Cả nhà chồng gồm 9 người rầm rộ kéo đến tham quan căn biệt thự của tôi. Chồng tôi thậm chí còn tự tin tuyên bố: “Tầng trên dành cho bố mẹ, còn tầng dưới cho em gái.” Tôi chỉ nhếch môi cười nhạt rồi thốt ra đúng sáu từ.
…
Vừa mở cửa bước vào, tôi đã nghe thấy tiếng vỗ tay rộn rã phát ra từ phòng khách. Chồng tôi đang đứng trước lò sưởi, chùm chìa khóa cầm chót vót trên tay. Nụ cười rạng rỡ trên mặt anh ta hệt như thể mình mới chính là chủ nhân thực sự của nơi này.
“Mẹ ơi, phòng hướng Nam đón ánh nắng rất tốt, để bố mẹ ở nhé. Anh cả với chị dâu lấy phòng suite tầng hai cho tiện đưa đón cháu đi học. Còn em vợ thì tạm thời ở phòng giải trí làm lại từ gara, ở tạm vẫn rất thoải mái.”
Tôi yên lặng không nói gì, chỉ cúi gắm mặt nhìn xuống khu vực huyền quan. Đôi dép đi trong nhà của tôi đã bị hất văng vào một góc. Thay vào đó, ngay trước cửa là mười hai đôi giày của người xa lạ được xếp hàng ngay ngắn. Ấn tượng nhất là một đôi cao gót sắc đỏ, gót giày vẫn còn dính vệt bùn đất tươi – trong khi ngay sáng nay, khoảng sân trước biệt thự của tôi vừa mới được trải xong một lớp sỏi trắng tinh.
Tôi lặng lẽ đặt chiếc túi xách lên tủ giày. Chẳng một ai ngó ngàng hay để ý đến tôi, vì tất cả bọn họ còn đang bận chia phòng. Chia phòng ngay trong chính ngôi nhà của tôi.
“Thế còn tầng ba thì sao ạ?” Một giọng nữ trẻ trung vang lên. Tôi ngước mắt nhìn sang. Cô ta khoác trên mình chiếc váy len màu be, trên cổ tay đeo đúng chiếc vòng ngọc trai mà tháng trước tôi mới phát hiện bị thất lạc. Cô ta đứng nép sát vào chồng tôi, thái độ tự nhiên như thể đang ở nhà mình.
“Mấy nữa Bắc Bắc phải học trực tuyến, tầng ba lại yên tĩnh, hay là để làm phòng học cho thằng bé được không anh?”
Chồng tôi – Minh Hoàng – liếc sang nhìn cô ta rồi mỉm cười: “Được chứ. Phòng sách trên tầng ba vốn dĩ cũng đang bỏ trống.”
Đứng ngay ở cửa, cuối cùng tôi cũng cất tiếng: “Minh Hoàng.”
Cả phòng khách đột ngột im bạt trong phút chốc. Minh Hoàng quay đầu lại nhìn thấy tôi. Nụ cười trên môi anh ta hơi khựng lại một chút, nhưng rất nhanh sau đó đã lấy lại vẻ bình thản vốn có.
“Em về rồi đấy à? Vừa hay tin, anh đang bàn với mọi người chuyện bố trí chỗ ở.” Tông giọng của anh ta vô cùng thản nhiên. Đâu phải là đang bàn bạc, rõ ràng là đang hạ lệnh thông báo.
Mẹ chồng là người phản ứng nhanh nhất. Bà đặt con chó nhỏ đang bế trên tay xuống ghế sofa, nở nụ cười hồ hởi vẫy vẫy tay với tôi: “Thảo Vân à, lại đây con. Vừa lúc con xem qua luôn thể. Chúng ta có ở nhờ không đâu, người một nhà thì phải nương tựa, chăm sóc lẫn nhau chứ.”
Con chó nhỏ lao xuống khỏi sofa, bốn cái chân còn ướt nhẹp chạy tung tăng khắp tấm thảm. Tôi nhìn trân trân vào những vết bùn đất in lại trên đó. Đó là tấm thảm dệt thủ công mà bà ngoại đã để lại cho tôi.
