Biết tôi khó có con nhưng anh vẫn tha thiết xin cưới, đêm tân hôn lật tấm chăn trên giường tôi tím mặt hiểu nguyên do
Trước đây, tôi từng có một mối tình kéo dài suốt 5 năm. Chúng tôi yêu nhau đủ lâu để nghĩ đến chuyện kết hôn, nhưng lại thống nhất sẽ có con trước rồi mới cưới. Tôi ngây thơ tin rằng đó là cách chắc chắn nhất để cả hai không phải hối hận về sau. Nhưng chính quyết định đó lại mở ra một sự thật khiến cuộc đời tôi rẽ sang hướng khác.
Sau nhiều lần cố gắng mà vẫn không có tin vui, chúng tôi đi khám. Và rồi, bác sĩ kết luận tôi mắc lạc nội mạc tử cung – một căn bệnh khiến khả năng mang thai trở nên vô cùng khó khăn. Tôi đã chạy chữa khắp nơi, uống thuốc, điều trị, hy vọng… rồi lại thất vọng. Những tháng ngày đó, không chỉ sức khỏe mà cả tinh thần của tôi cũng dần kiệt quệ.
Tình yêu của chúng tôi theo đó cũng phai nhạt. Anh là con một, áp lực nối dõi tông đường đè nặng lên vai. Tôi hiểu điều đó, và cũng hiểu rằng mình không thể ích kỷ giữ anh lại. Vậy nên tôi là người chủ động nói lời chia tay. Điều khiến tôi đau lòng nhất là… anh cũng đồng ý rất nhanh. Không níu kéo, không do dự.

Ảnh minh họa
Một năm sau khi chia tay, tôi quen chồng hiện tại qua mai mối. Anh hơn tôi vài tuổi, công việc ổn định, gia đình khá giả. Ngay từ đầu, tôi đã không dám kỳ vọng quá nhiều. Nhưng chỉ sau 2 tháng tìm hiểu, anh đã ngỏ lời muốn cưới tôi.
Tôi đã rất hoang mang. Một người đàn ông có điều kiện tốt như vậy, tại sao lại vội vàng chọn tôi?
Không muốn lặp lại sai lầm cũ, tôi thẳng thắn nói với anh về bệnh tình của mình, rằng tôi rất khó có con. Tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị từ chối. Nhưng không, sau một đêm suy nghĩ anh nói rằng anh không quan trọng chuyện đó, anh vẫn muốn cưới tôi.
Tôi gần như không tin vào tai mình. Tôi còn yêu cầu anh phải nói rõ chuyện này với bố mẹ, vì tôi không muốn sau này bị mang tiếng lừa dối. Anh nói rằng đã nói rồi, và bố mẹ anh không cổ hủ, họ đồng ý.
Chỉ với từng ấy lời, tôi như vớ được chiếc phao cứu sinh. Tôi nghĩ mình thật may mắn. Một người đàn ông chấp nhận cả khiếm khuyết của tôi, một gia đình rộng lượng… Tôi không chần chừ nữa, nhanh chóng đồng ý kết hôn.
Hôn lễ diễn ra trong niềm hạnh phúc mà tôi tưởng là trọn vẹn.
Cho đến đêm tân hôn.
Sau khi tiệc tàn, tôi còn phải ra ngoài trả váy cưới, tẩy trang, tháo tóc. Khi trở về nhà đã gần 11 giờ đêm. Vừa bước vào, anh đã kéo tay tôi vào phòng, ánh mắt có phần vội vã. Tôi nghĩ, có lẽ anh thật sự mong chờ khoảnh khắc này.
Nhưng rồi, thay vì lên giường, anh lại trải chiếu xuống đất.
Tôi ngạc nhiên hỏi thì anh chỉ cười, bảo đêm tân hôn nằm dưới đất cho “có lộc”. Tôi thấy lạ nhưng chưa kịp nói gì thì anh đã kéo tôi nằm xuống.
Đúng lúc đó, anh lật tấm chăn trên giường ra. Tôi chết lặng.

