Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Em chồng tuyên bố mang thai, cả nhà lập tức bắt tôi dọn khỏi phòng lớn để cô ấy dưỡng thai — đến khi cô ta ngã cầu thang, mẹ chồng không hỏi một câu đã tát tôi ngã xuống đất: “Nếu cháu tôi có chuyện, cô không yên đâu!” Chồng lập tức khóa cửa không cho tôi rời đi… Nhưng bác sĩ cấp cứu vừa khám xong đã gọi riêng mẹ chồng vào phòng: “Bà chắc con gái mình đang mang thai chứ?”
Chương 1: Chiếc Phòng Lớn Và Sự Áp Bức Trắng Trợn
Căn hộ rộng một trăm rưỡi mét vuông tại một khu chung cư cao cấp ở thành phố Hàng Châu vắng lặng trong chốc lát, trước khi tiếng đập bàn chát chúa vang lên xé tan bầu không khí.
“Bạch Doanh! Cô còn đứng ngơ ra đó làm gì?! Mau thu dọn đồ đạc chuyển sang phòng đọc sách nhỏ ở góc nhà đi!”
Mẹ chồng tôi – bà Triệu – vung tay chỉ thẳng vào mặt tôi, giọng nói đanh thép không một chút thương lượng. Đứng bên cạnh bà là Hà Tuyết, cô em chồng vừa tròn hai mươi hai tuổi, đang dĩ nhiên khoanh tay trước ngực, môi nhếch lên một nụ cười đắc ý.
Tôi khựng lại, chiếc đĩa sứ trên tay ríu rít va vào nhau: “Mẹ… Phòng ngủ chính là do vợ chồng con tự bỏ tiền ra sửa sang, nội thất cũng là tiền tích góp của con. Phòng đọc sách vừa nhỏ vừa ẩm, lại không có nhà vệ sinh riêng, sao con lại phải chuyển đi?”
“Sao cái gì mà sao?!” Hà Tuyết bước tiến lại gần, vẻ mặt ngạo mạn chực dâng trào: “Tôi vừa đi khám về, đã có thai được tám tuần rồi! Bác sĩ bảo giai đoạn đầu cần không gian thoáng mát, giường nệm êm ái để dưỡng thai. Chị làm dâu cái nhà này bao nhiêu năm mà chưa đẻ nổi một mụn con, không biết xấu hổ hay sao mà còn đòi tranh phòng lớn với mẹ con tôi?”
Tôi xoay người nhìn sang chồng mình – Hà Minh. Anh ta né tránh ánh mắt của tôi, cúi đầu nhấp một ngụm trà rồi cất giọng dàn hòa đầy nhu nhược: “Doanh Doanh à, em chịu khó một chút đi. Tuyết Tuyết nó đang mang thai đứa cháu đầu tiên của nhà họ Hà chúng ta, tâm lý nhạy cảm. Em nhường phòng lớn cho nó ít tháng, đợi nó sinh xong rồi tính tiếp…”
Một câu “chịu khó một chút” của Hà Minh đã đạp đổ toàn bộ lòng tự trọng của tôi.
Căn hộ này vốn dĩ khi cưới, tiền đối ứng năm mươi phần trăm là do bố mẹ đẻ tôi bỏ ra. Nhưng để giữ sĩ diện cho gia đình chồng, tôi đã đồng ý để Hà Minh đứng tên chung. Suốt ba năm qua, tiền trả góp hàng tháng, tiền sinh hoạt phí trong nhà gần như một tay tôi gánh vác nhờ công việc kinh doanh thời trang tự do có thu nhập tốt. Cánh em chồng ăn bấu xíu vào gia đình, suốt ngày tụ tập bạn bè cờ bạc, vừa tuyên bố mang thai không rõ cha đứa trẻ là ai, cả cái nhà này liền coi cô ta như nữ hoàng.
Chưa đầy hai tiếng đồng hồ, mẹ chồng và Hà Minh đã ném toàn bộ quần áo, mỹ phẩm của tôi ra khỏi phòng ngủ chính. Tôi nhìn căn phòng nhỏ hẹp, u tối ở góc hành lang mà lòng lạnh ngắt như băng.
