
3
Gió đêm tại bãi đỗ xe sân bay thổi thông thốc, làm tôi tỉnh táo lại đôi chút. Tôi nhìn tấm nhãn gắn trên chìa khóa: “Cửa hàng tiện lợi 24h – Ga tàu điện ngầm trung tâm, Tủ số 109”.
Tại sao mẹ không đưa trực tiếp cho tôi? Tại sao bà phải diễn một vở kịch “phá sản” và đẩy tôi lên một chuyến bay mà bà biết chắc cha sẽ đến bắt?
Câu trả lời chỉ có một: Chuyến bay đó là mồi nhử. Bà cần cha tôi tin rằng tôi đã rời khỏi đất nước, hoặc ít nhất là dồn toàn bộ sự chú ý vào cửa an ninh sân bay để tôi có thể biến mất trong lòng thành phố.
Tôi bắt một chiếc taxi dù, yêu cầu tài xế chở đến ga tàu điện ngầm. Trên xe, tôi run rẩy mở điện thoại, định gọi cho tiểu Trần nhưng rồi khựng lại. Nếu cha đã có thể dẫn người đến bắt tôi nhanh như vậy, điện thoại của tiểu Trần, thậm chí là của tôi, chắc chắn đã bị định vị. Tôi dứt khoát tháo SIM, bẻ gãy rồi ném qua cửa sổ xe.
Tại ga tàu điện ngầm vắng lặng lúc 2 giờ sáng, tôi tìm thấy tủ số 109. Bên trong không có tiền, cũng không có vàng bạc. Chỉ có một chiếc máy tính bảng cũ và một bộ hồ sơ dày cộp.
Tôi mở máy tính bảng. Một đoạn video hiện lên. Gương mặt mẹ tôi mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn sắc sảo như mọi khi.
“Dao Dao, nếu con xem được cái này, nghĩa là con đã an toàn thoát khỏi cha con. Nghe kỹ đây, công ty không hề phá sản. Nhưng cha con đã âm thầm cấu kết với đối thủ cạnh tranh để ký kết các hợp đồng khống, nhằm đẩy mẹ vào tù và chiếm đoạt toàn bộ cổ phần đứng tên con. Ông ta cần con, vì con là người thừa kế hợp pháp duy nhất của quỹ tín thác mà ông ngoại để lại. Đừng tin bất kỳ lời nào ông ta nói. Trong bộ hồ sơ kia là bằng chứng ngoại tình và các giao dịch ngầm của ông ta suốt 5 năm qua. Hãy tìm đến văn phòng luật sư Lý, người duy nhất mẹ còn tin tưởng.”
Tôi lật mở bộ hồ sơ. Những bức ảnh chụp cha tôi — người đàn ông luôn tỏ ra nhu nhược — đang ôm ấp một người phụ nữ trẻ lạ mặt, và những dòng lệnh chuyển tiền ra nước ngoài với con số khổng lồ.
Cảm giác sụp đổ lúc ở sân bay giờ đây biến thành một ngọn lửa giận dữ âm ỉ. Cha tôi không hề hiền lành. Ông ta là một con kền kền đã chờ đợi hàng năm trời để rỉa sạch thành quả của mẹ.
4
Tôi không đi tìm luật sư Lý ngay lập tức. Nếu tôi là cha, tôi sẽ canh chừng ở tất cả những nơi tôi có thể tìm đến.
Tôi dùng số tiền mặt còn lại thuê một phòng trọ rẻ tiền trong khu lao động nghèo, nơi mà cái tên “Hà tiểu thư” chưa bao giờ tồn tại. Suốt ba ngày, tôi giam mình trong phòng, đọc sạch đống tài liệu mẹ để lại. Tôi nhận ra, mẹ đã chuẩn bị cho ngày này từ rất lâu. Phía sau những trang tài liệu là một sơ đồ mạng lưới các công ty con mà cha tôi không hề biết tới.
Ngày thứ tư, tôi xuất hiện tại tập đoàn Hà Thị, nhưng không phải với tư cách con gái chủ tịch. Tôi mặc bộ đồ lao công đã mượn từ sân bay, đeo khẩu trang kín mít, trà trộn vào đội vệ sinh ca sáng.
Tôi cần một thứ: Chữ ký số của cha tôi để hủy bỏ lệnh chuyển nhượng cổ phần sẽ diễn ra vào cuộc họp cổ đông chiều nay.
