Chị ơi, đừng lên chiếc xe hoa đó… Cả xóm ai cũng bảo Hạnh may mắn. Lấy được người đàn ông giàu có, quyền lực, hơn chị gần hai mươi tuổi nhưng có thể lo cho cả gia đình. Mẹ chị s/u/ng s/ư/ớng khoe khắp nơi, bảo từ nay bà không còn phải bán rau ngoài chợ, nắng ch/áy mặt mày nữa. Nhưng không ai biết đêm nào Hạnh cũng kh/óc…Hằng níu tay chị mình, nước mắt tuôn rơi như mưa tháng Bảy. Đám cưới đông người, nhạc cưới vang lên inh ỏi. Mẹ Hạnh rạng rỡ trong chiếc áo dài đỏ thắm, miệng không ngớt nở nụ cười, tay liên tục khoe nhẫn vàng và vòng cổ mới được tặng. Nhưng giữa niềm vui giả tạo ấy, chỉ có Hằng là thấy rõ trong mắt chị gái mình – Hạnh – là một trời u tối.
Không ai hiểu vì sao một cô gái 23 tuổi, có bằng đại học, từng yêu một chàng trai hiền lành cùng quê, lại đồng ý lấy một người đàn ông đã gần 40, đã từng một đời vợ, có tiếng giàu có và quyền lực. Người ta chỉ biết rằng, sau đám cưới, mẹ Hạnh không còn ra chợ bán rau nữa. Nhà cũng sửa sang lại, mái ngói mới lợp, cổng sắt được sơn lại, sáng loáng.
Hạnh ngồi lặng lẽ trong phòng trang điểm, lớp son phấn không che nổi quầng mắt thâm sau nhiều đêm mất ngủ. Cô nhìn vào gương, thấy một người con gái lạ lẫm đang đeo khăn voan, mặc váy cưới trắng tinh khôi. Nhưng lòng cô thì không còn trong trắng như vậy nữa – nó đang vấy bẩn bởi nỗi sợ, sự hy sinh, và nước mắt.
Hạnh sinh ra trong một gia đình nghèo ở một làng quê nhỏ miền Trung. Ba mất từ khi hai chị em còn nhỏ. Mẹ gồng gánh nuôi hai con gái bằng gánh rau mỗi ngày ra chợ từ 4 giờ sáng. Hạnh học giỏi, đỗ đại học, nhưng sau khi tốt nghiệp, cô chật vật tìm việc. Giữa lúc đang bấp bênh với công việc tạm bợ ở thành phố, cô gặp ông Tùng – người đàn ông có chức trong một công ty lớn, hơn cô gần 20 tuổi, từng ly hôn vợ vì “không sinh được con”.
Lần đầu gặp, ông Tùng đã ấn tượng với vẻ đẹp dịu dàng và sự lễ phép của Hạnh. Ông ngỏ lời mời cô về làm trợ lý riêng. Lương cao, môi trường tốt, và có cơ hội “phát triển”. Ban đầu, Hạnh dè chừng, nhưng mẹ cô lại vui mừng: “Làm cho người ta như vậy còn hơn đi làm công nhân, cả đời chẳng ngóc đầu lên nổi.”
Và rồi những bữa ăn sang trọng, những món quà đắt tiền, những lời hứa “sẽ cưới, sẽ lo cho cả gia đình”, đã khiến Hạnh bước dần vào một cuộc chơi mà cô không biết lối ra. Khi ông Tùng cầu hôn, mẹ cô là người đầu tiên gật đầu, còn cô thì… im lặng.
“Đây là cơ hội đổi đời, con phải nắm lấy,” mẹ nói, giọng run lên vì xúc động.
“Nhưng con không yêu ông ấy…”
“Con yêu rồi có ăn được không? Yêu nhau mà nghèo thì có lo được cho mẹ con mình không?”
Hạnh nghẹn lại. Cô nhìn bàn tay mẹ đầy vết chai sần, mường tượng ra cái chợ quê đầy bụi đất và mùi tanh rau dập. Rồi cô gật đầu, như một cái máy.
Đêm đó, Hạnh ngồi co ro ở một góc giường. Căn phòng khách sạn 5 sao lạnh lẽo, dù đèn vàng ấm áp. Ông Tùng say rượu, cười khà khà khi bước vào. Ông k/éo m/ạnh tay cô:
“Em là vợ anh rồi, ng;;oan đi em.”
Hạnh thấy tay mình như bị k/éo vào h;ố s;âu. Nước mắt rơi nhưng không ai nhìn thấy. Cô không h;é/t, không v//ùng v/ẫy. Chỉ nằm yên, buông xuôi như một thân cây mục. Trong đầu cô là hình ảnh mẹ đang ngủ yên ở quê trong căn nhà mới, ánh đèn điện sáng trưng không còn phải xài dầu hôi.
Từ hôm đó, đêm nào cô cũng khóc, một mình…Xem thêm
Sáng hôm sau, Hạnh mở mắt. Ánh nắng ban mai xuyên qua tấm rèm cửa dày, yếu ớt chiếu vào căn phòng khách sạn 5 sao. Không khí vẫn lạnh lẽo. Cả người cô ê ẩm, từng khớp xương như muốn rời ra. Cảm giác trống rỗng xâm chiếm tâm trí, nặng nề hơn cả sự mệt mỏi thể xác.
Hạnh lơ đãng nhìn quanh. Chiếc váy cưới trắng tinh khôi, biểu tượng của một “hạnh phúc” mà cô chưa bao giờ thực sự cảm nhận, nằm vứt chỏng chơ một góc sàn, nhàu nát và bẩn thỉu. Nó trông như một xác chết, gợi lên hình ảnh thảm hại của chính Hạnh. Lòng cô trào lên một cơn ghê tởm kinh khủng – không phải ghê tởm chiếc váy, mà là ghê tởm chính bản thân mình.
Hạnh thở hắt ra, một tiếng thở dài khô khốc. Cô nhìn lên trần nhà trắng toát, nơi những họa tiết cầu kỳ như đang chế giễu sự đơn điệu, vô vị của cuộc đời cô.
“Đây là cuộc sống của mình sao?” Hạnh tự hỏi, giọng thầm thì đến nỗi chỉ mình cô nghe thấy. Nước mắt lại chực trào, nhưng cô cắn chặt môi, cố gắng kìm nén.
Những ngày sau đó, Hạnh chuyển về căn penthouse sang trọng của Ông Tùng tại thành phố. Căn hộ rộng lớn, được trang hoàng lộng lẫy với nội thất đắt tiền, nhưng lại trống trải đến lạ. Mỗi buổi sáng, Ông Tùng vội vã rời đi với lịch trình kín mít, để lại Hạnh một mình giữa không gian xa hoa mà lạnh lẽo.
