Đêm hôm đó, tôi về nhà muộn hơn thường lệ. Thành phố đã ngủ yên, chỉ còn những ánh đèn vàng vọt kéo dài trên mặt đường ướt mưa. Tôi dựng xe trước cổng, trong lòng bỗng có cảm giác gì đó rất lạ—một thứ linh cảm mơ hồ mà tôi không thể gọi tên.
Cửa không khóa.
Tim tôi khựng lại một nhịp.
Nhà tôi chưa bao giờ để cửa mở vào giờ này, nhất là khi vợ tôi—Lan—là người cực kỳ cẩn thận. Tôi đẩy cửa bước vào, không bật đèn, chỉ lặng lẽ gọi khẽ:
“Lan?”
Không có tiếng trả lời.
Nhưng rồi… tôi nghe thấy tiếng động. Nhè nhẹ, rì rầm… như tiếng người đang nói chuyện một mình. Phát ra từ phòng của mẹ.
Tôi bước nhanh đến, tim đập dồn dập. Cánh cửa khép hờ. Tôi đẩy nhẹ ra.
Mẹ tôi—người phụ nữ đã gần sáu mươi tuổi—đang ngồi giữa phòng, tóc xõa, tay cầm một chiếc khăn, vừa khóc vừa lẩm bẩm những câu không rõ nghĩa.
“Mẹ?”
Tôi lao vào, nắm lấy vai bà. Mẹ giật mình, nhìn tôi với ánh mắt hoảng loạn.
“Con… con về rồi à?” – giọng bà run rẩy.
“Có chuyện gì vậy mẹ? Lan đâu?”
Câu hỏi vừa dứt, tôi thấy ánh mắt mẹ chợt né tránh.
“Mẹ… không biết.”
Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng tôi.
“Không biết là sao? Cô ấy đâu rồi?”
Mẹ tôi siết chặt chiếc khăn trong tay, giọng nghẹn lại:
“Nó… đi rồi.”
“Đi đâu?”
“Đi… đi khỏi nhà này rồi…”
Tôi đứng chết lặng.
“Bao giờ?”
“Tối nay…”
Không kịp suy nghĩ thêm, tôi rút điện thoại, gọi cho Lan. Chuông đổ dài, mỗi tiếng “tút” như một nhát dao cứa vào tim.
Cuối cùng, cô ấy bắt máy.
“Lan, em đang ở đâu?”
Một khoảng lặng kéo dài vài giây. Rồi giọng cô ấy vang lên—lạnh tanh, xa lạ đến mức tôi không nhận ra.
“Em đang ở nơi mà đáng lẽ em phải đến từ lâu rồi.”

Tôi sững người.
“Em nói cái gì vậy? Về nhà ngay đi!”
“Nhà?” – cô ấy cười khẽ – “Anh còn nghĩ đó là nhà của em à?”
Tôi bắt đầu thấy mất kiểm soát.
“Lan, em bị làm sao vậy? Có chuyện gì thì nói rõ!”
“Em mệt rồi.” – giọng cô ấy dứt khoát – “Em không muốn sống như thế này nữa.”
“Như thế nào? Anh đã làm gì sai?”
“Không phải anh.” – cô ấy ngắt lời – “Mà là… mẹ anh.”
Không khí như đông cứng lại.
Tôi quay sang nhìn mẹ. Bà đang cúi đầu, hai tay run rẩy.
“Lan, em nói rõ đi.”
“Em đã chịu đựng đủ rồi. Những lời nói, những ánh mắt, những chuyện mà anh không bao giờ thấy. Em không muốn tiếp tục giả vờ nữa.”
“Không thể nào…” – tôi lẩm bẩm – “Mẹ anh không thể…”
“Anh lúc nào cũng như vậy.” – cô ấy cười buồn – “Luôn đứng về phía mẹ. Luôn nghĩ em là người nhạy cảm, là người tưởng tượng.”
“Lan…”
“Đừng gọi em nữa.” – giọng cô ấy bỗng lạnh lùng đến tàn nhẫn – “Từ giờ… coi như chúng ta chưa từng quen nhau.”
Cuộc gọi bị cắt.
Tôi đứng đó, tay vẫn cầm điện thoại, tai ù đi. Mọi thứ xung quanh như vỡ vụn.
Một lúc sau, tôi quay lại nhìn mẹ.
“Mẹ… chuyện gì đang xảy ra vậy?”
Mẹ tôi không trả lời.
Tôi gằn giọng:
“MẸ NÓI ĐI!”
Bà giật mình, nước mắt trào ra.
“Nó… nó không chịu được mẹ…”
“Không chịu được cái gì?”
“Vì… mẹ đã nói với nó… rằng… nó không xứng với con.”
Câu nói đó như một cú tát thẳng vào mặt tôi.
“Mẹ… đã nói vậy?”
Mẹ gật đầu, khóc nấc lên.
“Không chỉ một lần… mà rất nhiều lần…”
Tôi lùi lại, cảm giác như vừa mất đi thứ gì đó rất lớn.
“Còn gì nữa?”
Mẹ im lặng.
“CÒN GÌ NỮA?”
“…Mẹ đã bảo nó… nếu yêu con thật lòng… thì nên rời đi… để con có cuộc sống tốt hơn…”
Tôi bật cười. Một nụ cười méo mó.
“Và mẹ nghĩ đó là điều tốt?”
“Mẹ chỉ muốn tốt cho con!”
“Không!” – tôi quát lên – “Mẹ đang phá hủy cuộc sống của con!”
Căn phòng chìm trong im lặng nặng nề.
Tôi ngồi phịch xuống ghế, đầu óc quay cuồng. Từng khoảnh khắc trong quá khứ hiện về—những lần Lan im lặng, những lúc cô ấy muốn nói gì đó rồi lại thôi, những ánh mắt buồn bã mà tôi đã bỏ qua.
Tôi đã không nhìn thấy.
Hoặc… tôi đã cố tình không nhìn.
Điện thoại trong tay tôi rung lên. Một tin nhắn từ Lan.
“Từ ngày mai, đừng tìm em nữa.”
Tôi nhìn dòng chữ đó rất lâu.
Rồi… tôi đứng dậy.
“Mẹ ở nhà đi.”
“Con đi đâu?”
Tôi không trả lời.
Tôi lao ra ngoài, phóng xe đi trong đêm tối. Mưa bắt đầu rơi, lạnh buốt. Nhưng tôi không dừng lại.
Tôi không thể để mọi thứ kết thúc như thế này.
Không phải vì tôi không tin Lan.
Mà vì… lần đầu tiên… tôi nhận ra… có lẽ cô ấy đã đúng.
Và lần đầu tiên trong đời, tôi phải chọn.
Giữa người mẹ đã sinh ra tôi… và người phụ nữ đã âm thầm chịu đựng vì tôi.
Chiếc xe lao đi, xé toạc màn đêm.
Còn tôi… thì không biết, quyết định tiếp theo của mình… sẽ cứu vãn tất cả… hay phá hủy hoàn toàn những gì còn sót lại.