Tôi không thèm nhìn mẹ chồng, chỉ chằm chằm xoáy vào chùm chìa khóa trong tay Minh Hoàng. Trên mỗi chiếc chìa khóa đều có gắn một thẻ đồng, trên đó ghi rõ ràng: Phòng ngủ chính. Phòng ngủ phụ. Phòng đọc sách. Tầng hầm.
Tôi chậm rãi tiến lại gần, thong thả rút một chiếc khỏi tay anh ta: “Ai viết mấy chữ này đây?”
Minh Hoàng cau mày: “Viết cái gì cơ?”
Tôi khẽ lắc lắc tấm thẻ đồng: “Mấy dòng chữ này này.”
Người phụ nữ kia tiến lên một bước, nở nụ cười xã giao nhạt nhẽo: “Là em viết đấy ạ. Chị đừng hiểu lầm nhé, em chỉ tiện tay giúp anh Hoàng phân loại ra thôi, sợ mọi người cầm nhầm ấy mà.”
Anh Hoàng. Gọi nghe mới thuận miệng làm sao.
Tôi gật đầu, thả chiếc chìa khóa trả lại vào lòng bàn tay Minh Hoàng: “Minh Hoàng, tôi hỏi anh một câu.” “Em hỏi đi.” “Căn biệt thự này đổi sang họ Nguyễn từ bao giờ thế?”
Không gian trong phòng khách lập tức rơi vào tĩnh lặng. Nụ cười trên mặt mẹ chồng đơ cứng rồi biến mất. Minh Hoàng thì mày chùng xuống sâu hơn: “Đặng Thảo Vân, hôm nay người nhà đều tập trung ở đây, em đừng có nói những lời khó nghe như thế.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta: “Tôi nói sai câu nào à?” “Căn nhà tuy đứng tên em, nhưng chúng ta đã là vợ chồng.” Anh ta ghé sát tai tôi, hạ thấp giọng: “Em nhất định phải làm anh mất mặt trước mặt đông đủ mọi người thế này sao?”
Tôi cất tiếng cười khẩy: “Lúc anh tự tiện công khai chia phòng trong nhà tôi, sao không thấy sợ tôi mất mặt?”
Sắc mặt Minh Hoàng biến đổi rõ rệt. Anh trai anh ta – Quốc Phong – bước ra, trên tay còn lăm lăm một chai rượu vang chưa khui. “Em dâu này, em nói thế là không đúng rồi. Cậu Hoàng bao năm qua sống cũng đâu có dễ dàng gì. Chuyện vợ chồng với nhau, đừng có phân chia rạch ròi quá làm gì.”
Tôi quay sang nhìn anh ta: “Chai rượu trên tay anh lấy ở đâu ra đấy?”
Quốc Phong ngẩn người. Tôi đảo mắt nhìn về phía tủ rượu. Ngăn thứ ba đã trống mất một ô. Chai Mouton sản xuất năm 1998 đó là di vật quý giá cha tôi để lại trước khi qua đời, trên cổ chai vẫn còn thắt một dải ruy băng màu xanh lam. Quốc Phong giấu chai rượu ra sau lưng theo phản xạ.
Tôi không thèm gặng hỏi tiếp. Tôi rút điện thoại ra, bật sáng màn hình. “Đúng 12 giờ trưa, cô giúp việc nhắn tin cho tôi báo rằng trong nhà có rất nhiều người lạ kéo đến. Lúc đó tôi còn tưởng cô ấy nhìn nhầm.” Tôi bước tiến thêm nửa bước: “Bây giờ xem ra… người nhìn nhầm lại chính là tôi rồi.”
Mẹ chồng đứng bật dậy: “Đặng Thảo Vân! Cô có ý gì đấy hả? Nhà họ Nguyễn chúng tôi đã làm gì có lỗi với cô? Chẳng lẽ chỉ vì căn nhà này là do bên nhà đẻ cô cho mà cô có quyền coi thường người khác sao?”
Tôi nhìn con chó nhỏ dưới chân bà, nó đang nhai ngấu nghiến phần tua rua ở mép ghế sofa. “Bác gái, bác bế con chó của bác lên trước đi đã.”
Mẹ chồng khựng lại: “Cô… cô vừa gọi tôi là gì cơ?”