Sự nhịn nhường của tôi không đổi lại được sự tôn trọng, mà chỉ khiến sự tham lam của họ ngày một lấn tới.

Chương 2: Cú Ngã Cầu Thang Và Cú Tát Tàn Nhẫn
Ba ngày sau khi chiếm được phòng ngủ chính, Hà Tuyết càng thêm hoạnh hẹ. Cô ta không đi làm, suốt ngày nằm ươn trên chiếc giường bọc da đắt tiền của tôi, bắt tôi phải phục dịch từ sáng đến tối.
“Bạch Doanh! Bát yến chưng này nguội rồi, chị làm ăn kiểu gì thế?! Có muốn tôi sẩy thai không?!” Hà Tuyết hất văng chiếc bát thủy tinh xuống sàn gạch sứ, tiếng vỡ vang lên khô khốc.
Tôi nén cơn giận, lặng lẽ dọn dẹp mảnh vỡ. Tôi biết, càng đôi co với loại người này thì mẹ chồng và Hà Minh càng có cớ để vây hãm tôi.
Chiều hôm đó, mưa trút xuống Hàng Châu xối xả. Căn hộ của chúng tôi là dạng duplex hai tầng. Mẹ chồng đi tập dưỡng sinh chưa về, Hà Minh thì đang ở công ty. Tôi đang lau chùi khu vực cầu thang gỗ dẫn lên tầng hai thì Hà Tuyết từ trong phòng bước ra, tay cầm chiếc điện thoại nhắn tin liên tục.
“Tránh đường ra! Dơ bẩn quá!” Hà Tuyết hất hàm gắt gỏng.
“Cầu thang tôi vừa lau xong còn ướt, cô đi cẩn thận đấy,” tôi thản nhiên nhắc nhở rồi cúi xuống giặt giẻ lau.
“Chị dạy đời tôi đấy à?” Hà Tuyết trợn mắt, bước nhanh xuống từng bậc thang. Nhưng vì chân đeo dép bông trơn trượt lại không bám vào tay vịn, vừa đi được ba bậc, cô ta trượt chân!
“Á…!”
Tiếng gào thất thanh vang lên! Hà Tuyết mất thăng bằng, lăn lông lốc từ giữa cầu thang xuống tận sàn tầng một!
Rầm! Rầm! Cạch!
“Tuyết Tuyết!” Tôi giật mình lao xuống tầng một. Hà Tuyết nằm ôm bụng trên sàn, mặt mũi nhăn nhó gào khóc nức nở. Ngay đúng lúc đó, cánh cửa chính bật mở, mẹ chồng tôi xách túi đồ ăn bước vào.
Cảnh tượng trước mắt khiến bà Triệu rụng rời tay chân. Bà ném văng chiếc túi, lao lại ôm lấy Hà Tuyết: “Máu… không có máu… Tuyết Tuyết ơi! Con làm sao thế này?!”
Hà Tuyết lập tức chỉ tay vào mặt tôi, nước mắt giàn giụa: “Mẹ ơi… Chị Doanh Doanh… Chị ấy cố tình đẩy con xuống cầu thang! Chị ấy ghét con chiếm phòng lớn… Chị ấy muốn giết con tôi!”
Tôi sững sờ, chưa kịp cất lời giải thích: “Mẹ, con không có! Cô ấy tự trượt…”
CHÁT!
Một cú tát như trời giáng đập thẳng vào mặt tôi! Sức mạnh của bà Triệu khiến tôi ngã nhược ra sàn gạch, khóe miệng rỉ ra vệt máu tươi, đầu óc quay mòng mòng.
“Đồ đàn bà độc ác!” Mẹ chồng tôi trợn ngược hai mắt, gương mặt biến dạng vì căm hường, chỉ thẳng vào mặt tôi gào lên: “Nó đang mang giọt máu của nhà họ Hà! Nếu cháu tôi có chuyện gì, cô không yên với tôi đâu! Tôi sẽ khiến cô phải ngồi tù!”
Đúng lúc đó, Hà Minh cũng hối hả chạy về tới nhà. Chưa cần hỏi rõ ngọn ngành, nghe lời lu loa của mẹ và em gái, anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt tràn ngập sự thất vọng và giận dữ.
