Đi công tác ba tháng trở về, vợ gầy đi mười cân
Khi nhìn thấy Lâm Niệm Sơ ở lối ra sân bay, tôi suýt nữa không nhận ra cô ấy.
Cô mặc một chiếc áo nỉ cũ bạc màu, xương quai xanh lộ rõ, cằm gầy nhọn.
Ba tháng trước lúc tôi rời đi, cô nặng 55kg, dáng người cân đối.
Còn bây giờ, cô đứng ở cửa đón tôi mỉm cười, nhưng hốc mắt đã hõm sâu.
Tôi hỏi sao cô lại gầy đến mức này.
Cô nói không sao, chỉ là dạo này bận quá nên ăn ít lại.
Về đến nhà, tôi phát hiện trên sofa phòng khách có ba đứa trẻ lạ đang nằm, trên bàn trà la liệt vỏ hạt dưa và vỏ quýt.
Trong bếp khói dầu bốc lên mù mịt, giọng mẹ tôi vang ra từ phía sau bức tường:
“Niệm Sơ! Nước tương đâu? Đã bảo bao nhiêu lần phải để cạnh bếp rồi!”
Mẹ tôi trước nay chưa từng gọi tên cô, chỉ gọi là “này”.
Hôm nay bà gọi tên, là vì trong phòng khách có một người đàn ông trung niên ngoài bốn mươi đang ngồi vắt chéo chân xem tivi, chân đi đôi dép trong nhà của tôi.
Tôi đứng ở hành lang, không nhúc nhích.
Lâm Niệm Sơ lướt qua tôi, bước nhanh vào bếp, tạp dề còn chưa buộc chặt, dây kéo lê trên sàn.
Bố tôi ngồi ở vị trí chủ tọa, đang pha trà, thấy tôi về thì hất cằm:
“Về rồi à? Qua đây ngồi.”
Bên cạnh ông là một người phụ nữ trung niên tôi chưa từng gặp, tóc uốn xoăn, móng tay sơn đỏ, đang cúi đầu lướt điện thoại.
Trong ba đứa trẻ trên sofa, đứa lớn nhất khoảng mười một, mười hai tuổi, đang cầm một chiếc iPad mới tinh chơi game, âm thanh mở hết cỡ, ồn ào chói tai.
Bố tôi thổi chén trà, giọng thản nhiên như nói chuyện thời tiết:
“Họ hàng ở quê lên, nhà chú hai con đấy. Qua đây ở một thời gian.”
Suy nghĩ ấy xoay trong đầu tôi một vòng, nhưng tôi không nói ra.
Tôi chỉ liếc nhìn người đàn ông đang vắt chéo chân kia — ông ta thậm chí không nhìn tôi lấy một lần, tay thoăn thoắt bấm điều khiển chuyển kênh, quen thuộc hơn cả chủ nhà.
“Trần Mục về rồi à?” Mẹ tôi thò đầu ra từ bếp, tay dính đầy bột mì.
“Mau đi rửa tay, lát nữa ăn cơm. Niệm Sơ, cá hấp xong chưa? Nhanh lên, đừng lề mề!”
Câu cuối bà gắt cao hẳn lên.
Tôi thay giày rồi đi vào bếp.
Trên bếp bốn cái nồi cùng đỏ lửa:
nồi dầu đang chiên, nồi hấp bốc hơi nghi ngút, nồi đất hầm canh, còn chảo xào thì rau đã sắp cháy khét.
Một mình Lâm Niệm Sơ xoay như chong chóng giữa bốn bếp, trán đầy mồ hôi, tóc mái dính bết vào mặt.
Thấy tôi đứng ở cửa, cô mỉm cười:
“Anh ra ngoài ngồi trước đi, trong bếp nóng lắm.”
Trên mu bàn tay trái của cô có một vết đỏ dài — vết bỏng đã nổi bọng nước, tróc da.
“Lúc chiên cá bị dầu bắn thôi, không sao đâu.”
Cô thậm chí không ngẩng đầu, mở nắp nồi đất xem rồi lại quay sang đảo thức ăn.
Mẹ tôi đứng bên cạnh bóc tỏi, vừa bóc vừa nói:
“Con nhìn nó xem, nấu có bữa cơm mà cũng luống cuống, lần trước hấp sườn quên bỏ muối, làm nhà chú hai con chẳng ai ăn nổi.”
“Mẹ,” tôi hạ giọng, “những người đó rốt cuộc là ai?”
“Mẹ nói rồi, chú hai con. Em họ của bố con.”
Ông nội là trẻ mồ côi, ngay cả anh em ruột còn không có, lấy đâu ra họ hàng.