Ảnh minh họa
Trên giường là hai đứa trẻ đang ngủ say.
Tôi sững người, tim đập loạn nhịp. Anh quay sang tôi, giọng nhẹ nhưng rõ ràng:
“Đây sẽ là con của chúng ta sau này. Anh muốn đêm tân hôn mình ngủ cạnh tụi nhỏ để lấy may. Người ta nói như vậy gia đình sẽ đông con, nhiều phúc. Mình không có con thì càng nên làm vậy để bù lại”.
Tôi nhìn hai đứa trẻ, lòng rối như tơ vò. Thực ra, tôi biết về chúng. Đó là con của anh trai chồng với người yêu cũ. Hai người có con nhưng không cưới, sau đó chia tay. Người phụ nữ kia ra nước ngoài, bỏ lại hai đứa nhỏ. Từ đó đến nay, bố mẹ chồng tôi chăm sóc là chính, vì anh trai chồng bận rộn và sống khá phóng túng.
Nhưng tôi không ngờ, ngay trong đêm tân hôn, chúng lại xuất hiện theo cách này. Chưa dừng lại, anh tiếp tục nói, giọng như đã chuẩn bị từ trước:
“Bố mẹ anh rất thương hai đứa nhỏ này. Ông bà cũng mong vợ chồng mình nhận nuôi và chăm sóc tụi nó như con ruột. Sau này tụi nó lớn lên sẽ chăm sóc lại cho mình. Bố mẹ cũng đã chuẩn bị tài sản, sau này để lại hết cho hai đứa”.
Tôi nghe mà đầu óc quay cuồng. Một phần trong tôi cố giữ bình tĩnh, cố hiểu, cố chấp nhận. Nhưng rồi, một suy nghĩ bật ra: “Em vẫn muốn cố gắng có con…”
Anh nhìn tôi, thở dài, rồi nói một mạch:
“Em cũng biết tình trạng của mình rồi mà. Không phải muốn là được đâu. Anh không muốn em phải vất vả thêm nữa. Cứ thuận theo tự nhiên thôi. Có thì tốt, không có cũng không sao. Dù sao bố mẹ anh cũng đã tính hết rồi. Hai đứa nhỏ này sau này sẽ lo cho mình”.
Anh dừng lại một chút rồi nói tiếp, lần này chậm rãi hơn:
“Với lại… bố mẹ anh cũng nói thẳng. Nếu em sinh thêm con thì mọi chuyện sẽ phức tạp. Tài sản đã định để lại cho hai đứa nhỏ, nếu có thêm con thì phải chia lại. Ông bà không muốn vậy”.

Ảnh minh họa
Từng lời của anh như từng nhát dao cứa vào lòng tôi.
Tôi ngồi đó, giữa căn phòng tân hôn, bên cạnh hai đứa trẻ đang ngủ ngon lành, và người chồng mà tôi từng nghĩ là cứu cánh của cuộc đời mình.
Tôi hiểu rõ căn bệnh của mình – lạc nội mạc tử cung không phải chuyện đơn giản. Tôi đã từng chạy chữa, từng hy vọng rồi tuyệt vọng. Tôi biết con đường làm mẹ của mình khó khăn hơn người khác gấp nhiều lần. Nhưng “khó” không có nghĩa là “không thể”.
Không. Tôi không cam tâm.
Dù khó khăn đến đâu, tôi cũng sẽ tìm cách chữa trị lại từ đầu. Tôi sẽ đi khám lại, tìm bác sĩ giỏi hơn, tìm phương pháp phù hợp hơn. Nếu cần, tôi sẽ chấp nhận đau đớn thêm một lần nữa, tốn kém thêm một lần nữa… chỉ để có một cơ hội, dù là nhỏ nhất.
Tâm sự từ độc giả Bảo An..