“Hà Minh… em không đẩy cô ta…” Tôi run rẩy bám vào chân bàn đứng dậy.
“Cô câm miệng đi!” Hà Minh gầm lên, đẩy mạnh tôi vào căn phòng đọc sách nhỏ ở góc nhà.
Rắc!
Tiếng khóa cửa vang lên khô khốc từ bên ngoài.
“Anh làm cái gì thế?! Mở cửa ra!” Tôi đập cửa liên hồi.
“Cô ngoan ngoãn ở yên trong đó mà sám hối!” Giọng Hà Minh lạnh lẽo vang qua khe cửa: “Nếu Tuyết Tuyết và đứa bé có chuyện gì, chúng ta ly hôn, cô cút khỏi cái nhà này với hai bàn tay trắng!”
Họ vội vã gọi xe cấp cứu đưa Hà Tuyết đến Bệnh viện Nhân dân Số 1 thành phố Hàng Châu. Căn nhà chỉ còn lại mình tôi bị khóa chặt trong căn phòng tối om, u uất.
Tôi ngồi gục xuống sàn nhà, lau đi giọt nước mắt lăn trên má. Nhưng trong lòng tôi, sự đau đớn đã biến mất, nhường chỗ cho một sự tỉnh táo đến đáng sợ. Cú tát này, sự giam cầm này… đã hoàn toàn chặt đứt sợi dây tình nghĩa cuối cùng.
Chương 3: Lời Hỏi Của Bác Sĩ Cấp Cứu
Tại Bệnh viện Nhân dân Số 1 Hàng Châu.
Khu vực phòng cấp cứu đèn đỏ nhấp nháy. Mẹ chồng tôi ngồi trên băng ghế dài, hai tay chắp lại liên tục cầu khấn. Hà Minh đi đi lại lại trước hành lang, vẻ mặt đầy sự sốt ruột.
“Mẹ, mẹ yên tâm đi, bác sĩ ở đây giỏi lắm, đứa bé chắc chắn không sao đâu,” Hà Minh an ủi mẹ.
“Không sao cái gì?!” Bà Triệu nghiến răng: “Đó là cháu đích tôn của mẹ! Thằng cha đứa bé là con trai của Chủ tịch Tập đoàn Tài chính Lâm Thị đấy! Chỉ cần Tuyết Tuyết sinh đứa bé này ra, nhà họ Hà chúng ta sẽ bước chân vào giới thượng lưu! Căn nhà hiện tại算 cái gì? Thằng cha nó hứa sẽ mua cho Tuyết Tuyết một căn biệt thự ven hồ!”
Hóa ra, đây chính là lý do vì sao cả cái nhà này lại phát cuồng vì cái thai của Hà Tuyết đến vậy! Hà Tuyết trong một lần đi vũ trường đã quen biết và qua đêm với Lâm Bạo — gã thiếu gia ăn chơi khét tiếng của tập đoàn Lâm Thị. Khi Hà Tuyết tuyên bố có thai, Lâm Bạo đã hứa nếu là con trai, anh ta sẽ cho cô ta một khoản tiền khổng lồ và một căn biệt thự.
Bởi vậy, cái thai trong bụng Hà Tuyết không chỉ là một đứa trẻ, mà là “tấm vé số độc đắc” của cả gia đình họ Hà!
Khoảng bốn mươi phút sau, đèn phòng cấp cứu tắt.
Sánh cửa bật mở, vị bác sĩ trưởng khoa cấp cứu — một người đàn ông trung niên đeo kính cận, vẻ mặt vô cùng nghiêm nghị — bước ra ngoài.
Mẹ chồng và Hà Minh lập tức lao lại gần: “Bác sĩ! Con gái tôi/em gái tôi thế nào rồi?! Đứa bé trong bụng có giữ được không?!”
Vị bác sĩ nhìn hai người họ từ trên xuống dưới, ánh mắt phức tạp và có chút kỳ quặc. Ông không trả lời ngay mà quay sang dặn y tá: “Đưa bệnh nhân về phòng hồi sức.”
Sau đó, ông quay sang nhìn bà Triệu: “Bà là mẹ của bệnh nhân Hà Tuyết đúng không?”
“Đúng đúng! Tôi là mẹ nó!” Bà Triệu vội vã gật đầu.