Nhưng khi mẹ tôi nói câu đó, ánh mắt bà thoáng liếc về phía cửa sổ rồi lập tức thu lại.
Chi tiết này tôi ghi nhớ.
Đến bữa cơm, tôi đếm người — bố mẹ tôi, ông “chú hai”, vợ ông ta, ba đứa trẻ, tôi và Lâm Niệm Sơ. Tổng cộng chín người.
Bàn không đủ chỗ, Lâm Niệm Sơ bê ghế đẩu ngồi ăn ở cửa bếp.
Trong bát cô chỉ có nửa bát cơm trắng và vài cọng rau xanh.
Cá hấp, sườn chua ngọt, canh gà trên bàn, cô không động đũa.
Ba đứa trẻ mỗi đứa chiếm một món, đứa nhỏ cắn hai miếng đùi gà rồi vứt xuống bàn, chê không ngon.
Vợ của “chú hai” — tạm gọi là “thím hai” — nhíu mày:
Mẹ tôi lập tức quay đầu quát về phía bếp:
“Niệm Sơ, nghe chưa? Lần sau bỏ ít muối thôi!”
“Vâng.” Lâm Niệm Sơ đáp rất nhẹ.
Tôi siết chặt đũa, khớp tay trắng bệch.
Tôi gắp một miếng sườn, cắn thử — rất ngon.
Canh gà cũng không hề mặn, thậm chí còn hơi nhạt.
Tôi đặt đũa xuống, bê bát đi đến cửa bếp, ngồi xuống cạnh cô.
Cô ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt thoáng hoảng hốt, như sợ tôi cũng sẽ trách mắng.
Tôi gắp hết sườn trong bát mình sang bát cô.
Cô định nói gì đó, tôi lắc đầu.
Mẹ tôi nhìn thấy cảnh đó, khóe môi hạ xuống, nhưng trước mặt “họ hàng” không nói gì.
Đêm đó tôi không chạm vào cô.
Không phải không muốn, mà là không dám.
Cô nằm nghiêng, xương bả vai nhô ra như hai cánh bướm, từng đốt sống hiện rõ.
Ngủ say rồi, cô co người lại, tay vô thức siết chặt góc chăn, lông mày nhíu lại như đang gặp ác mộng.
Đợi cô ngủ sâu, tôi nhẹ nhàng rời giường, vào phòng sách.
Nhà tôi lắp hệ thống an ninh thông minh do chính tôi thiết kế.
Tám camera bao phủ phòng khách, bếp, phòng ăn, hành lang, ban công và cửa chính, dữ liệu lưu trên đám mây 180 ngày.
Tôi mở laptop, đăng nhập hệ thống.
Chọn thời gian từ ngày tôi đi — chín mươi ngày.
Bắt đầu xem từ ngày đầu, tốc độ x2.
4 giờ 58 phút sáng, đèn bếp bật.
Trong màn hình, Lâm Niệm Sơ mặc áo thun cũ, tóc rối, vừa ngáp vừa vo gạo.
Đó là ngày đầu tiên sau khi tôi đi.
Đám “họ hàng” kia đến vào ngày thứ ba.
Từ đó trở đi, mọi thứ thay đổi.
Tôi thức trắng đêm xem hết toàn bộ video ba tháng.
Ngày thứ ba, “họ hàng” đến.
Trong camera, bố tôi đích thân ra ga đón, về nhà cười không khép miệng.
Người “chú hai” vừa bước vào đã đảo mắt nhìn quanh, dừng lâu ở màn chiếu và tủ rượu.
“Thím hai” bước vào câu đầu tiên:
“Nhà này chắc đáng giá lắm nhỉ.”
Sắc mặt mẹ tôi không tốt lắm, nhưng vẫn cười:
“Ngồi đi, Niệm Sơ, rót trà.”
Từ hôm đó, cuộc sống của Lâm Niệm Sơ như sau:
5 giờ sáng dậy nấu bữa sáng.
Chín người, ba đứa trẻ ba khẩu vị khác nhau:
đứa không ăn mì, đứa không ăn trứng, đứa đòi sữa đậu nành tự xay.
Ăn xong, cô rửa bát, lau nhà.
Bọn trẻ chạy nhảy, bánh vụn, hộp sữa vứt khắp nơi.
Quần áo chín người, đồ người lớn dùng máy, đồ trẻ con phải giặt tay — “thím hai” nói máy sẽ làm hỏng.
Ăn xong lại rửa bát, dọn vỏ hạt dưa, vỏ lạc.
