Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Chồng đặt bàn ăn tối với nhân tình, tôi đặt ngay bàn bên cạnh và mời một người tới khiến anh ta x/ấ/u h/ổ tới cuối đời…

Anh sững lại, ly rượu vang đắt tiền trên tay khựng lại giữa không trung, chút nước sóng sánh suýt văng ra ngoài. Ánh mắt Tuấn chuyển từ ngạc nhiên, bàng hoàng sang hoảng sợ tột độ khi nhìn thấy tôi ngồi ngay bàn đối diện, chỉ ngăn cách bởi một bình phong kính thấp.
Và sự kinh hoàng ấy nhân lên gấp bội khi ánh mắt anh ta dời sang người đàn ông đang ngồi đối diện tôi — Phong.
Phong chậm rãi đặt chai rượu xuống, thong thả ngẩng đầu, ánh mắt sắc lẹm lướt qua người cô tình nhân trẻ trung của Tuấn rồi dừng lại trên khuôn mặt tái dại của chồng tôi. Anh nhếch môi, mỉm cười đầy ẩn ý: – Hân hạnh được gặp lại anh, Tuấn ạ. Không ngờ lại chạm mặt anh ở một nơi lãng mạn thế này.
Cô gái trẻ ngồi đối diện Tuấn – mặc chiếc váy hai dây màu đỏ rực xẻ sâu, trang điểm cầu kỳ – nhận ra sự bất thường. Cô ta nhíu đôi lông mày tỉa tót cẩn thận, nũng nịu ném cái nhìn khó chịu về phía bàn tôi rồi lay tay Tuấn: – Anh Tuấn, ai vậy anh? Người quen à? Làm gì mà anh nhìn người ta dữ vậy?
Tuấn không trả lời cô ta. Cả người anh ta cứng đờ như một bức tượng, mồ hôi hột bắt đầu rịn ra trên trán dù điều hòa trong nhà hàng Pháp đang chạy khá lạnh. Anh ta biết rõ Phong là ai. Tám năm trước, khi Tuấn còn là một gã kỹ sư quèn theo đuổi tôi, Phong đã là giám đốc chi nhánh ngân hàng nổi tiếng. Ngày đó, Tuấn từng nhiều lần tỏ ra tự ti, thậm chí ngưỡng mộ thần thái và sự thành đạt của Phong. Việc gặp lại người mình từng coi là “đối thủ vĩ đại” trong một hoàn cảnh nhục nhã thế này là đòn đánh mạnh nhất đánh thẳng vào lòng tự trọng ngạo mạn của một gã đàn ông.
– Mai… sao em lại… ở đây? – Tuấn cất giọng run rẩy, khô khốc.
Tôi không trả lời ngay. Tôi thong thả cầm ly rượu vang lên, nhấp một ngụm nhỏ, cảm nhận vị chát nhẹ tan trên đầu lưỡi rồi mới ngước mắt nhìn anh ta, nụ cười trên môi điềm tĩnh đến đáng sợ: – Nhà hàng mở cửa cho khách đặt bàn mà anh. Em đi ăn tối cùng bạn, có gì lạ sao? Chẳng lẽ nơi này chỉ dành riêng cho anh và… “đối tác” của anh?
– Đối tác cái gì chứ! – Cô gái trẻ hất hàm, giọng nhừa nhựa chua lè vang lên. – Anh Tuấn, cô ta là ai mà nói năng mất lịch sự thế? Anh giới thiệu đi chứ!
Tuấn giật thót mình, vội vàng gạt tay cô ta ra khỏi tay mình như thể chạm phải lửa nóng. Anh ta luống cuống đứng dậy, giọng hạ thấp xuống năn nỉ: – Mai, em đừng hiểu lầm. Đây là… đây là cô Linh, khách hàng lớn của công ty anh. Anh chỉ đang tiếp khách công việc thôi!