Những bữa ăn cô độc diễn ra thường xuyên hơn Hạnh tưởng. Cô ngồi đối diện với một chiếc ghế trống hoặc chỉ có tiếng lách cách của dao dĩa từ người giúp việc. Ánh đèn chùm pha lê phản chiếu sự lấp lánh vô vị vào đôi mắt Hạnh. Cô cảm thấy mình như một bức tượng được đặt trang trọng trong lồng kính, được lau chùi, chăm sóc cẩn thận, nhưng chẳng bao giờ được sống, được cảm nhận hơi ấm thực sự.
Khi Ông Tùng trở về nhà, dáng vẻ anh ta mệt mỏi, gương mặt hằn rõ sự bận rộn. Anh ta chỉ muốn “nghỉ ngơi”, đúng như những gì anh ta thường nói. Hạnh cố gắng tìm kiếm một lời hỏi han, một ánh nhìn trìu mến, nhưng thứ cô nhận được thường chỉ là sự hờ hững.
Một buổi tối nọ, Hạnh chuẩn bị bữa tối tươm tất. Cô muốn tạo ra một không khí gia đình ấm cúng, nhưng Ông Tùng chỉ kịp gắp vội vài miếng rồi đứng dậy.
“Anh bận chút việc, em cứ ăn đi.” Ông Tùng nói, giọng đều đều, không chút cảm xúc.
Hạnh nhìn theo bóng lưng Ông Tùng, trái tim cô thắt lại. “Em muốn đi làm, anh…” Hạnh ngập ngừng lên tiếng, khao khát thoát khỏi sự tù túng này.
Ông Tùng quay lại, nhíu mày, có vẻ không hài lòng với đề xuất của cô. “Em cứ ở nhà, muốn gì anh lo. Anh không muốn vợ anh phải ra ngoài vất vả.”
Lời nói của Ông Tùng, thay vì khiến Hạnh cảm thấy được che chở, lại như một sợi dây vô hình trói chặt cô. Anh ta nhìn cô một cách khó hiểu, rồi lại quay đi, để lại Hạnh chìm trong sự im lặng đáng sợ của căn nhà. Cô cảm thấy cô đơn tột độ, như thể toàn bộ thế giới của mình chỉ còn lại bốn bức tường lạnh lẽo và một khoảng trống vô hình bên cạnh. Hạnh tự hỏi, liệu đây có phải là cái giá của sự “đổi đời” mà mẹ cô từng nói.
Một tuần sau, Hạnh trở về Làng quê nhỏ miền Trung, bước chân nặng trĩu trên con đường đất quen thuộc. Từ xa, Nhà Hạnh ở quê đã hiện ra khác lạ, không còn là căn nhà tranh vách đất tồi tàn ngày xưa mà đã được sửa sang khang trang, sơn phết mới toanh. Sân nhà đông đúc những bà hàng xóm đang vây quanh Mẹ Hạnh, cười nói rôm rả.
Mẹ Hạnh, với vẻ mặt rạng rỡ, khoe khoang không ngớt. Trên cổ bà lấp lánh chiếc vòng cổ mới, ngón tay đeo chiếc nhẫn vàng sáng chói.
“Ấy, các bà thấy chưa? Tôi nói có sai đâu! Con rể tôi, giám đốc công ty lớn ở Thành phố đó! Vừa cưới xong là sửa sang nhà cửa cho mẹ vợ ngay. Con dâu người ta sướng thế, nhìn mày mà xem!” Mẹ Hạnh cười vang, ánh mắt tự mãn lướt qua Hạnh. Bà không hề nhìn thấy đôi mắt vô hồn của con gái, không nhận ra Hạnh đã gầy rộc đi trông thấy.
Hằng từ trong nhà chạy ra, ngay lập tức nhìn thấy chị gái. Đôi mắt cô bé mở to, rồi bất chợt, Nước mắt tuôn rơi như mưa tháng Bảy. Hằng chạy đến ôm chặt lấy Hạnh.
“Chị Hạnh! Sao chị gầy rộc đi thế này? Có chuyện gì với chị phải không?” Hằng nghẹn ngào, bàn tay siết lấy cánh tay gầy gò của chị.
Hạnh khẽ lắc đầu, nụ cười gượng gạo như đông cứng trên môi. Căn nhà mới khang trang, sạch sẽ, nhưng không khí vui vẻ ồn ào xung quanh lại càng khiến Hạnh cảm thấy nặng trĩu. Cô chỉ muốn trốn vào một góc nào đó, để mặc mọi ánh mắt soi mói và những lời khen ngợi giả dối. Ánh mắt Hạnh mờ đi, nhìn xuyên qua không khí tấp nập, tìm kiếm một chút bình yên mà cô biết sẽ chẳng bao giờ tìm thấy ở đây.
Đêm buông xuống, Nhà Hạnh ở quê chìm trong yên lặng, nhưng Hạnh vẫn trằn trọc không sao ngủ được. Cô ngồi bật dậy, nhìn về phía chiếc giường mới toanh nơi Mẹ Hạnh đang say giấc nồng. Ánh đèn đường le lói hắt vào, in bóng mẹ rõ mồn một. Bà ngủ ngon lành, nụ cười nhỏ vẫn vương trên môi như vừa trải qua một ngày viên mãn. Trên cổ bà, chiếc vòng vàng mới vẫn lấp lánh dù chỉ là ánh sáng yếu ớt. Lòng Hạnh quặn thắt, vừa thương cho sự lam lũ cả đời của mẹ, lại vừa dâng lên một nỗi oán giận khó gọi tên. Mẹ đang hạnh phúc, mẹ đang hưởng thụ thành quả từ cuộc hôn nhân này, nhưng mẹ có biết… Hạnh đưa tay bịt miệng, ngăn không cho tiếng nấc nghẹn thoát ra. “Mẹ có biết con đã phải trả giá như thế nào không?” Cô thầm thì, giọng chỉ đủ cho chính mình nghe thấy. Cả căn phòng như bị nuốt chửng bởi bí mật khủng khiếp mà Hạnh đang cưu mang, một gánh nặng đè nén khiến cô gần như không thở nổi. Hạnh nhắm nghiền mắt, cố gắng xua đi những hình ảnh kinh hoàng của Đêm tân hôn, nhưng chúng cứ như những bóng ma, ám ảnh không ngừng.
NẮNG ban mai rọi vào phòng khách đã được sửa sang khang trang của Nhà Hạnh ở quê. Hạnh ngồi trên sofa, vẻ mặt vẫn còn u ám sau đêm không ngủ. Ông Tùng xuất hiện, dáng vẻ bệ vệ, nhưng ánh mắt chứa đầy điều muốn nói. Ông ta đặt một tách trà xuống bàn, đoạn ngồi xuống bên cạnh Hạnh.
Ông TÙNG
(Giọng điệu nửa ôn tồn, nửa ra lệnh)
Em à, anh có chuyện muốn nói. Chuyện quan trọng.
HẠNH
(Hơi giật mình, ngước nhìn ông ta)
Dạ, anh cứ nói.
