
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Bắt gặp cảnh vợ bắt cha chồng ngủ dưới căn bếp cũ, người chồng nổi giận đuổi vợ ra khỏi nhà. Nhưng đến khi người cha già nghẹn ngào nói ra sự thật, anh không thể thốt lên lời…..
Sáng sớm, tiếng la hét xé tan sự bình yên của vùng quê ven biển. Tuấn hờn dỗi ném mạnh chiếc vali xách tay xuống khoảng sân gạch. Mấy xấp quần áo bên trong văng tung tóe ra nền đất.
— Tôi không ngờ cô lại là loại người ác nghiệt như vậy! Gom đồ đạc rồi biến khỏi cái nhà này ngay lập tức!
Thanh – vợ anh – đứng trố mắt nhìn chồng. Gương mặt cô xám ngắt, hai hàng nước mắt chảy dài nhưng không thốt ra một lời thanh minh nào. Cậu con trai nhỏ ôm chặt lấy tà áo mẹ, gào khóc nức nở cầu xin cha đừng đuổi mẹ đi.
Mấy tháng trước, vì áp lực kinh tế, Tuấn phải lên thành phố làm công trình xa nhà, gửi gắm toàn bộ việc chăm sóc người cha già yếu cho Thanh. Thế nhưng hôm qua, bà con xung quanh gọi điện báo rằng nhiều tháng nay, cha anh bị dồn xuống sống ở căn chòi chăn vịt dột nát sau nhà, mâm cơm chỉ toàn rau luộc và cơm nguội.
Quá phẫn uất, Tuấn bỏ dở công việc phi xe về ngay trong đêm. Vừa tới nơi, thấy cha gầy rộc đang ngồi co quắp dưới nền đất ẩm ướt của căn chòi, cơn điên trong anh bùng lên mãnh liệt.
Thanh cúi đầu nhặt từng chiếc áo rơi vãi, bàn tay run rẩy gạt đi giọt nước mắt lăn trên má. Cô ngước mắt nhìn chồng đầy cay đắng, định cất tiếng giải thích nhưng rồi lại thôi. Sự im lặng của cô càng như tiếp thêm dầu vào lửa. Hàng xóm xúm lại trước cổng, ai nấy đều chỉ trỏ, trách móc người con dâu tệ bạc.
Đúng lúc Tuấn lao đến kéo tay vợ đẩy ra khỏi cổng, một bóng người liêu xiêu từ phía căn chòi đi ra. Cha anh bước từng bước khó khăn, giọng run rẩy ngắt quãng:
— Đừng… Đừng đuổi nó! Là do ta… do ta tự nguyện xuống đó!
Tuấn khựng lại, ngơ ngác nhìn cha:
— Bố nói gì vậy? Cô ta hành hạ bố ra nông nỗi này mà bố còn đỡ lời cho cô ta sao?
Bà lão hàng xóm đứng gần đó thở dài rồi bước tiến lại gần Tuấn, cất lời:
— Cậu nhầm to rồi Tuấn ơi! Cả làng này ai cũng biết, chỉ có cậu là không biết…
ời nói của người hàng xóm khiến Tuấn sững người. Cha anh tiến lại gần, nắm lấy tay con trai, mắt rấn rấn nước:
— Mấy tháng trước, bác sĩ chẩn đoán ta mắc bệnh lao phổi thể lây nhiễm cao và có dấu hiệu thần kinh hay hoảng loạn lúc đêm muộn. Ta sợ lây bệnh cho cháu nội, lại sợ những lúc phát bệnh làm cháu giật mình, nên đã ép vợ con phải dọn căn chòi đằng sau cho ta ở riêng.
Người cha nghẹn ngào nói tiếp:
— Con Thảo nó nhất quyết không chịu, nó ôm chân ta khóc xin để nó chăm sóc. Nhưng ta dọa nếu không làm theo, ta sẽ bỏ đi biệt tích. Nó đành nghe lời, ngày ngày nấu ăn riêng, giặt giũ cẩn thận rồi mang cơm ra cho ta. Mấy món ăn đàng hoàng nó làm ta không nuốt nổi vì tác dụng phụ của thuốc, chỉ ăn được chút rau luộc. Nó im lặng chịu mọi lời dị nghị của xóm giềng chỉ để bảo vệ danh dự cho ta và giữ cho con trai con được an toàn…
Tuấn như bị dòng điện chạy dọc sống lưng. Anh quay sang nhìn vợ, người phụ nữ gầy rộc đi trông thấy sau nhiều tháng một mình gánh vác áp lực gia đình và sự dèm pha của người đời.
Lồng ngực Tuấn nhói đau, sự ân hận dâng lên vò xé tâm trí. Anh bước lại gần, quỳ gối xuống trước mặt Thanh, nắm lấy đôi bàn tay chằng chịt vết chai sần của vợ mà nghẹn ngào:
— Anh xin lỗi… Anh là đứa chồng vô dụng, người con bất hiếu… Hãy tha lỗi cho anh!
Thanh nhìn chồng, những giọt nước mắt tủi hờn bấy lâu nay cuối cùng cũng được giải tỏa. Cô ôm lấy đứa con nhỏ vào lòng, khẽ gật đầu. Giữa khoảng sân nắng hạ, sự thấu hiểu và tình yêu thương đã hàn gắn lại vết thương của một gia đình.