– Tiếp khách công việc? – Phong bật cười lớn, tiếng cười trầm đục, đầy mỉa mai vang lên giữa không gian yên tĩnh của nhà hàng sang trọng. – Anh Tuấn này, tôi làm tài chính mười mấy năm nay, tiếp hàng ngàn khách hàng, nhưng chưa bao giờ thấy ai tiếp “khách hàng lớn” bằng cách nắm tay vuốt ve, gọi nhau là “anh yêu”, “bé cưng” và hứa sang năm đưa nhau đi nghỉ dưỡng ở Maldives cả. Hay là ngành xây dựng dạo này có chuẩn mực chăm sóc khách hàng độc đáo thế?
Mấy bàn xung quanh bắt đầu quay lại nhìn. Những ánh mắt tò mò, giễu cợt bắt đầu dồn về phía bàn của Tuấn.
Mặt Tuấn chuyển từ đỏ gay sang tím tái. Anh ta nghiến răng nhìn Phong, cố vớt vát chút sĩ diện của một gã đàn ông: – Anh Phong! Đây là chuyện riêng của vợ chồng tôi, không liên quan đến anh! Anh lấy quyền gì mà xía vào?!
– Tôi không xía vào chuyện của anh, – Phong thong thả khoanh tay, tựa lưng vào ghế, khí chất áp đảo hoàn toàn gã đàn ông đang hoảng loạn trước mặt. – Tôi chỉ đang đi ăn tối cùng Mai. Và với tư cách là một người bạn lâu năm, tôi không thể ngồi yên nhìn một người phụ nữ tuyệt vời như Mai bị kẻ khác lừa dối một cách trơ trẽn ngay trước mặt mình.
Lúc này, cô gái tên Linh kia mới ngớ người ra. Cô ta trợn tròn mắt nhìn tôi, rồi nhìn sang Tuấn: – Cái gì?! Anh Tuấn… cô ta là… là vợ anh sao?! Anh nói với em là anh đã ly thân, đang làm thủ tục chia tài sản cơ mà?! Anh bảo vợ anh là loại phụ nữ quê mùa, chỉ biết ở nhà ăn bám, không biết đối nhân xử thế cơ mà?!
Lời thốt ra từ miệng cô tình nhân như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt tôi, nhưng nó không làm tôi đau. Nó chỉ khiến tôi cảm thấy ghê tởm sâu sắc gã đàn ông mà tôi đã đầu ấp tay gối suốt mười năm qua.
Vì muốn lấy lòng một cô gái trẻ trung, anh ta sẵn sàng bôi nhọ, biến người vợ tào khang từng cùng anh ta trải qua những ngày tháng tay trắng gầy dựng cơ đồ thành một kẻ hèn mạt, ngu đần!
Tôi đứng dậy. Dáng người tôi thẳng tắp trong chiếc váy đen thanh lịch. Tôi bước chậm rãi từ bàn mình sang đứng trước mặt Tuấn và Linh.
– Linh đúng không? – Tôi nhìn cô gái trẻ, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đĩnh đạc. – Chị xin lỗi vì đã làm gián đoạn bữa tối lãng mạn của em. Nhưng chị nghĩ em nên biết một sự thật: Căn nhà cấp bốn ngày xưa Tuấn ở là tiền chị vay mượn của bố mẹ đẻ chị để mua. Chiếc xe ô tô anh ta đang đi là tiền chị tích góp từ lương kế toán và tiền làm thêm suốt 5 năm. Và chiếc thẻ tín dụng anh ta vừa dùng để quẹt đặt căn phòng tổng thống tại khách sạn này cho em tối nay… là thẻ phụ đứng tên chị.
Linh há hốc miệng, quay sang nhìn Tuấn bằng ánh mắt bàng hoàng, khinh bỉ.
– Mai! Em câm miệng lại! Em điên rồi à?! – Tuấn gầm lên, giơ tay định túm lấy tay tôi để kéo đi.
“CHÁT!”