Ông TÙNG
Chúng ta cưới nhau cũng đã mấy ngày rồi. Anh thấy em có vẻ không được khỏe lắm. Mà… chuyện con cái thì không thể trì hoãn được. Em hiểu ý anh chứ?
Hạnh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Cô siết chặt tay vào nhau, cúi gằm mặt.
Ông TÙNG
(Đưa tay chạm nhẹ vào vai Hạnh, nhưng Hạnh khẽ rụt lại)
Anh biết em còn trẻ, nhưng… gia đình mình, dòng họ mình, cần có người nối dõi. Anh đã từng ly hôn vì chuyện này rồi. Lần này, anh không muốn mắc sai lầm nữa.
Hạnh cố nuốt nước bọt, cổ họng nghẹn ứ.
Ông TÙNG
(Giọng bắt đầu trở nên dứt khoát hơn, nhưng vẫn xen lẫn sự khao khát)
Anh đã đặt lịch hẹn ở bệnh viện rồi. Em đi khám đi. Cứ để bác sĩ kiểm tra cho chắc chắn. Anh muốn có con, em hiểu không? Một đứa con trai để nối dõi!
Ánh mắt Ông Tùng nhìn thẳng vào Hạnh, rực lên vẻ khao khát đến đáng sợ. Hạnh cảm thấy lồng ngực mình bị bóp nghẹt. Áp lực nặng nề đè lên từng thớ thịt, từng hơi thở. Nỗi sợ hãi vô hình trỗi dậy, bao trùm lấy cô gái trẻ. Cô chỉ muốn vùng chạy thật xa, thoát khỏi ánh mắt và những lời nói đang xiềng xích cô. Nhưng Hạnh không thể cử động. Cô chỉ ngồi đó, bất động, như một pho tượng đá đang chịu đựng sức nặng của ngàn cân.
Hạnh ngồi trước cửa phòng khám phụ sản, đôi tay đan chặt vào nhau đến trắng bệch. Mỗi tiếng gọi tên bệnh nhân đều khiến lồng ngực cô thắt lại. Cuối cùng, y tá cũng gọi đến tên Hạnh. Cô run rẩy đứng dậy, bước vào.
Vị BÁC SĨ (40 tuổi, đeo kính) mỉm cười trấn an khi Hạnh ngồi xuống. Sau một loạt các xét nghiệm và kiểm tra tỉ mỉ, Hạnh lại ngồi đợi, mỗi giây phút trôi qua như một thế kỷ.
Bác sĩ cầm trên tay một xấp hồ sơ, ánh mắt anh ta lướt qua các con số, rồi lại nhìn Hạnh với vẻ hiền từ.
BÁC SĨ
(Giọng nhẹ nhàng, trấn an)
Sức khỏe của cô Hạnh hoàn toàn bình thường. Mọi chỉ số đều tốt, không có bất kỳ dấu hiệu bất thường nào.
Hạnh ngước nhìn, đôi mắt vẫn còn sự hoài nghi.
BÁC SĨ
(Tiếp tục, đặt hồ sơ xuống bàn)
Cứ thoải mái tư tưởng là được. Có thể do áp lực công việc, cuộc sống khiến cô hơi căng thẳng thôi. Cô cứ yên tâm nhé.
Bác sĩ đưa tờ kết quả cho Hạnh. Hạnh cầm lấy, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Cô đọc từng chữ, từng con số. Tất cả đều ghi rõ: “Bình thường”, “Không phát hiện bất thường”.
Hạnh rời khỏi phòng khám, bước đi như người mất hồn giữa hành lang bệnh viện đông đúc. Tờ kết quả trắng tinh khôi trong tay cô, nhưng lòng cô thì bỗng dấy lên một nỗi nghi ngờ lạnh lẽo. Bình thường ư? Tại sao cô lại cảm thấy rõ ràng có điều gì đó không ổn? Hay là, có ai đó đã can thiệp vào chuyện này? Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì bệnh tật, mà vì một sự thật kinh khủng hơn đang được che giấu. Cô siết chặt tờ giấy, ánh mắt xa xăm nhìn ra cửa sổ bệnh viện, nơi bầu trời thành phố xám xịt.
Tối đó, sau khi trở về căn phòng trọ chật hẹp, nỗi hoài nghi trong Hạnh không hề vơi đi mà càng bùng lên dữ dội. Cô không thể chợp mắt. Ánh mắt Hạnh dán vào màn hình điện thoại, nơi những suy nghĩ ngổn ngang thôi thúc cô phải tìm kiếm. Cô gõ tên ông Tùng vào thanh tìm kiếm, hy vọng có thể vén màn một chút bí ẩn về người đàn ông quyền lực mà cô sắp phải gọi là chồng.
Hàng loạt tin tức về ông Tùng hiện ra, những bài báo ca ngợi tài năng, những dự án kinh doanh lớn. Hạnh lướt qua nhanh chóng, nhưng rồi một dòng tiêu đề nhỏ bé, ẩn mình giữa vô vàn thông tin, đã khiến cô khựng lại. “Doanh nhân Tùng ly hôn vợ cũ vì lý do tế nhị.”
Tim Hạnh đập thình thịch. Cô nhấn vào đường link, cố gắng giữ hơi thở đều đặn. Bài báo cũ, từ vài năm trước, nói về cuộc hôn nhân đổ vỡ của ông Tùng và vợ cũ, bà Mai. Nội dung ngắn gọn nhưng đủ sức khiến Hạnh chết lặng. “Nguồn tin thân cận cho biết, nguyên nhân đổ vỡ của cặp đôi là do bà Mai không thể sinh con, khiến gia đình ông Tùng không có người nối dõi.”
Hạnh đọc đi đọc lại câu đó, từng chữ như mũi kim đâm thẳng vào tâm trí. “Không thể sinh con.” Cô nhớ lại lời mẹ Hạnh, lời ông Tùng, và cả kết quả khám sức khỏe “bình thường” đáng ngờ của chính mình. Mồ hôi lạnh toát ra trên trán Hạnh. Đây không phải là sự trùng hợp. Đây là một màn kịch được sắp đặt cẩn thận.
Hạnh tiếp tục tìm kiếm thêm thông tin về bà Mai. Cô phát hiện ra bà Mai cũng từng là một người phụ nữ trẻ trung, xinh đẹp, và dường như cũng có một quá khứ tương tự Hạnh – một gia cảnh không quá giàu có, một cuộc hôn nhân được “sắp đặt” với ông Tùng. Mọi mảnh ghép dần hiện rõ, tạo thành một bức tranh kinh hoàng. Ông Tùng không cần một người vợ, ông ta cần một người… sinh con. Và khi người vợ cũ không đáp ứng được, ông ta đã tìm người khác. Hạnh chợt thấy mình như một con tốt thí, một công cụ cho mưu đồ nào đó. Một sự thật kinh hoàng đang dần lộ diện, quấn chặt lấy Hạnh, khiến cô nghẹt thở trong căn phòng tối.