“Bà đi theo tôi vào phòng làm việc,” Vị bác sĩ trầm giọng nói.
“Bác sĩ, em trai nó có vào cùng được không?” Hà Minh định bước theo.
“Không cần, chỉ mình người mẹ vào thôi,” Bác sĩ xua tay, thái độ vô cùng kiên quyết.
Bên trong phòng làm việc của bác sĩ cấp cứu, không khí yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng máy điều hòa chạy rì rầm. Vị bác sĩ ngồi xuống ghế, mở tệp hồ sơ bệnh án và các bản chụp siêu âm, xét nghiệm máu của Hà Tuyết ra trên màn hình máy tính.
Bà Triệu đứng bên cạnh, lòng nóng như lửa đốt: “Bác sĩ ơi, có gì bác cứ nói thẳng! Đứa bé… đứa bé còn sống không? Đã xác định được giới tính chưa?”
Vị bác sĩ tháo kính xuống, thở dài một tiếng, nhìn thẳng vào mắt bà Triệu bằng một câu hỏi khiến toàn bộ máu trong người bà ta như đông cứng lại:
“Bà chắc chắn con gái mình đang mang thai chứ?”
Chương 4: Màn Kịch “Bọc Thai” Bị Bóc Trần
Bà Triệu sững người, trán rịn ra một lớp mồ hôi hột: “Bác… Bác sĩ nói cái gì cơ? Sao lại không mang thai?! Nó có que thử hai vạch, có cả giấy khám của phòng khám tư mà!”
Vị bác sĩ đẩy màn hình máy tính về phía bà Triệu, chỉ vào hình ảnh chụp X-quang và siêu âm ổ bụng vừa mới thực hiện:
“Bà nhìn cho kỹ đi. Tử cung của con gái bà hoàn toàn bình thường, không hề có túi thai, không có phôi thai, càng không có bất kỳ dấu hiệu nào của việc thụ thai hay sẩy thai! Kết quả xét nghiệm nồng độ HCG trong máu của cô ấy chỉ là 1.2 — mức của một người phụ nữ bình thường không mang thai!”
“Không… Không thể nào!” Bà Triệu run rẩy, hai tay bám chặt vào mép bàn: “Nó nghén! Nó nôn mửa, nó thèm chua, bụng nó mấy tuần nay còn to ra nữa mà!”
Bác sĩ khinh bỉ nhếch môi: “Bụng to là do cô ấy ăn uống nhiều và bị đầy hơi! Còn việc nôn mửa thèm chua là do cô ấy cố tình giả vờ hoặc do rối loạn tiêu hóa. Điều buồn cười nhất là…”
Vị bác sĩ gõ nhẹ ngón tay vào một vật bằng silicon vừa được lấy ra từ trong lớp quần áo của Hà Tuyết:
“…Lúc chúng tôi cởi áo bệnh nhân để tiến hành cấp cứu và chụp phim, từ trên bụng cô ấy rơi ra một chiếc ‘bụng bầu giả’ bằng silicon cao cấp! Cô ấy dùng thứ này độn vào bụng để đánh lừa gia đình bà đấy!”
Oang!
Bà Triệu như bị một cú đấm mạnh đập thẳng vào đầu! Hai mắt bà ta trợn ngược, toàn thân run rẩy không kiểm soát được, suýt chút nữa ngã sụp xuống sàn nhà!
Cái gì?! Bụng bầu giả bằng silicon?! Không hề mang thai?!
Tấm vé số độc đắc… Căn biệt thự ven hồ… Đứa cháu đích tôn của tập đoàn Lâm Thị… Tất cả chỉ là một cú lừa chấn động do chính con gái bà ta dàn dựng!
“Còn nữa,” Vị bác sĩ bồi thêm một cú đấm tàn nhẫn: “Cú ngã cầu thang vừa rồi chỉ khiến cô ấy bị trầy xước nhẹ ở tay và bong gân cổ chân. Hoàn toàn không có chấn thương nghiêm trọng nào cả.”
Bà Triệu bước ra khỏi phòng bác sĩ với gương mặt xám xịt như cái xác chết.
Hà Minh vội vã lao lại gần: “Mẹ! Bác sĩ nói sao rồi?! Đứa bé thế nào?!”
