà đồng loạt quay sang. Tuấn nhíu mày: “Mẹ làm gì vậy? Để cô ta đi cho khuất mắt.” Bà Phán không thèm nhìn con trai, bước đến trước mặt tôi, mắt sắc như lưỡi dao: “Mày định đi tay không đấy à?” Tôi nhếch môi: “Con không dám lấy gì của nhà mẹ đâu. Lấy rồi lại mang tiếng ăn cắp.” Bà cười nhạt: “Tao không cho mày. Tao cho cháu tao.” Nói xong, bà vung tay ném mạnh cái thùng vào ngực tôi. Tôi loạng choạng suýt ngã, phải buông tay bé Sóc ra để đỡ. Cái thùng không nặng, nhưng cú ném thì đầy đủ nh;;ục n;;;hã và khinh khi.
“Cầm lấy!” Bà chỉ tay vào mặt tôi, giọng rát như muối xát. “Trong này là mấy gói cháo tao mua ăn sáng, nhưng giờ tao chán rồi. Nhà này sắp có người mới ăn sơn hào hải vị, ai còn thèm mấy thứ cháo gói rẻ tiền. Mày cầm đi mà nấu cho con mày ăn. Đừng để thiên hạ nói nhà tao bạc đãi, để cháu tao đói.” Thủy cười rộ lên: “Ôi trời, quà chia tay sang quá mẹ ơi. Cháo gói hết hạn hả mẹ?” Khánh cũng hùa theo: “Có cháo ăn là may rồi. Loại không biết đẻ con trai như chị, ra đường có khi phải xin cơm thừa ấy chứ.”
Mặt tôi nóng bừng. Sự sỉ nh::ục ấy còn đau hơn cả cái tát.Xem tiếp ở dưới phần bình luận

Tôi ôm chặt chiếc thùng carton vào lòng, đôi tay run rẩy vì uất nghẹn. Bé Sóc sợ hãi òa khóc, nép sau lưng mẹ. Tôi nhìn thẳng vào mắt bà Phán, nhìn qua những gương mặt đang cười cợt kia, rồi hít một hơi thật sâu. Không một lời cãi vã, tôi lẳng lặng dắt con bước ra khỏi cánh cổng sắt lạnh lẽo.
Ngay khi ra đến vỉa hè, chiếc taxi chờ sẵn đã nổ máy. Tôi ném mạnh hai chiếc vali vào cốp, nhưng đến lượt cái thùng cháo gói, tôi bỗng khựng lại. Một cảm giác kỳ lạ thôi thúc tôi. Cái thùng này tuy nhẹ, nhưng khi lắc nhẹ, tôi nghe thấy tiếng lạch cạch không giống tiếng của những gói cháo khô.
Bí mật trong thùng cháo cũ
Tối hôm đó, trong căn phòng trọ nhỏ hẹp vừa thuê được, tôi dùng kéo cắt lớp băng keo nham nhở trên miệng thùng. Bé Sóc đã ngủ thiếp đi vì mệt. Khi lớp giấy carton mở ra, tôi sững sờ.
Bên dưới ba gói cháo ăn liền nằm sơ sài ở trên là một chiếc hộp thiếc cũ đựng bánh quy. Tôi mở hộp, tim đập liên hồi. Bên trong không phải bánh, mà là:
-
Một cuốn sổ tiết kiệm đứng tên tôi, trị giá 500 triệu đồng.
-
Một xấp vàng miếng (khoảng 10 lượng) được bọc cẩn thận trong giấy báo.
-
Một lá thư tay với nét chữ run rẩy của bà Phán.
*”Gửi con dâu,
Khi con đọc những dòng này, chắc con đang hận mẹ lắm. Mẹ phải đóng kịch, phải sỉ nhục con trước mặt cha con thằng Tuấn và con Thủy. Chỉ có cách đó, mẹ mới đưa được số tài sản này cho con mà không bị tụi nó dòm ngó hay tranh giành.
Mẹ biết thằng Tuấn ngoại tình, biết nó khốn nạn. Nhưng mẹ già rồi, không bảo vệ được con trước sự độc đoán của ông Hùng và sự mù quáng của thằng Tuấn. Số tiền này là tiền riêng của mẹ tích cóp cả đời, mẹ cho mẹ con Sóc để phòng thân. Hãy đi thật xa, đổi số điện thoại, đừng bao giờ quay lại cái nhà nát nấy nữa. Coi như mẹ nợ con một lời xin lỗi.”*
Tôi quỵ xuống sàn nhà, nước mắt giàn giụa. Hóa ra, trong căn nhà độc hại ấy, vẫn còn một chút hơi ấm cuối cùng sót lại, dù nó được bọc trong lớp vỏ cay nghiệt.
Màn trả thù ngọt ngào
Ba năm sau.
Tôi giờ đã là chủ của một chuỗi cửa hàng thực phẩm sạch có tiếng. Số vốn của bà Phán năm xưa cộng với sự nỗ lực đến kiệt cùng của tôi đã đơm hoa kết trái. Sóc được học trường quốc tế, gương mặt con không còn nét sợ hãi mà rạng rỡ như ánh mặt trời.
Một buổi chiều, tôi đang ngồi trong xe hơi chờ đón con thì thấy hai bóng dáng quen thuộc đi ngang qua trạm xe buýt đối diện. Đó là Tuấn và Yến – người đàn bà năm xưa.
Nhưng họ không còn vẻ hào nhoáng của ngày cũ. Tuấn trông già sọm đi, mặc bộ đồ công nhân lấm lem, còn Yến thì đang gào thét đòi tiền bỉm sữa cho đứa con trai trên tay. Sau này tôi mới biết, sau khi tôi đi, công việc kinh doanh của ông Hùng đổ vỡ vì đầu tư đất ảo. Tuấn vì thói ăn chơi cũng bị sa thải, căn biệt thự quận 7 đã bị ngân hàng siết nợ từ lâu. Cô nhân tình “có phúc” kia hóa ra cũng chỉ là một kẻ đào mỏ, khi thấy nhà họ Trần sa cơ thì lộ rõ bản chất lăng loàn.
Tuấn nhìn thấy tôi bước xuống từ chiếc xe sang trọng. Hắn đứng sững lại, định tiến tới gọi tên tôi. Nhưng tôi chỉ thản nhiên đeo kính râm, nắm tay bé Sóc đi thẳng vào xe.
Tôi không hận, cũng không trả thù bằng bạo lực hay lời nói. Sự thành công và bình yên của tôi chính là đòn giáng đau đớn nhất vào sự hèn hạ của họ năm xưa.
Chiếc xe lăn bánh, để lại sau lưng những con người từng coi thường “thùng cháo gói rẻ tiền”, giờ đây ngay cả một bữa cơm ấm cúng cũng trở thành điều xa xỉ đối với họ. Tôi mỉm cười, thầm cảm ơn bà Phán – người đàn bà đã dùng sự nghiệt ngã để dạy tôi cách đứng vững trên đôi chân mình.