Nỗi sợ hãi và nghi ngờ thôi thúc Hạnh phải hành động. Cô biết mình không thể cưới ông Tùng khi sự thật còn đang lơ lửng như một lưỡi dao kề cổ. Hạnh tìm kiếm thông tin về bà Mai, người vợ cũ của ông Tùng, bằng mọi cách. Cuối cùng, qua một người quen ít ỏi còn liên lạc với bà, Hạnh có được số điện thoại.
Cuộc hẹn được sắp xếp vào một buổi chiều vắng khách tại một quán cà phê ẩn mình trong con hẻm nhỏ. Hạnh đến sớm, chọn một góc khuất, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cô ngẩng đầu lên khi một người phụ nữ bước vào. Đó là bà Mai. Một người phụ nữ trung niên, gầy gò đến đáng thương, dáng vẻ tiều tụy và ánh mắt trũng sâu, đầy vẻ lo lắng, hoảng sợ cứ lướt qua mọi thứ xung quanh như thể đang tìm kiếm một mối đe dọa vô hình. Hạnh nhận ra bà qua bức ảnh cũ trên báo.
Bà Mai thận trọng bước về phía Hạnh, ánh mắt dò xét. Bà ngồi xuống đối diện Hạnh, đôi tay gầy gò siết chặt chiếc túi xách đã sờn cũ. Một sự im lặng nặng nề bao trùm. Hạnh cảm nhận rõ sự run rẩy trong đôi tay của bà Mai, và cái cách bà cứ nhìn chằm chằm vào cánh cửa ra vào.
“Chào chị Mai,” Hạnh cố giữ giọng bình tĩnh.
Bà Mai giật mình, ánh mắt hoảng hốt nhìn Hạnh, như thể vừa bị đánh thức khỏi một cơn ác mộng. Bà mở miệng, giọng nói khàn khàn, run rẩy đến tội nghiệp.
“Cô… cô là vợ mới của Tùng à?”
Tim Hạnh như có ai đó bóp nghẹt. Lời nói của bà Mai, không chỉ là một câu hỏi mà còn là một sự xác nhận, một lời cảnh báo bằng xương bằng thịt. Hạnh cảm thấy lồng ngực mình đập mạnh, một cảm giác vừa sợ hãi, vừa tuyệt vọng, vừa dâng lên nỗi căm phẫn tột cùng. Mọi nghi ngờ của Hạnh đã biến thành sự thật đau đớn.
Hạnh cảm thấy lồng ngực mình đập mạnh, một cảm giác vừa sợ hãi, vừa tuyệt vọng, vừa dâng lên nỗi căm phẫn tột cùng. Mọi nghi ngờ của Hạnh đã biến thành sự thật đau đớn. Hạnh gật đầu chậm rãi, cố nén lại tiếng nức nở đang trào lên cổ họng.
Bà Mai thở dài thườn thượt, đôi tay gầy gò buông thõng xuống bàn. Nước mắt bà bắt đầu lăn dài trên gò má hốc hác, chảy vào khóe miệng khô khốc.
“Cô đừng đi vào vết xe đổ của tôi,” bà Mai thì thầm, giọng khàn đặc vì xúc động. “Ông ta… ông ta là quỷ dữ.”
Hạnh run rẩy, đẩy nhẹ tách cà phê sang một bên. Cô nhìn chằm chằm vào người phụ nữ đối diện, nỗi lo sợ không ngừng cuộn trào.
“Chị Mai, chuyện gì đã xảy ra vậy ạ?” Hạnh hỏi, giọng cô cũng run rẩy không kém.
Bà Mai đưa tay áo lau vội nước mắt, rồi lại nhìn ra cửa như thể sợ hãi một bóng ma vô hình. Bà Mai bắt đầu kể, câu chuyện nhuốm màu đau khổ và uất hận.
“Tôi và ông Tùng cưới nhau. Ông ta luôn miệng nói muốn có con nối dõi. Rồi… rồi khi không thấy tin tức gì, ông ta bắt đầu đổ lỗi cho tôi. Ông ta nói tôi vô sinh, tôi là người đàn bà không biết đẻ!” Bà Mai nức nở, tiếng khóc của bà nghẹn lại trong không khí nặng nề.
Hạnh bàng hoàng. Cô đã nghe ông Tùng ly hôn vợ cũ vì “không sinh được con” nhưng chưa bao giờ nghĩ sự thật lại có thể khác đến vậy.
“Tôi đã đi khám,” bà Mai tiếp tục, nước mắt giàn giụa. “Bác sĩ nói tôi hoàn toàn bình thường. Cô biết không, Hạnh? Tôi hoàn toàn bình thường!”
Hạnh siết chặt tay. Cô cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng.
“Thế rồi… tôi lén lút sắp xếp để ông Tùng đi khám. Ông ta luôn tìm cớ từ chối. Nhưng cuối cùng… cuối cùng, kết quả cho thấy ông ta mới là người có vấn đề. Ông ta không thể có con.” Giọng bà Mai đầy sự phẫn uất, đôi mắt đỏ hoe nhìn xoáy vào Hạnh.
Hạnh thở dốc. Sự thật nghiệt ngã này như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào cô.
“Khi tôi nói cho ông ta biết sự thật,” bà Mai kể tiếp, “ông ta không chấp nhận. Ông ta điên lên! Ông ta bảo tôi bịa đặt, bảo tôi muốn đổ lỗi cho ông ta. Ông ta đánh đập tôi, chửi rủa tôi. Ông ta là một kẻ độc đoán, gia trưởng và vũ phu, Hạnh ạ. Ông ta giam lỏng tôi trong nhà, không cho tôi liên lạc với ai. Cuộc sống của tôi như địa ngục.”
Bà Mai gục đầu xuống bàn, tiếng nấc nghẹn ngào. Hạnh cảm thấy đầu óc quay cuồng. Ông Tùng… người đàn ông mà mẹ Hạnh gọi là “ân nhân”, người mà cô sắp cưới, lại là một con quỷ độc ác đến thế.
Bà Mai ngẩng mặt lên, đôi mắt bà đỏ ngầu, chứa đầy sự sợ hãi tột độ. “Ông ta không thể có con, nhưng ông ta sẽ không bao giờ chấp nhận điều đó! Ông ta sẽ bắt cô phải chịu trách nhiệm, Hạnh ơi! Tôi đã phải mất hết tất cả để thoát khỏi ông ta. Ông ta sẽ không bao giờ để cho bất kỳ ai hé lộ sự thật đó đâu.”
Hạnh bàng hoàng, cô thấy tai ù đi, đầu óc quay cuồng. Mọi thứ xung quanh dường như sụp đổ. Cô không còn cảm thấy sự chắc chắn nào trong cuộc đời mình nữa. Trời đất như quay cuồng dưới chân Hạnh.