Trong văn phòng chủ tịch, cha tôi đang nói chuyện điện thoại, giọng điệu đắc thắng: “Con bé vẫn chưa tìm thấy sao? Kệ nó đi, chỉ cần chiều nay ký xong giấy tờ, nó có quay về cũng chỉ là một con bé giúp việc không xu dính túi.”
Tôi nấp sau bức rèm, tim đập như sấm. Khi ông ta ra ngoài để tiếp khách, tôi có đúng 5 phút.
Tôi lao đến máy tính, cắm chiếc USB nhỏ đính kèm trong máy tính bảng của mẹ vào. Đây là thiết bị truy cập từ xa mà mẹ đã cài đặt sẵn mã độc. Màn hình hiện lên dòng chữ: “Truy cập thành công”. Tôi nhanh chóng thao tác, đóng băng toàn bộ lệnh chuyển nhượng và gửi một bản sao bằng chứng phạm pháp của cha tôi đến thẳng hộp thư của cơ quan điều tra kinh tế.
“Cô làm gì ở đó?”
Tiếng quát lạnh lùng vang lên từ phía cửa. Cha tôi đã quay lại. Ông ta nhìn tôi, ánh mắt từ nghi ngờ chuyển sang nhận ra.
“Dao Dao? Con giỏi lắm, dám lừa cả ta.” Ông ta tiến lại gần, vẻ mặt dữ tợn. “Đưa cái USB đó đây!”
Tôi lùi lại phía cửa sổ sát đất của tầng 40, tay giơ cao chiếc máy tính bảng. “Cha, mọi thứ kết thúc rồi. Cảnh sát đang trên đường đến đây. Những gì cha làm với mẹ, với ông ngoại… tất cả đã được gửi đi.”
Cha tôi cười điên cuồng: “Cảnh sát? Ở đây ai tin một đứa con gái tâm thần vừa trốn khỏi sân bay như con? Đưa đây!”
Ông ta lao vào tôi. Đúng lúc đó, cửa văn phòng bị tông mạnh. Không phải cảnh sát, mà là mẹ tôi.
Bà không hề bị bắt, không hề suy sụp. Đi cùng bà là tiểu Trần và một đoàn luật sư.
“Hà Chí Viễn, ông nghĩ tôi dễ dàng gục ngã thế sao?” Giọng mẹ vang dội, đầy uy lực. “Vở kịch phá sản chỉ để dụ ông lộ ra tất cả những tài khoản ẩn. Cảm ơn ông đã giúp tôi gom hết rác rưởi vào một chỗ để tôi dễ dàng xử lý một lần.”
Cha tôi quỵ xuống sàn, gương mặt xám xịt. Hóa ra, từ đầu đến cuối, mẹ mới là người cầm trịch ván cờ này. Bà đẩy tôi đi không phải vì bà yếu thế, mà vì bà muốn tôi được an toàn tuyệt đối khi bà ra đòn quyết định, đồng thời cũng là để tôi tự mình nhìn thấy sự thật về người cha mà tôi luôn kính trọng.
5
Một tuần sau, cha tôi bị bắt giữ để điều tra tội chiếm đoạt tài sản và lừa đảo.
Tôi đứng bên cạnh mẹ trên sân thượng căn penthouse quen thuộc. Bà không khóc nữa. Bà lại là người phụ nữ sắt đá có thể xoay chuyển cả thương trường.
“Con có trách mẹ không? Vì đã để con phải sợ hãi ở sân bay?” Mẹ hỏi, mắt nhìn về phía chân trời.
Tôi nắm lấy tay bà, bàn tay vẫn còn hơi run nhưng đã vững vàng hơn nhiều. “Con không trách mẹ. Con cảm ơn mẹ vì đã cho con thấy rằng, dù cả thế giới có sụp đổ, chúng ta vẫn có thể tự mình xây lại một thế giới mới.”
Mẹ nhét vào tay tôi một tấm vé máy bay khác. Lần này không phải là chạy trốn.
“Đi Anh đi. Nhưng lần này là để đi học, để trở thành người có thể đứng cạnh mẹ, chứ không phải núp sau lưng mẹ nữa.”
Tôi mỉm cười, lần này tôi không ngoan ngoãn kéo vali đi ngay. Tôi ôm lấy mẹ — cái ôm không phải ba phút, mà là rất lâu.
Lần này, tôi đi để quay trở về.