Chiều nếu rảnh mới được nghỉ, nhưng hầu như không rảnh:
mẹ tôi sai đi siêu thị, đi chợ, đi mua thuốc, đi lấy đồ giặt.
Ăn xong dọn bếp, đun nước tắm cho ba đứa trẻ.
“Thím hai” yêu cầu phải dùng bồn tắm chuyên dụng.
Nhà tôi không có, Lâm Niệm Sơ phải tự mua bồn bơm hơi.
Đợi mọi người tắm xong, cô mới được tắm.
Thường đang tắm thì hết nước nóng.
Tôi kéo đến ngày thứ mười lăm.
Trong camera, cô đang phơi đồ ngoài ban công.
Điện thoại reo — là mẹ cô gọi.
Cô nói mình sống rất tốt, mọi người đối xử tốt, bảo mẹ đừng lo.
Cúp máy xong, cô vùi mặt vào áo ướt, vai run rất lâu.
Tôi không biết cô có khóc không.
Camera không thu được âm thanh nhỏ như vậy.
Nhưng nhịp run của bờ vai ấy, tôi nhắm mắt cũng cảm nhận được.
Sau đó, một cảnh khiến máu tôi dồn lên đầu.
Cô đang nấu cơm, điện thoại bên cạnh bếp.
Màn hình sáng — cuộc gọi “Chồng”.
Cô vội lau tay định nghe.
Nhưng chưa kịp chạm vào, mẹ tôi đã với tay cúp máy.
“Đang bận nghe gì, lát gọi lại.”
“Nó bận công tác, đừng làm phiền. Lát mẹ nói với nó.”
Mẹ tôi cầm điện thoại đi.
Từ ngày 23 đến 30, tôi gọi bảy cuộc.
Cô không nhận được cuộc nào.
Bây giờ mới biết — ngay từ tuần đầu, mẹ tôi đã chỉnh điện thoại của cô.
Trong camera, bà đeo kính lão, thao tác gần ba phút.
Số của tôi bị chuyển hướng.
Chuyển sang số của mẹ tôi.
Nói cách khác, suốt ba tháng, mọi cuộc gọi tôi gọi cho vợ đều bị mẹ tôi nghe.
Và lần nào bà cũng nói cùng một câu:
“Niệm Sơ đang nghỉ, đừng làm phiền.”
“Hôm nay nó đi mua sắm, tâm trạng tốt lắm, con đừng lo.”
Dưới đây là phần kết cho câu chuyện của bạn:
3
Tôi đóng máy tính lại khi bình minh vừa ló rạng. Lồng ngực tôi đau thắt như có ai đó bóp nghẹt. Sự phản bội này không đến từ người dưng, mà đến từ chính những người tôi gọi là người thân nhất.
Sáng hôm sau, tiếng ồn ào lại bắt đầu từ 5 giờ sáng. Tiếng băm chặt trong bếp, tiếng mẹ tôi gắt gỏng, và tiếng khóc chóe của đứa trẻ nhà “chú hai”. Tôi bước ra phòng khách, thấy Lâm Niệm Sơ đang quỳ trên sàn lau những vết sữa đổ.
“Niệm Sơ, đứng dậy.” Tôi nói, giọng lạnh lẽo.
Cả phòng khách khựng lại. Mẹ tôi từ trong bếp ló đầu ra, tay cầm chiếc muôi: “Mục, con dậy rồi à? Bảo nó lau cho sạch, tối qua con bé nhà chú hai trớ ra đấy.”
“Con bảo cô ấy đứng dậy.” Tôi nhắc lại, từng chữ nặng như chì.
Lâm Niệm Sơ run rẩy đứng lên. Tôi nắm lấy bàn tay đầy vết bỏng và những vết chai mới của cô ấy, kéo cô ấy vào phòng ngủ. “Thu dọn quần áo. Chỉ lấy những thứ quan trọng. Chúng ta đi.”
“Đi đâu? Trần Mục, anh sao thế?” Cô ấy ngơ ngác, ánh mắt đầy sợ hãi.
Tôi không trả lời, tự tay mở vali, vứt quần áo của cô ấy vào. Khi chúng tôi bước ra phòng khách, cả “gia đình” kia đã tập hợp đầy đủ. Ông “chú hai” vẫn vắt chéo chân, vẻ mặt đầy khó chịu: “Cháu Mục, sáng ra đã làm cái trò gì thế? Vợ cháu làm chưa xong việc, định đi đâu?”
Tôi nhìn thẳng vào ông ta, rồi nhìn sang bố tôi đang ngồi im lặng: “Ông không phải chú tôi. Bố, con đã xem lại camera. Con cũng đã kiểm tra hồ sơ gia phả tối qua. Ông ta là ai?”