Hạnh không biết mình đã rời khỏi quán cà phê bằng cách nào. Chân cô bước đi vô định trên vỉa hè quen thuộc, nhưng tâm trí cô như lạc vào một mê cung tối tăm. Những lời nói của bà Mai cứ văng vẳng bên tai, đâm sâu vào từng thớ thịt, từng tế bào của Hạnh. Cô cảm thấy cả thế giới đang quay cuồng, những tòa nhà cao tầng bỗng chốc trở nên méo mó, những âm thanh náo nhiệt của phố thị hóa thành tiếng gầm rú đáng sợ.
Khi về đến căn phòng trọ thuê chật chội, Hạnh vứt chiếc túi xách xuống sàn, mọi sức lực dường như rời bỏ cô. Cô khuỵu gối xuống, dựa lưng vào cánh cửa lạnh lẽo. Nước mắt không còn chảy ra nữa, chỉ còn lại một sự trống rỗng đến kinh hoàng. Hạnh nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, cố gắng ghép nối những mảnh vụn của sự thật. Ông Tùng không thể có con. Ông ta đã lừa dối tất cả, lừa dối bà Mai, và giờ đây, ông ta đang lừa dối Hạnh, lừa dối cả gia đình cô.
Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng Hạnh. Cô không chỉ là nạn nhân của hoàn cảnh nghèo khó, của sự thúc ép từ gia đình, mà còn là một con tốt, một công cụ trong ván cờ đầy toan tính của ông Tùng. Ông ta cần một người vợ trẻ để che giấu sự thật bệnh tật của mình, để tiếp tục duy trì vẻ ngoài hoàn hảo và quyền lực. Và Hạnh, cô gái 23 tuổi ngây thơ, đã bị chọn.
Nỗi sợ hãi tột độ bỗng chốc ập đến, bóp nghẹt lồng ngực Hạnh. Cô sợ ông Tùng, sợ sự độc đoán, vũ phu mà bà Mai đã kể. Sợ cái tương lai mà cô đã tự tay đẩy mình vào. Sợ cả mẹ cô, người đã vì chút vật chất tầm thường mà đẩy con gái mình vào địa ngục.
Hạnh gục mặt xuống đầu gối, tiếng nấc nghẹn ngào bật ra khỏi cổ họng, rồi dần lớn hơn, thành tiếng khóc nức nở xé lòng. Cô cảm thấy toàn thân mình run rẩy không ngừng. Một cảm giác tuyệt vọng chưa từng có bao trùm lấy Hạnh, bóp nghẹt mọi hy vọng, mọi lối thoát.
“Mình phải làm gì bây giờ?” Hạnh thì thầm trong tiếng nức nở, câu hỏi đau đáu ấy vang vọng trong căn phòng trống rỗng, không một lời đáp.
Hạnh đã ở trong căn nhà xa hoa này gần nửa năm. Mỗi ngày trôi qua đều là một gánh nặng, nặng hơn cả tảng đá đè trên ngực Hạnh. Kể từ cái đêm kinh hoàng đó, tin tức về việc Ông Tùng không thể có con như một sợi dây vô hình siết chặt lấy cổ Hạnh. Hạnh phải giả vờ rằng mọi thứ đều bình thường, giả vờ khao khát một đứa con mà cô biết sẽ không bao giờ đến. Nhưng Ông Tùng thì không nghĩ vậy.
Những ngày đầu, Ông Tùng vẫn còn giữ vẻ lịch thiệp, kiên nhẫn. Nhưng rồi, khi thời gian cứ trôi qua mà cái bụng Hạnh vẫn phẳng lì, sự gắt gỏng trong Ông Tùng bắt đầu lộ rõ. Những câu hỏi bóng gió ban đầu dần trở thành những lời trách móc trực diện. Ông Tùng ngày càng trở nên khó tính, soi mói mọi hành động của Hạnh. Bữa cơm tối nào cũng như một phiên tòa, nơi Hạnh là bị cáo.
“Hạnh, em có nghe tôi nói không? Cái chén thuốc này, uống vào!” Ông Tùng đặt mạnh chén thuốc đắng ngắt xuống bàn, chất lỏng màu đen sánh cuộn tròn trong chén sứ. Mùi thuốc Bắc nồng gắt xộc lên mũi, khiến Hạnh phải nhíu mày. Ông Tùng mang về đủ loại thuốc bổ, thuốc thang, ép Hạnh uống từng ngày, từng bữa. Hạnh biết rõ mọi thứ đều vô ích, nhưng Hạnh không thể hé răng.
Hạnh run rẩy cầm lấy chén thuốc, cố gắng nuốt xuống. Vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi, Hạnh chỉ muốn nôn ra. Ông Tùng nhìn chằm chằm Hạnh, ánh mắt đầy nghi ngờ.
“Tôi hỏi em, em có thực sự muốn có con không?” Ông Tùng đột ngột lên tiếng, giọng nói nặng trịch, ánh mắt sắc như dao găm.
Hạnh giật mình, chiếc chén suýt rơi khỏi tay. “Dạ… dạ có ạ. Hạnh luôn mong muốn có con với anh Tùng mà.” Hạnh cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh nhất có thể, nhưng trái tim Hạnh đập thình thịch trong lồng ngực.
Ông Tùng cười khẩy, nụ cười méo mó. Ông Tùng đứng dậy, sải bước lại gần Hạnh, cúi người xuống nhìn thẳng vào mắt Hạnh. “Em đừng tưởng tôi không biết em đang nghĩ gì! Cái vẻ mặt giả dối đó của em, tưởng tôi không nhận ra sao?” Ông Tùng nói lớn, tiếng nói vang vọng khắp căn phòng khách rộng lớn.
Toàn thân Hạnh run bần bật. Hạnh cảm thấy lồng ngực bị bóp nghẹt, không khí xung quanh trở nên đặc quánh, khó thở. Hạnh biết Ông Tùng đang nghi ngờ điều gì đó, nhưng Ông Tùng có biết sự thật khủng khiếp không? Hạnh không dám nhìn vào mắt Ông Tùng.
“Em đang tính toán gì phải không? Em nghĩ tôi sẽ chịu đựng mãi sao?” Ông Tùng lại nói, giọng điệu đe dọa.
Hạnh cảm thấy nghẹt thở. Căn nhà này không còn là tổ ấm, mà là một chiếc lồng giam mạ vàng. Hạnh muốn chạy trốn, muốn thoát khỏi ánh mắt dò xét, khỏi những lời nói độc đoán của Ông Tùng. Hạnh thấy mình đang chìm dần vào một vực sâu hun hút không lối thoát.
Hạnh lê bước về lại làng quê nhỏ miền Trung, nhưng lần này không phải là niềm vui, mà là gánh nặng vô hình đeo bám. Căn nhà ở quê giờ đã khang trang hơn sau đám cưới, nhưng Hạnh cảm thấy mình không còn thuộc về nơi đây nữa. Cô cố gắng giấu đi sự tiều tụy, giấu đi nỗi sợ hãi đang gặm nhấm tâm hồn mình.