Bà Triệu không trả lời. Bà ta tiến thẳng vào phòng hồi sức — nơi Hà Tuyết đang nằm trên giường bệnh, cổ chân quấn băng gạc, gương mặt vẫn đang cố tỏ ra đau đớn, thều thào:
“Mẹ ơi… Con đau bụng quá… Đứa bé của con… đứa bé của con còn không mẹ?”
“Đứa bé cái đầu cô ấy!”
CHÁT!
Một cú tát chát chúa vang lên giữa phòng bệnh cô quạnh! Bà Triệu dùng hết sức lực tát mạnh vào mặt Hà Tuyết, hai mắt đỏ ngầu gào lên:
“Đồ tráo trở! Đồ mất nết! Bụng bầu giả silicon?! Không có thai mà cô dám lừa cả cái nhà này?! Cô làm tôi mất mặt, làm tôi đi tát con Doanh Doanh, đuổi nó ra khỏi phòng lớn! Cô có biết cô đã hại chết cái nhà này rồi không?!”
Hà Minh đứng bên cạnh hoàn toàn chết đứng!
Hà Tuyết ôm lấy gò má sưng tấy, bị mẹ bóc trần sự thật thì hoảng loạn khóc lóc: “Mẹ ơi! Con xin lỗi! Tại gã Lâm Bạo bảo nếu con có thai anh ta mới cho con tiền… Con định giả vờ có thai vài tháng rồi giả vờ sẩy thai để tống tiền anh ta… Con không ngờ…”
Chương 5: Bản Án Cho Kẻ Tham Lam
Trong khi gia đình họ Hà đang náo loạn tại bệnh viện, thì tại căn hộ duplex cao cấp.
Tiếng ổ khóa cửa vang lên những tiếng lách cách.
Tôi dùng chiếc chìa khóa dự phòng ẩn trong chậu cây cảnh ở ban công phòng đọc sách (nơi tôi đã cố tình giấu từ trước) để mở khóa cửa.
Gương mặt tôi vẫn còn hằn rõ vệt đỏ từ cú tát tàn nhẫn của bà Triệu. Nhưng ánh mắt tôi giờ đây chỉ còn lại sự lạnh lẽo và quyết đoán.
Tôi không ngốc đến mức ngồi yên chờ chết. Mấy ngày qua, thấy biểu hiện bất thường của Hà Tuyết — vừa tuyên bố có thai đã vội vã chiếm phòng, lại lén lút mua đồ trên mạng — tôi đã âm thầm kiểm tra thùng rác phòng tắm và phát hiện ra vỏ hộp đóng gói của chiếc “bụng bầu silicon” cùng hóa đơn mua hàng đứng tên Hà Tuyết!
Tôi đã biết trước cô ta giả vờ mang thai! Cú ngã cầu thang chiều nay hoàn toàn là do cô ta tự diễn để dàn dựng cảnh “sẩy thai” đổ thừa cho tôi!
Tôi rút điện thoại ra, gọi cho Luật sư Lương — luật sư riêng của gia đình tôi:
“Luật sư Lương, anh mang toàn bộ chứng từ chứng minh nguồn tiền mua căn hộ này, cùng đơn ly hôn đơn phương đến nhà tôi ngay lập tức. Ngoài ra, hãy báo công an về việc tôi bị giam giữ trái phép và bị bạo hành gia đình.”
Chưa đầy một tiếng sau.
Bà Triệu, Hà Minh và Hà Tuyết (đang thọt chân) hối hả từ bệnh viện trở về nhà. Bọn họ dự định sẽ giấu kín chuyện giả vờ mang thai để quay về nịnh bợ, xin lỗi tôi nhằm giữ lại căn nhà và nguồn tài chính của tôi.
Nhưng khi bước vào phòng khách, bọn họ hoàn toàn sững sờ.
Toàn bộ đồ đạc của gia đình họ Hà đã bị công ty chuyển nhà đóng vào các thùng carton chất đống ở cửa. Đứng ở trung tâm phòng khách là tôi, cùng Luật sư Lương và hai chiến sĩ công an phường!
“Bạch Doanh! Cô… cô làm cái gì thế này?!” Hà Minh hốt hoảng kêu lên.