“Bác gái.” Giọng tôi lạnh ngắt và thản nhiên. “Kể từ khoảnh khắc mọi người tự ý cầm chìa khóa bước chân vào căn nhà này… chúng ta đã không còn là người một nhà nữa rồi.”
Mặt Minh Hoàng lập tức cắt không còn một giọt máu: “Đặng Thảo Vân!”
Tôi hoàn toàn ngó lơ anh ta. Tôi đi tới cạnh bàn trà, nhấc chiếc cốc sứ màu trắng bị con chó làm hất đổ lên. Đáy cốc vẫn còn đọng lại một vệt nước trà nhạt. Đây không phải cốc đồ dùng của nhà tôi, và trên miệng cốc vẫn còn in nguyên vệt son môi sắc đỏ. Màu đỏ rực. Y hệt như màu đôi giày cao gót đặt ngoài cửa.
Tôi đặt chiếc cốc xuống mặt bàn: “Ai đã dùng cái này?”…

Không gian phòng khách lại rơi vào một khoảng lặng nghẹt thở.
Tôi đứng thẳng lưng bên bàn trà, đôi mắt chầm chậm lướt qua từng gương mặt trong căn phòng. Mười hai con người, thêm một con chó nhỏ. Bọn họ tụ tập ở đây, tự nhiên đến mức coi đây là thành quả lao động cả đời mình.
Mẹ chồng – bà Mai – sắc mặt chập chờn từ đỏ sang tím. Cô gái mặc váy len màu be đứng cạnh Minh Hoàng khẽ lùi lại một bước, chiếc vòng ngọc trai trên cổ tay rung nhẹ, va vào nhau tạo nên tiếng lách cách khe khẽ.
Chồng tôi, Minh Hoàng, bước tới định nắm lấy tay tôi, giọng chùng xuống đầy vẻ nhẫn nại giả tạo: “Thảo Vân, em đừng làm loạn nữa. Thảo Chi là em họ anh, vừa ở quê lên chưa có chỗ ở cố định. Cốc trà đó là Thảo Chi uống tạm thôi, em làm gì mà phải xăm soi từng tiểu tiết như thế?”
“Em họ?” Tôi nhếch môi, ánh mắt chuyển từ mặt anh ta sang cô gái tên Thảo Chi. “Em họ xa tám đời hay em họ từ trong phòng ngủ bước ra?”
Mặt Thảo Chi lập tức tái bợt. Bà Mai đứng bên cạnh nhảy dựng lên như bị dẫm phải đuôi: “Đặng Thảo Vân! Cô ăn nói cho tử tế! Thảo Chi là con gái đứa em gái ruột của tôi! Nó là cháu ruột tôi! Cô vu khống cho nó cái gì đấy? Lòng mề cô sao mà độc ác thế? Con trai tôi đi làm vất vả nuôi cái nhà này, cô chỉ dựa vào cái gia sản gác bóng bố mẹ để lại mà lên mặt dạy đời ai?”
Tôi không tranh cãi, cũng chẳng buồn giải thích.
Tôi nhẹ nhàng rút từ trong túi xách ra một xấp tài liệu mỏng, thong thả đặt lên mặt bàn trà bằng kính, ngay cạnh chiếc cốc sứ dính vết son đỏ.
“Bà Mai này,” tôi cất giọng bình thản, “bà nói Minh Hoàng đi làm nuôi cái nhà này? Vậy bà có biết thu nhập mỗi tháng của con trai bà là bao nhiêu không?”
Minh Hoàng khựng người, ánh mắt chợt thoáng qua một sự hoảng loạn tột cùng. Anh ta lao tới định chộp lấy xấp tài liệu, nhưng tôi đã nhanh tay đè chiếc cốc sứ lên trên.
“Lương tháng của anh ta là hai mươi lăm triệu.” Tôi thong thả cất lời, từng chữ từng chữ như búa đập vào căn phòng tĩnh mịch. “Mỗi tháng anh ta đưa cho tôi mười triệu tiền sinh hoạt phí. Căn biệt thự này mỗi tháng tiền điện, tiền nước, tiền bảo trì, tiền thuê cô giúp việc và tiền thuế đất ngốn mất gần năm mươi triệu. Anh ta nuôi tôi? Hay tôi đang bỏ tiền ra để duy trì cái vỏ bọc ‘chồng đại gia’ cho anh ta?”