Một buổi chiều mưa phùn lất phất, Hằng ngồi bên cạnh Hạnh trên chiếc ghế gỗ cũ trong hiên nhà. Hằng nhìn chị, lòng quặn thắt. Hạnh gầy rộc đi trông thấy, đôi gò má hóp sâu, làn da xanh xao như tờ giấy trắng. Đôi mắt Hạnh, ngày nào còn lấp lánh sự trong trẻo, nay lại trũng sâu, chất chứa một nỗi buồn thăm thẳm, nặng trĩu. Mỗi lần Hạnh về, Hằng đều thấy chị mình như héo mòn thêm một chút.
“Chị ơi,” Hằng khẽ gọi, giọng đầy lo lắng, nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của Hạnh. Bàn tay chị gầy guộc và xương xẩu. “Chị có chuyện gì đúng không? Em thấy chị dạo này xanh xao quá, có phải anh Tùng…” Hằng ngập ngừng, không dám nói hết.
Hạnh giật mình, vội vàng rút tay lại như thể vừa chạm phải lửa. Cô lắc đầu lia lịa, cố gắng ép mình nở một nụ cười gượng gạo, méo mó. “Không có gì đâu em. Chị… chị chỉ hơi mệt thôi. Dạo này công việc ở thành phố bận rộn quá.”
Nhưng ánh mắt Hằng sắc bén hơn Hạnh nghĩ. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt trốn tránh của Hạnh. “Chị đừng giấu em. Em biết có chuyện gì đó. Đôi mắt chị buồn lắm, không phải mệt mỏi bình thường đâu.”
Toàn thân Hạnh run lên bần bật. Cổ họng cô nghẹn ứ, không thể thốt ra bất cứ lời nào. Hạnh sợ hãi tột độ, không dám đối diện với sự thật, cũng không dám chia sẻ gánh nặng đang đè nén mình. Nếu Hằng biết, liệu mọi chuyện có tốt hơn hay chỉ khiến gia đình thêm lo lắng, và tệ hơn là Ông Tùng sẽ biết được? Hạnh chỉ biết im lặng, cúi gằm mặt xuống, nước mắt chực trào ra. Cô không dám nói.
Hạnh cúi gằm mặt, đôi vai run rẩy, những giọt nước mắt nóng hổi lặng lẽ lăn dài trên gò má xanh xao. Hằng nhìn chị, lòng quặn thắt như có ai bóp nghẹt. Cô biết, Hạnh sẽ không nói. Có một bức tường vô hình, lạnh lẽo vừa được dựng lên giữa hai chị em. Hằng siết chặt tay, quyết không để mình bị đẩy ra xa.
Những ngày sau đó, Hằng không rời mắt khỏi Hạnh. Cô lẳng lặng quan sát từng cử chỉ của chị. Hạnh như một cái bóng vật vờ trong căn nhà giờ đã khang trang nhưng trống rỗng. Đôi mắt Hạnh luôn dáo dác, sợ hãi như một con chim bị nhốt trong lồng. Hạnh né tránh những cuộc gọi từ điện thoại của Ông Tùng, chỉ bắt máy khi Mẹ Hạnh nhắc nhở, và giọng nói của Hạnh trở nên nhỏ bé, run rẩy một cách đáng sợ mỗi khi nói chuyện với người chồng giàu có. Hằng tự nhủ, không thể nào là “công việc bận rộn” hay “mệt mỏi bình thường”. Sự sợ hãi tột độ này không thể ngụy tạo.
Một buổi chiều, Hạnh lặng lẽ ra sau vườn, ngồi co ro dưới gốc cây xoài già, nơi hai chị em thường hay tâm sự ngày trước. Hằng đứng nép sau khung cửa sổ, quan sát. Hạnh nhìn xa xăm, đôi mắt vô hồn, nước mắt lại chực trào. Toàn thân Hạnh gầy gò, nhỏ bé, như sắp tan biến vào không khí. Hằng cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Cô gái mạnh mẽ, lanh lợi ngày nào đã biến đâu mất.
Quyết tâm tìm ra sự thật bùng cháy trong lòng Hằng. Cô phải biết chuyện gì đã xảy ra với chị mình. Hằng chợt nhớ đến lời Mẹ Hạnh từng kể về quá khứ của Ông Tùng, rằng ông ta đã từng có vợ nhưng ly hôn vì “không sinh được con”. Hằng thầm nghĩ, có lẽ câu chuyện đó còn nhiều uẩn khúc hơn những gì mẹ cô đã biết.
Sáng hôm sau, khi Hạnh vẫn còn đang ngủ, Hằng rời khỏi nhà. Cô rảo bước đến khu nhà cũ ở đầu làng, nơi Mẹ Hạnh và gia đình đã từng sống những năm tháng khó khăn. Hằng tìm gặp bà Tám, một người hàng xóm cũ của Mẹ Hạnh, vốn là một người tháo vát và biết nhiều chuyện trong làng.
“Chào bà Tám ạ, lâu rồi cháu không gặp bà,” Hằng cất tiếng, cố gắng giữ vẻ tự nhiên nhất có thể.
Bà Tám nheo mắt nhìn, nhận ra Hằng. “Ối giời, con bé Hằng đấy à? Lớn tướng rồi này! Lâu lắm không thấy về thăm. Thế con Hạnh dạo này thế nào? Nghe nói lấy chồng giàu ở thành phố sướng lắm, hả con?” Giọng bà Tám đầy vẻ tò mò và pha chút ngưỡng mộ.
Hằng mỉm cười gượng gạo. “Dạ, chị Hạnh vẫn khỏe ạ. Chỉ là dạo này cháu thấy chị ấy hơi gầy đi, với lại ít nói hơn trước. Cháu lo quá, không biết có chuyện gì không.”
Bà Tám thở dài thườn thượt, liếc nhìn xung quanh rồi khẽ hạ giọng. “Cô nghe thiên hạ đồn thổi cũng nhiều. Mà cũng lạ, cái ông Tùng ấy, giàu có thật đấy, nhưng mà… vợ cũ của ông ta cũng đâu có làm sao đâu. Cô nghe bảo cũng hiền lành, xinh xắn. Chẳng hiểu sao lại bỏ nhau. Mà cái nhà ấy cũng khó tính lắm, con ạ.”
Tim Hằng đập thình thịch. “Dạ, khó tính là sao hả bà?” Cô cố gắng giữ giọng bình tĩnh.
“Thì… đại gia mà, người ta quyền thế. Đâu có dễ sống chung đâu. Vợ trước của ổng cũng chẳng chịu nổi mà phải bỏ đi đấy chứ. Nghe đâu vì chuyện con cái mà thành ra nặng lời, rồi bà ấy cũng chẳng chịu đựng được. Ai đời cái chuyện con cái là trời cho, tự nhiên cứ đổ hết tội lên đầu người ta…” Bà Tám ngừng lại, có vẻ nhận ra mình đã nói hơi nhiều. “Thôi, chuyện nhà người ta, mình nói làm gì. Chắc con Hạnh nhà con phúc lớn mệnh lớn, sẽ khác thôi.”
