3 năm ly hôn gặp vợ cũ ôm bụng bầu đứng cầm hộp cơm từ thiện, tôi đến gần định mỉa thì có người bảo: “Cảm ơn giám đốc!”
Lấy nhau từ 2 bàn tay trắng, vợ chồng tôi đã từng phải ở trong những phòng trọ nhỏ hẹp, thiếu thốn đủ bề. Nhưng chưa một lần vợ trách cứ chồng. Ngược lại em luôn cùng tôi cố gắng làm lụng để mua được căn nhà riêng. Cứ đi làm về, em lại làm hết mọi việc để tôi có thời gian làm thêm, tăng thu nhập.
Sau 7 năm kết hôn vợ chồng tôi cũng có được cuộc sống ổn định với căn chung cư cao cấp, xe hơi nhiều người mơ ước nhưng vợ chồng thì mãi chưa có con. Vợ bảo đã đi khám và nguyên nhân hiếm muộn là do cô ấy. Tôi nghĩ bảo sao cô ấy hết lòng vì chồng đến vậy.

Khi có tất cả mọi thứ thì tôi quyết định ly hôn vì vợ vô sinh. (Ảnh minh họa)
Cũng bởi trời thương cho tôi làm kinh tế suôn sẻ. Khi có tiền, tôi chỉ biết đến những cuộc làm ăn tiền tỉ, đến những khoản hoa hồng hấp dẫn và những cô gái trẻ đẹp. Mỗi ngày nhìn vợ vừa già vừa hiếm muộn mà tôi chỉ muốn ly hôn.
Biết tôi đã thay lòng, vợ chẳng chút níu kéo còn sẵn sàng ký vào đơn ly hôn.
Sau ly hôn, tôi bận với hàng trăm mối quan hệ bên ngoài và những cuộc làm ăn lớn nhỏ mà chẳng thèm quan tâm đến vợ cũ sống ra sao. Tôi nhanh chóng cưới vợ mới xinh đẹp, trẻ trung và rất ngọt ngào nhưng chẳng hiểu sao 2 vợ chồng cũng mãi chưa có con.
Thêm điều nữa mà tôi nhận thấy rõ nhất đó chính là từ ngày lấy vợ 2, kinh tế và sự nghiệp của tôi lao dốc rõ. Chưa kể, vợ trẻ còn ra sức bòn rút tiền của chồng. Để rồi, ngày phá sản cũng là ngày tôi ly hôn vợ hai. Hết sạch tài sản, tôi phải đi làm thuê cho một công ty nhỏ. Cuộc sống hào nhoáng trước đây giờ sa sút thảm hại.
Vừa rồi, tôi có cuộc hẹn với khách hàng trước 1 quán cafe ở cổng bệnh viện lớn nọ. Lúc tiễn khách hàng về, nhìn bên kia đường tôi thấy vợ cũ bầu vượt mặt nhưng đang đứng phát cơm trước cổng bệnh viện cùng 1 đoàn từ thiện. Nhìn cô ấy vẫn ăn mặc giản dị giữa trưa nắng, dù bản thân đã thảm hại hơn trước nhưng tôi vẫn sĩ diện tiến lại gần nói mỉa vài câu:
“Thế nào, rời tôi ra cô thảm đến mức này à, phải đi phát cơm từ thiện hộ lấy tí tiền ư?”.
Thấy tôi xuất hiện ở đó, vợ cũ tỏ vẻ ngạc nhiên lắm. Chưa kịp đáp trả lại lời tôi nói thì một bà lão là bệnh nhân nhận cơm từ thiện cứ tiến tới nắm tay vợ cũ:
“Cảm ơn chị giám đốc tuần nào cũng đến viện mang cả xe cơm từ thiện tặng những bệnh nhân nghèo như chúng tôi. Chị thật là nữ giám đốc có tấm lòng nhân ái”.
Rồi bệnh nhân này quay sang bảo tôi:
“Anh đói thì cứ lấy 1 suất mà ăn. Cứ tự nhiên”.
Vợ cũ chỉ mỉm cười cảm ơn bà lão. Lúc này cô ấy cười bảo:
“Cũng phải cảm ơn anh, nhờ có anh mà tôi mới có nỗ lực phấn đấu để làm chủ doanh nghiệp nhỏ và có ngày hôm nay”.
Nghe vợ cũ nói mà tôi sượng mặt nên chuồn thẳng. Thì ra sau ly hôn cô ấy đã lấy chồng rất giàu làm trong ngành xây dựng và nhanh chóng có con.
Bây giờ tôi mới biết, việc hiếm muộn không phải do vợ mà là do tôi. Đi khám kỹ càng bác sĩ nói tôi có tỉ lệ tinh trùng ít và tỉ lệ tinh trùng sống thấp.