
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Bình thường con dâu mặc váy ngắn đi làm, cả nhà chồng họp gia đình, con dâu mặc quần áo ngủ ra họp, mẹ chồng ức ngh;;ẹn đu;;ổi ra khỏi nhà. Con dâu không nói gì mà âm thầm làm một chuyện……
Tôi về làm dâu nhà anh Nam đến nay tròn bốn năm. Gia đình anh thuộc tuýp người cũ, giữ gìn nền nếp rất nghiêm ngặt. Chồng tôi tính tình ôn hòa nhưng lại thiếu bản lĩnh, mỗi khi xảy ra va chạm giữa tôi và mẹ, anh chỉ biết chọn giải pháp im lặng. Còn mẹ chồng tôi – bà Hương – là người phụ nữ vô cùng khắt khe, luôn muốn mọi việc trong nhà phải theo ý mình.
Mọi biến cố bắt đầu vào một buổi sáng đầu tuần.
Hôm đó, tôi đảm nhận vị trí dẫn dắt một sự kiện ra mắt sản phẩm mới của tập đoàn. Để phù hợp với tính chất công việc, tôi diện một chiếc đầm công sở ôm dáng nhẹ nhàng, chiều dài ngang gối, phối cùng áo vest chỉn chu. Dáng vẻ rất lịch sự, chuyên nghiệp.
Khi tôi vừa bước xuống cầu thang, bà Hương đã đứng chờ sẵn ở phòng khách. Ánh mắt bà dò xét từ trên xuống dưới rồi cất giọng lạnh nhạt:
– Đi làm hay đi đâu mà diện đồ kiểu đó? Nhà này có quy tắc riêng, không phải nơi muốn thể hiện thế nào cũng được.
Tôi cố giải thích nhẹ nhàng:
– Dạ, hôm nay con có sự kiện quan trọng với đối tác lớn nên cần ăn mặc chỉn chu một chút ạ.
Bà không nghe, chỉ xua tay tỏ ý không hài lòng. Tôi nén thở dài rồi vội vã đến công ty. Thế nhưng, câu chuyện không dừng lại ở lời nhắc nhở buổi sáng.
Chiều hôm đó trở về, tôi nhận ra không khí gia đình vô cùng căng thẳng. Cả nhà ngồi đông đủ ở phòng khách. Bà Hương đập tay xuống bàn, tuyên bố tổ chức cuộc gặp toàn gia đình để phê bình thái độ và phong cách sinh hoạt của tôi, cho rằng tôi không tôn trọng truyền thống nhà chồng. Tôi quay sang nhìn Nam, nhưng anh chỉ cúi mặt tránh né.
Sự thất vọng dâng lên đỉnh điểm. Tôi lặng lẽ bước về phòng, cởi bỏ bộ đồ công sở và khoác lên người bộ quần áo mặc ở nhà rộng thùng thình, cũ kỹ. Bước ra lại phòng khách, tôi thản nhiên ngồi xuống ghế:
– Nếu mẹ nghĩ trang phục quyết định tư cách làm dâu, thì từ nay con sẽ ăn mặc thế này cho đúng ý mẹ.
Hành động đó như mồi lửa châm vào cơn giận của bà Hương. Bà đứng phắt dậy, chỉ tay ra phía cửa quát lớn, yêu cầu tôi rời khỏi nhà ngay lập tức.
Tôi không tranh cãi thêm một lời. Lặng lẽ quay về phòng thu dọn vài món đồ cá nhân. Tuy nhiên, trước khi bước qua cánh cổng, tôi tạt qua căn phòng nhỏ ở cuối dãy hành lang – nơi cất giữ những kỷ vật cũ của gia đình. Tôi đặt chiếc đầm công sở sáng nay lên chiếc bàn trang điểm bụi mờ, kèm theo một tờ giấy nhỏ rồi rời đi trong đêm…
Ba ngày tiếp theo, tôi cắt đứt hoàn toàn liên lạc, chuyển đến ở tạm tại một căn hộ dịch vụ gần công ty. Tôi dồn toàn bộ tâm trí vào công việc để quên đi nỗi buồn. Chồng tôi có nhắn tin vài lần nhận lỗi vì đã không bảo vệ được vợ, nhưng tôi chọn cách giữ khoảng cách để cả hai cùng suy ngẫm.
Đến chiều ngày thứ ba, một chiếc xe dịch vụ bất ngờ dừng trước sảnh chung cư nơi tôi ở. Người bước xuống xe là Nam, gương mặt anh hốc hác, đôi mắt quầng thâm vì mất ngủ. Vừa thấy tôi, anh lao đến nắm lấy tay tôi, giọng run rẩy:
– Em ơi… về nhà ngay với anh. Mẹ nhắn anh đưa em về gấp… Nhà mình có chuyện buồn lớn rồi.
Tôi bàng hoàng theo anh lên xe. Trên đường đi, Nam mới nghẹn ngào kể lại toàn bộ sự thật.
Hóa ra, căn phòng nhỏ cuối hành lang nơi tôi đặt lại chiếc váy chính là phòng thờ người cô ruột của Nam – em gái ruột của bà Hương, người đã qua đời từ nhiều năm trước. Cô từng là một nhà thiết kế thời trang tài năng nhưng luôn bị gia đình cấm đoán đam mê vì những tư tưởng quá hẹp hòi. Năm xưa, cô rời nhà đi xa và gặp tai nạn bất ngờ, để lại nỗi dằn xì oằn oại và niềm hối hận suốt đời cho bà Hương.
Tờ giấy tôi để lại hôm đó vỏn vẹn vài dòng: “Con ăn mặc lịch sự để đi làm kiếm sống và khẳng định giá trị bản thân, chứ không làm tổn hại đến danh dự gia đình. Đừng để những định kiến khắt khe làm tổn thương thêm những người còn sống.”
Khi tôi rời đi, bà Hương vào căn phòng đó và nhìn thấy chiếc váy cùng mảnh giấy. Những dòng chữ ấy vô tình chạm đúng vào vết thương sâu kín nhất mà bà đã giấu kín hàng chục năm qua. Bà nhận ra bản thân đang lặp lại chính sai lầm của thế hệ trước, dùng sự áp đặt để đẩy con cháu ra xa. Ngay đêm hôm đó, bà suy sụp tinh thần và ngã bệnh nặng.
Lúc xe dừng trước khoảng sân quen thuộc, bà Hương đang ngồi trên ghế mây ngoài hiên, gương mặt mệt mỏi và già đi trông thấy. Thấy tôi bước vào, bà chậm rãi đứng dậy, gạt đi giọt nước mắt lăn trên má. Bà tiến lại gần, nắm lấy tay tôi và nói giọng nghẹn ngào:
– Mẹ xin lỗi con… Là do mẹ quá bảo thủ, đem những định kiến cũ kỹ áp đặt lên con. Mẹ đã hiểu ra rồi, trở về nhà đi con.
Nhìn dáng vẻ tiều tụy của mẹ chồng và sự hối hận chân thành trong mắt bà, mọi nút thắt trong lòng tôi như được gỡ bỏ. Tôi ôm lấy bà, gật đầu nhẹ nhàng. Bão giông sau lưng cuối cùng cũng nhường chỗ cho sự thấu hiểu và bình yên.