Bà Triệu vội vã lao lại, gương mặt biến đổi 180 độ, nụ cười giả tạo nịnh bợ nở trên môi: “Doanh Doanh à! Mẹ xin lỗi con! Tất cả là do hiểu lầm! Con Tuyết Tuyết nó ngu dại, nó không có thai… Mẹ trót tay tát con, con bỏ qua cho mẹ nhé! Chúng ta là người một nhà mà…”
“Ai là người một nhà với bà?” Tôi nhếch môi cười khẩy, ánh mắt chứa đầy sự khinh bỉ.
Luật sư Lương bước lên, đàng hoàng đưa ra xấp tài liệu có dấu đỏ tươi:
“Ông Hà Minh, bà Triệu Phượng! Đây là đơn xin ly hôn đơn phương do cô Bạch Doanh nộp lên Tòa án nhân dân quận Tây Hồ. Đồng thời, dựa trên chứng từ dòng tiền, năm mươi phần trăm giá trị căn hộ này do bố mẹ cô Doanh trả trực tiếp, năm mươi phần trăm còn lại cô Doanh là người trả trả góp hàng tháng. Chúng tôi đã nộp đơn xin phong tỏa tài sản và yêu cầu quý vị di dời khỏi căn hộ trong vòng 24 giờ!”
“Cái gì?!” Hà Minh rụng rời chân tay: “Doanh Doanh! Anh là chồng em mà! Em làm thế là đẩy gia đình anh vào đường cùng sao?!”
“Chồng sao?” Tôi bước lại gần Hà Minh, giơ điện thoại bật đoạn video ghi lại toàn bộ cảnh Hà Minh khóa cửa giam giữ tôi, cùng đoạn ghi âm cú tát và lời đe dọa của bà Triệu chiều nay.
“Các người giam giữ tôi trái pháp luật, bạo hành tôi, sỉ nhục tôi. Công an đã tiếp nhận vụ việc. Hà Minh, anh chuẩn bị nhận án phạt hành chính và đối mặt với việc bị công ty sa thải vì bê bối đạo đức đi!”
Mặt Hà Minh tái dại như tàu lá chuối. Công ty anh ta vốn dĩ rất coi trọng đạo đức nhân viên, nếu bê bối bạo hành vợ và bị công an xử lý lan ra, ghế quản lý của anh ta chắc chắn không giữ nổi!
Cùng lúc đó, hai chiến sĩ công an bước lại gần Hà Tuyết:
“Cô Hà Tuyết! Chúng tôi nhận được đơn tố giác của Tập đoàn Lâm Thị về việc cô có hành vi giả mạo thai nhi nhằm mục đích tống tiền thiếu gia Lâm Bạo. Mời cô về trụ sở công an để làm rõ!”
“Không… Không! Con không đi!” Hà Tuyết gào khóc nức nở, núp sau lưng mẹ chồng. Nhưng hai nhân viên công an đã dứt khoát áp giải cô ta đi ra khỏi nhà.
Bà Triệu nhìn con gái bị bắt, con trai đứng trước nguy cơ mất việc và đi tù, căn hộ sang trọng bị thu hồi, toàn bộ giấc mộng đổi đời vỡ tan thành từng mảnh vụn. Bà ta ngã gục xuống sàn nhà, đấm ngực bù giằng bù gào trong sự hối hận tột cùng:
“Trời ơi là trời! Tôi gieo gió thì gánh bão rồi! Doanh Doanh ơi, tha cho nhà mẹ với…!”
Tôi bước qua người bà ta, không một lần ngoảnh đầu nhìn lại.
Cánh cửa căn hộ bọc thép khép lại sau lưng tôi, vĩnh viễn khóa chặt những kẻ tham lam, tráo trở ngoài cuộc đời tôi.
Bầu trời Hàng Châu sau cơn mưa tạnh vắt, ánh nắng hoàng hôn rực rỡ chiếu sáng con đường phía trước. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tự do và thanh thản trào dâng trong lồng ngực. Sự nhẫn nại của người phụ nữ không phải là yếu đuối, mà là để chờ đợi thời cơ đáp trả một cách tàn nhẫn và hoàn hảo nhất.