Hằng cố gắng gặng hỏi thêm nhưng bà Tám đã lảng sang chuyện khác. Tuy không moi được thêm nhiều thông tin cụ thể, nhưng những lời bà Tám nói đã thắp lên trong Hằng một tia sáng nghi ngờ. Vợ cũ của Ông Tùng không phải không sinh được con, mà là không chịu đựng được? Khó tính? Nặng lời? Hằng cảm thấy một mối lo ngại khủng khiếp bủa vây. Cô gái hiền lành, yếu đuối như Hạnh làm sao có thể chịu đựng được một người đàn ông như thế?
Trên đường về, Hằng bước đi như người mất hồn. Những mảnh ghép rời rạc dần hiện rõ trong tâm trí cô. Không. Cô không thể để chị mình một mình đối mặt với những điều đáng sợ này.
“Em sẽ không để chị một mình đâu!” Hằng thì thầm, lòng đầy quyết tâm, đôi mắt ánh lên ngọn lửa kiên cường. “Em sẽ tìm ra tất cả, Hạnh ạ. Em sẽ cứu chị.”
Hằng trở về căn nhà khang trang, nhưng trong lòng cô nặng trĩu. Những lời bà Tám nói, cùng với ánh mắt hoảng loạn của Hạnh, khiến Hằng không thể nào yên lòng. Cô cảm nhận được một bức màn đen tối đang bao trùm lên chị gái mình. Đêm đó, Hằng nằm trằn trọc không ngủ. Tiếng gió rít qua khe cửa nghe như tiếng ai oán. Cảm giác bất an càng lúc càng dâng cao trong lòng Hằng.
Cô khẽ nhổm dậy, rời khỏi giường. Ánh trăng hắt vào lối đi, đủ để Hằng men theo đến căn phòng của Hạnh. Cánh cửa hé mở. Hạnh đang nằm co ro trên giường, tấm lưng nhỏ bé run rẩy từng hồi. Hằng khẽ khàng bước vào, trái tim cô thắt lại khi thấy Hạnh vùi mặt vào gối, những tiếng nấc nghẹn ngào, khô khốc vang lên đều đều trong căn phòng tĩnh mịch.
Hằng: Chị Hạnh ơi…
Hạnh giật mình, bật dậy. Đôi mắt sưng húp, đỏ hoe như hai hố lửa nhìn Hằng trong bóng đêm. Khuôn mặt Hạnh trắng bệch, nỗi sợ hãi tột cùng hiện rõ trên từng đường nét. Hằng không nói thêm lời nào, tiến đến bên giường, nhẹ nhàng ôm chầm lấy Hạnh.
Ngay lập tức, như một dòng thác vỡ bờ, Hạnh vỡ òa. Cô siết chặt lấy Hằng, vùi mặt vào hõm vai em gái, những tiếng nức nở xé lòng tuôn trào không ngừng. Nước mắt Hạnh nóng hổi, ướt đẫm vai áo Hằng. Cơn giày vò bấy lâu nay đã vượt quá sức chịu đựng của Hạnh.
Hằng: Chị ơi… có chuyện gì, chị cứ nói với em. Em ở đây mà.
Hạnh càng siết chặt Hằng hơn, run rẩy toàn thân. Cô hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh, nhưng những tiếng nấc vẫn cứ bám riết lấy giọng nói. Từng lời thốt ra đứt quãng, như thể Hạnh phải gắng gượng lắm mới có thể nói thành câu.
Hạnh: Hằng ơi… đêm tân hôn đó… không như em nghĩ đâu. Ông Tùng… ông ta… ông ta là quỷ dữ.
Hằng nín thở, siết tay chị. Cảm giác ghê rợn bò dọc sống lưng cô.
Hạnh: Ông ta… ông ta đã đánh chị… vì chị không… không muốn… Ông ta nói… chị phải sinh con… cho ông ta… ngay lập tức. Nếu không… ông ta sẽ… sẽ làm hại gia đình mình. Ông ta nói… vợ cũ của ông ta cũng vậy… cũng vì không sinh được con… mà bị hành hạ đến bỏ đi… Chị sợ lắm Hằng ơi.
Hạnh run lên bần bật, từng câu chữ như cứa vào lòng Hằng. Nước mắt cô cũng bắt đầu tuôn rơi.
Hạnh: Ông ta nhìn chị bằng ánh mắt đáng sợ. Lúc nào cũng nghi ngờ chị… theo dõi chị… Chị sợ… sợ mọi chuyện bị lộ ra ngoài… rồi mọi người sẽ biết… mẹ sẽ đau khổ… Hằng ơi… em phải làm gì đây Hằng ơi? Chị sợ lắm!
Hạnh khóc nấc lên, giọng lạc đi. Hằng ôm chặt chị, đôi mắt cô rưng rưng nhưng sâu thẳm trong đó, một ngọn lửa căm phẫn và quyết tâm đã bùng lên mạnh mẽ.
Hằng siết chặt lấy Hạnh, cảm nhận từng nhịp đập sợ hãi của chị. Nước mắt cô đã khô, thay vào đó là một luồng khí nóng rực dâng lên trong lồng ngực. Căm phẫn và giận dữ bùng lên, thiêu đốt mọi cảm xúc khác. Hằng căm hận ông Tùng, căm hận mẹ Hạnh, và căm hận cái số phận đã đẩy chị gái mình vào địa ngục trần gian. Không thể nào, cô không thể để Hạnh phải chịu đựng thêm dù chỉ một phút giây nào nữa.
Hằng ôm chặt chị gái, giọng nói kiên quyết đến lạ.
Hằng: Chị Hạnh ơi, chị đừng sợ! Có em đây rồi!
Hạnh ngước lên nhìn em gái, đôi mắt vẫn còn đọng nước, chất chứa vô vàn lo lắng.
Hạnh: Em ơi… chị biết làm gì bây giờ? Chị không thể… không thể tiếp tục cuộc sống này được nữa.
Hằng lắc đầu, ánh mắt cô xoáy sâu vào đôi mắt Hạnh, nhen nhóm một ngọn lửa hy vọng và quyết tâm. Cô hứa trong lòng, sẽ không bao giờ để bất cứ ai làm tổn thương chị mình thêm một lần nào nữa. Một kế hoạch, dù còn mơ hồ, đã bắt đầu hình thành trong tâm trí cô gái trẻ.
Hằng: Không! Chị không thể bỏ cuộc được! Chị đừng sợ, có em đây rồi! Chúng ta sẽ tìm cách! Em sẽ giúp chị thoát khỏi địa ngục này! Bằng mọi giá!