Một tiếng tát giòn giã vang lên định tai nhức óc. Không phải tôi đánh, mà là Phong đã bước tới, gạt phắt tay Tuấn ra và đẩy mạnh anh ta ngã dúi dụi xuống chiếc ghế sau lưng.
– Bớt dùng vũ lực với phụ nữ đi, Tuấn! – Giọng Phong lạnh như băng. – Anh không xứng đáng chạm vào cô ấy!
Nhiều du khách trong nhà hàng đã lấy điện thoại ra quay phim. Tiếng thì thầm bàn tán bắt đầu rộ lên: “Thì ra là ăn bám vợ rồi đi bồ nhí”, “Kẻ bội bạc mà còn bày đặt sĩ diện”, “Đúng là loại đàn ông tồi tệ”…
Tuấn gục trên ghế, hai tay ôm lấy mặt. Toàn bộ sự kiêu ngạo, vẻ lịch lãm của một gã quản lý thành đạt trong phút chốc vỡ tan thành từng mảnh vụn. Anh ta như một kẻ trần trụi bị phơi bày mọi sự dơ bẩn, hèn hạ nhất trước mặt người cũ của vợ, trước mặt tình nhân và trước hàng chục con người thuộc giới thượng lưu đang có mặt tại đây.
Tôi lấy từ trong chiếc túi xách đắt tiền ra một xấp tài liệu mỏng, nhẹ nhàng đặt lên đĩa thức ăn dở dang của Tuấn.
– Đây là đơn xin ly hôn tôi đã ký sẵn, – Tôi nhìn anh ta bằng đôi mắt hoàn toàn phẳng lặng, không còn một chút gợn sóng yêu thương hay căm hận. – Toàn bộ bằng chứng anh ngoại ngoại tình, rút tiền tiết kiệm chung để mua túi hiệu cho bồ, tôi đã nhờ luật sư lập vi tính và gửi thẳng cho Hội đồng quản trị công ty anh vào sáng nay rồi. Dù sao thì công ty xây dựng của anh cũng rất khắt khe về đạo đức cán bộ lãnh đạo, đúng không?
– Mai… Mai ơi! Anh sai rồi! Anh xin em! Em đừng làm thế! – Tuấn hoảng hốt quỳ rụp xuống sàn nhà hàng, không còn quan tâm đến sĩ diện hay sự chú ý của mọi người nữa. Anh ta nắm lấy gấu váy tôi, khóc lóc thảm thiết. – Anh chỉ là phút sai lầm thôi! Anh yêu em và con mà Mai! Đừng phá hủy sự nghiệp của anh!
Tôi lùi lại một bước, dứt khoát rút gấu váy ra khỏi bàn tay thô ráp của anh ta.
– Sự nghiệp của anh là do anh tự tay phá hủy, chứ không phải tôi. Từ hôm nay, anh hãy dọn đồ ra khỏi nhà. Căn nhà đó đứng tên bố mẹ tôi, anh không có một xu quyền hạn nào ở đó cả. Bin sẽ do tôi nuôi dưỡng.
Tôi quay sang nhìn Linh, cô gái trẻ lúc này đang lén lút thu dọn túi xách để chuồn lẹ: – Em gái, món quà này chị tặng lại cho em đấy. Loại đàn ông sẵn sàng phản bội người vợ đi cùng mình từ khó khăn thì cũng sẽ sớm phản bội em khi em già đi thôi. Dùng lại đồ thừa của chị vui vẻ nhé!
Nói xong, tôi quay sang nghiêng đầu mỉm cười với Phong: – Anh Phong, chúng ta đổi nhà hàng khác nhé? Ở đây mùi vị hư hỏng nồng quá, em ăn không ngon.
– Rất hân hạnh được đi cùng em, – Phong mỉm cười dịu dàng, lịch thiệp đưa tay ra để tôi khoác lấy.