Bố tôi biến sắc, chén trà trên tay khẽ run. Mẹ tôi lao tới, định giật lấy tay Lâm Niệm Sơ: “Mày điên rồi à? Nó là… là ân nhân của bố mày ngày xưa ở quê! Người ta lên chơi có mấy tháng, mày tính toán cái gì?”
“Ân nhân?” Tôi cười nhạt, lấy điện thoại ra, bật đoạn video ngày thứ 45. Trong hình ảnh, người đàn ông này đang thản nhiên lục lọi ví của Lâm Niệm Sơ, lấy đi những đồng tiền cuối cùng cô ấy định gửi về cho mẹ đẻ. “Ân nhân mà lại ăn cắp tiền của con dâu chủ nhà? Ân nhân mà để vợ con mình hành hạ người chăm sóc mình như nô lệ?”
Tôi quay sang ông “chú hai”: “Trong vòng 30 phút, nếu các người không biến ra khỏi nhà tôi, tôi sẽ gọi cảnh sát báo cáo về hành vi cưỡng đoạt tài sản và ngược đãi người khác. Tôi có đầy đủ bằng chứng video 90 ngày qua.”
Người phụ nữ sơn móng tay đỏ nhảy dựng lên định chửi bới, nhưng ông ta nhìn thấy ánh mắt giết người của tôi thì rụt lại. Họ bắt đầu thu dọn đồ đạc trong tiếng chửi đổng.
4
Sau khi đám người kia đi khỏi, căn nhà rơi vào một sự im lặng đáng sợ. Mẹ tôi ngồi bệt xuống sofa, bắt đầu bài ca quen thuộc: “Tôi nuôi anh khôn lớn để anh đối xử với cha mẹ thế này à? Chỉ vì một đứa đàn bà mà anh đuổi họ hàng…”
“Mẹ,” tôi cắt ngang, “con đã nộp đơn xin chuyển công tác sang chi nhánh miền Nam sáng nay. Con và Niệm Sơ sẽ đi ngay chiều nay.”
Bố tôi ngẩng đầu lên, giọng run rẩy: “Thế còn chúng ta? Hai thân già này…”
“Con sẽ gửi tiền phụng dưỡng hàng tháng đúng quy định. Nhưng căn nhà này, con sẽ bán.” Tôi nhìn quanh ngôi nhà mà Lâm Niệm Sơ đã kiệt sức để giữ gìn. “Con không muốn cô ấy phải nhìn thấy những bức tường này thêm một giây nào nữa.”
Lâm Niệm Sơ đứng bên cạnh tôi, nước mắt bắt đầu rơi lã chã. Đây là lần đầu tiên trong ba tháng qua, cô ấy được khóc một cách công khai.
Ba tháng sau tại thành phố mới.
Lâm Niệm Sơ đã tăng lại được 4 cân. Da dẻ cô ấy đã hồng hào hơn, và quan trọng nhất, hốc mắt không còn hõm sâu đầy mệt mỏi. Chúng tôi thuê một căn hộ nhỏ hướng ra biển.
Vết bỏng trên tay cô ấy đã thành sẹo mờ. Mỗi khi nhìn thấy nó, tôi lại tự nhắc nhở mình về sự vô tâm của bản thân. Tôi đã quá tin vào những lời nói dối qua điện thoại mà không nhận ra rằng, người phụ nữ yêu tôi nhất đã phải chịu đựng địa ngục để giữ cho tôi yên tâm công tác.
Một buổi chiều, Niệm Sơ đang ngồi đọc sách bên cửa sổ, ánh nắng vàng nhạt phủ lên mái tóc cô ấy. Cô ấy ngẩng đầu nhìn tôi, mỉm cười — nụ cười thật sự, không phải nụ cười gượng gạo ở sân bay ngày đó.
“Anh Mục, em thấy đói rồi.”
Tôi buông máy tính xuống, bước tới ôm lấy bờ vai nay đã có chút thịt béo của cô ấy: “Được, hôm nay anh nấu. Em chỉ việc ngồi đây và xinh đẹp thôi.”
Cánh cửa quá khứ đã đóng lại. Tôi biết, để chữa lành 90 ngày địa ngục đó cần cả đời, nhưng tôi sẵn lòng dùng cả đời mình để bù đắp. Còn về bố mẹ tôi? Họ vẫn gọi điện trách móc, nhưng tôi đã học được cách đặt “vùng an toàn” cho người phụ nữ của mình. Bởi vì tôi hiểu, nếu tôi không đứng ra làm lá chắn cho cô ấy, thì không ai làm cả.