Hằng siết chặt Hạnh thêm lần nữa, sự kiên định trong giọng nói của cô như một lời thề. Hạnh nhìn em gái, trong ánh mắt Hằng, Hạnh thấy một tia sáng le lói, tia sáng của sự phản kháng mà cô tưởng chừng đã đánh mất.
Hằng siết chặt Hạnh thêm lần nữa, sự kiên định trong giọng nói của cô như một lời thề. Hạnh nhìn em gái, trong ánh mắt Hằng, Hạnh thấy một tia sáng le lói, tia sáng của sự phản kháng mà cô tưởng chừng đã đánh mất. Hằng kéo Hạnh vào góc phòng, ghé sát tai chị thì thầm, đôi mắt vẫn quét khắp xung quanh như sợ có ai đó nghe thấy.
Hằng: Em sẽ tìm hiểu mọi thứ về ông ta. Chị ở đây cố gắng tìm xem có giấy tờ, tài liệu gì đáng ngờ không. Bất cứ điều gì!
Hạnh gật đầu, trái tim đập thình thịch nhưng không còn là nhịp đập của sự sợ hãi đơn thuần, mà pha lẫn một chút dũng khí. Từ hôm đó, cuộc sống của Hạnh trong căn nhà sang trọng nhưng ngột ngạt bắt đầu thay đổi. Ban ngày, cô vẫn là người vợ ngoan hiền trong mắt ông Tùng, nhưng ban đêm, hoặc những lúc ông Tùng vắng mặt, Hạnh biến thành một thám tử bất đắc dĩ.
Hạnh bắt đầu để ý từng chi tiết nhỏ trong ngôi nhà. Cô rón rén đi vào phòng làm việc của ông Tùng khi ông vắng nhà, ánh mắt lướt qua những chồng tài liệu, những cuốn sổ ghi chép. Tay Hạnh run rẩy khi chạm vào khóa ngăn kéo. Cô không tìm thấy gì đáng kể ngay lập tức, nhưng mỗi lần như vậy, sự cảnh giác và quyết tâm trong Hạnh lại lớn dần. Hạnh hiểu, ông Tùng là một người mưu mô, sẽ không dễ dàng để lộ sơ hở.
Bên ngoài, Hằng cũng không ngừng nghỉ. Cô bé ngồi lì trước máy tính, lục lọi từng trang báo cũ, từng diễn đàn, từng thông tin công khai về ông Tùng và công ty của ông. Hằng thậm chí còn cố gắng liên lạc với một vài người quen làm việc trong ngành luật, khéo léo hỏi han về các vụ ly hôn phức tạp. Mỗi cuộc điện thoại, mỗi dòng tin nhắn, Hằng đều thực hiện trong bí mật tuyệt đối, ánh mắt lúc nào cũng cảnh giác.
Những cuộc trao đổi giữa Hạnh và Hằng thường diễn ra chóng vánh, qua tin nhắn điện thoại ẩn danh hoặc những cuộc gọi ngắn ngủi vào đêm khuya, khi Hạnh chắc chắn ông Tùng đã ngủ say.
Hằng (qua điện thoại, giọng khẽ): Chị Hạnh, em tìm được một vài thông tin về vụ ly hôn trước của ông ta. Có vẻ không đơn giản như lời ông ta nói đâu.
Hạnh (giọng run rẩy): Thật sao em? Chị ở đây cũng chưa thấy gì… Mọi thứ đều được cất giữ rất kỹ.
Hằng: Chị đừng nản. Cứ từ từ. Chúng ta cần kiên nhẫn. Em sẽ tiếp tục điều tra sâu hơn. Chị cố gắng quan sát mọi hành động của ông ta, ghi nhớ tất cả. Kể cả những cuộc điện thoại, những người ông ta gặp gỡ.
Hạnh nuốt nước bọt, cảm nhận một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cô biết mình đang chơi một trò chơi nguy hiểm, nhưng tia hy vọng Hằng thắp lên quá mãnh liệt, khiến cô không thể lùi bước. Hạnh bắt đầu ghi chép lại mọi thứ mình quan sát được, những cuộc điện thoại của ông Tùng, những lần ông vắng nhà, thậm chí là những thay đổi nhỏ trong thái độ của ông. Cô giấu những ghi chép này kỹ lưỡng dưới đáy tủ quần áo.
Thời gian trôi qua, tuy chưa có bằng chứng cụ thể nào được tìm thấy, nhưng việc bí mật hợp tác cùng em gái đã mang đến cho Hạnh một nguồn sức mạnh tinh thần to lớn. Hạnh không còn cảm thấy cô độc. Cô có một đồng minh, một người em gái sẵn sàng chiến đấu vì cô. Mỗi khi nhìn vào gương, Hạnh thấy hình ảnh một người phụ nữ không còn cam chịu. Cô biết con đường phía trước còn rất dài, rất chông gai, nhưng ít nhất, Hạnh đã nhìn thấy một tia sáng le lói, một lối thoát tiềm ẩn khỏi cuộc hôn nhân bi kịch này. Cô sẽ không gục ngã, cô sẽ giành lại cuộc đời mình. Dù là một tia hy vọng mong manh nhất, Hạnh cũng sẽ nắm giữ lấy nó, siết chặt trong lòng bàn tay, để thắp sáng con đường tối tăm phía trước.
***
Cuộc đời vốn là một dòng chảy không ngừng, đôi khi dữ dội, đôi khi lại êm đềm, nhưng luôn ẩn chứa những ngã rẽ không lường trước. Đối với Hạnh, dòng chảy ấy đã từng cuồn cuộn cuốn cô đi vào một vực sâu tưởng chừng không lối thoát, nơi bóng tối của sự ép buộc và nỗi sợ hãi bủa vây. Nhưng chính trong khoảnh khắc tăm tối nhất, khi hy vọng gần như tắt lịm, một bàn tay yêu thương đã kéo cô trở lại, thắp lên ngọn lửa của sự phản kháng. Dù là một tia sáng nhỏ nhoi từ ánh mắt kiên định của em gái, hay một mầm mống kế hoạch còn sơ sài, tất cả đều đủ để gieo vào lòng Hạnh niềm tin rằng cô xứng đáng với một cuộc sống khác, một cuộc sống không bị định đoạt bởi sự tham lam hay quyền lực của kẻ khác. Con đường giành lại tự do và hạnh phúc chưa bao giờ là dễ dàng, nó đòi hỏi sự dũng cảm, kiên trì và một trái tim không ngừng khao khát công lý. Có lẽ, hành trình này không chỉ là để thoát khỏi một cuộc hôn nhân bi kịch, mà còn là hành trình để Hạnh tìm lại chính mình, một cô gái Hạnh mạnh mẽ, độc lập, dám đứng lên bảo vệ giá trị của bản thân. Và có lẽ, sau tất cả những sóng gió, Hạnh sẽ nhận ra rằng, điều quý giá nhất không phải là tiền bạc hay danh vọng, mà là tình yêu thương chân thành, là sự gắn kết gia đình, và là quyền được tự do lựa chọn cuộc đời mình.