Tôi bước đi, tấm lưng thẳng tắp, bước chân vững chãi trên nền gạch hoa cương sang trọng. Phía sau lưng tôi là tiếng gào khóc xin xỏ thảm hại của Tuấn, tiếng chửi rủa chan chát của cô tình nhân trẻ vì cảm thấy bị lừa dối, và những tiếng vỗ tay tán thưởng rải rác của các vị khách trong nhà hàng.
Sáu tháng sau.
Cuộc ly hôn diễn ra nhanh chóng hơn tôi tưởng. Với đầy đủ chứng cứ về việc Tuấn vi phạm nghĩa vụ một vợ một chồng và tự ý tẩu tán tài sản chung, tòa án đã tuyên toàn bộ quyền nuôi con thuộc về tôi. Căn nhà và phần lớn tài sản tích góp đều được bảo toàn cho hai mẹ con.
Về phần Tuấn, đúng như tôi dự đoán, scandal ngoại tình và tham ô tài chính nội bộ để nuôi bồ nhí bị phát giác đã khiến anh ta bị công ty sa thải ngay lập tức. Giới xây dựng vốn dĩ rất hẹp, thông tin gã quản lý “ăn bám vợ, bội bạc, bị bắt quả đắng ngay tại nhà hàng Pháp” lan truyền với tốc độ chóng mặt. Không một công ty lớn nào chấp nhận tuyển dụng một kẻ có vết nhân cách thâm đen như anh ta.
Từ một gã quản lý bóng bẩy, đi xe hơi sang trọng, Tuấn phải bán nợ chiếc xe, dọn về sống trong một căn phòng trọ chật hẹp ở ngoại thành. Cô tình nhân trẻ Linh cũng lập tức đá văng anh ta ngay sau đêm hôm đó khi biết anh ta đã hoàn toàn trắng tay.
Một chiều cuối tuần, tôi đưa bé Bin đi chơi ở công viên trung tâm.
Nắng thu vàng ươm chiếu qua những vòm lá xanh. Bé Bin đang tung tăng chạy nhảy thả diều cùng Phong. Hai người họ cười nói vui vẻ, thân thiết như hai mẹ con thực sự. Phong không hề vội vã đòi hỏi một mối quan hệ yêu đương, anh chỉ lặng lẽ ở bên, làm chỗ dựa tinh thần vững chắc cho tôi và là người bạn lớn tuyệt vời của bé Bin.
Từ xa, phía sau hàng rào sắt của công viên, tôi vô tình nhìn thấy một dáng người gầy gộc, mặc bộ quần áo xộc xệch, cũ kỹ đang đứng co ro nhìn vào.
Đó là Tuấn.
Anh ta đi giao hàng chạy xe công nghệ, chiếc xe máy cũ nhả khói mù mịt. Anh ta đứng đó, đôi mắt trũng sâu, đầy sự tiếc nuối và thèm thuồng nhìn về phía mâm cơm gia đình ấm áp mà chính tay anh ta đã đập vỡ. Anh ta thấy con trai mình đang nắm tay một người đàn ông khác cười đùa, thấy người vợ cũ mà anh ta từng chê bai nay rạng rỡ, xinh đẹp và kiêu hãnh hơn bao giờ hết.
Ánh mắt tôi vô tình lướt qua anh ta. Nhưng lần này, tôi không né tránh, cũng không giận dữ. Tôi chỉ nhẹ nhàng mỉm cười — một nụ cười thanh thản của một người phụ nữ đã hoàn toàn rũ bỏ được quá khứ độc hại.
Tôi quay lưng lại, bước về phía Phong và bé Bin, tiếp tục tận hưởng ánh nắng ấm áp của cuộc đời mình.
Sự trừng phạt lớn nhất dành cho một kẻ bội bạc không phải là sự trả thù tàn nhẫn, mà là để anh ta sống cả phần đời còn lại trong sự dằn dằn, dối trí, phải trối mắt nhìn người phụ nữ mình từng ruồng bỏ sống một cuộc đời hạnh phúc, rực rỡ mà không hề có sự tồn tại của anh ta!