Mẹ chồng khựng lại, ngơ ngác nhìn con trai. Anh trai anh ta – Quốc Phong – vẫn đang giấu chai rượu vang Mouton 1998 sau lưng, vội lên tiếng đỡ lời: “Thì… thì vợ chồng làm ăn cùng nhau, tiền em tiền nó phân biệt làm gì…”
“Tôi chưa nói xong.” Tôi ngắt lời Quốc Phong, ánh mắt lạnh lẽo chiếu thẳng vào Thảo Chi. “Cô Thảo Chi, chiếc vòng ngọc trai trên tay cô là quà sinh nhật ba tôi tặng tôi năm tôi tròn hai mươi tuổi. Trên khóa bạc có khắc chữ ‘TV’. Cô có muốn tôi tháo ra cho cả nhà cùng xem chữ khắc không?”
Thảo Chi giật bắn người, giấu biến cổ tay ra sau lưng, khuôn mặt vốn xinh xắn giờ đây cắt không còn một giọt máu. Cô ta run rẩy níu lấy tay áo Minh Hoàng: “Anh… Anh Hoàng… em không có… là anh bảo phòng này không ai dùng, đồ trong tủ em thấy đẹp nên…”
“Câm miệng!” Minh Hoàng gầm lên, nhưng không phải gầm với tôi, mà là quay sang nạt Thảo Chi. Sự hoảng loạn đã hoàn toàn xâm chiếm lấy anh ta.
Tôi nhìn màn kịch trước mắt, trong lòng chỉ thấy một sự ghê tởm vô hạn.
Tôi mỉm cười, cất tiếng thong thả: “Câu hỏi lúc nãy của tôi, vẫn chưa ai trả lời. Rằng biệt thự này đổi sang họ Nguyễn từ bao giờ? Và ai cho phép mười hai người các người bước chân vào đây?”
Mẹ chồng thấy con trai lép vế, lại bắt đầu bài cũ. Bà chống tay ngang hông, dậm chân chửi đổng: “Họ Nguyễn hay họ Đặng thì đã sao? Cô đã gả cho con trai tôi, thì người nhà họ Nguyễn chúng tôi là bề trên của cô! Căn nhà này cô mang về làm của hồi môn thì nó là tài sản chung! Chúng tôi thích ở đâu thì ở! Cô có giỏi thì gọi công an đến đây đuổi chúng tôi đi!”
“Được.” Tôi gật đầu. “Như bà mong muốn.”
Tôi rút điện thoại, bấm một dãy số đã được lưu sẵn từ sáng.
Chỉ chưa đầy ba phút sau, tiếng còi xe cảnh sát vang lên dồn dập ngay ngoài cổng biệt thự. Ánh đèn xanh đỏ nhấp nháy xuyên qua tấm cửa kính lớn, hắt những vệt sáng chập chờn lên phòng khách.
Cả nhà họ Nguyễn bắt đầu hoảng hốt.
“Thảo Vân! Em làm cái trò gì đấy?!” Minh Hoàng lao đến nắm lấy vai tôi, nghiến răng ken két. “Em điên rồi à? Bố mẹ, anh chị và cháu anh từ quê lên thăm nhà, em gọi công an đến đuổi người nhà chồng? Em có còn biết liêm xỉ là gì không? Em muốn cả cái xã hội này cười vào mặt em vì loại vợ bất hiếu à?”
Tôi nhẹ nhàng phủi tay anh ta ra khỏi vai mình, lau đi chỗ áo bị anh ta chạm vào như thể dính phải chất độc.
“Anh Minh Hoàng, anh nhầm rồi.” Tôi nhìn anh ta, nụ cười trên môi nở rộng nhưng mắt thì lạnh như băng. “Họ không phải người nhà chồng tôi. Và anh… cũng không còn là chồng tôi nữa.”
Cánh cửa biệt thự bật mở. Bốn chiến sĩ công an cùng hai luật sư mặc vest đen sang trọng bước vào. Người đi đầu là Luật sư Trần – vị luật sư trưởng của tập đoàn gia đình tôi.
Luật sư Trần tiến lại gần, lịch sự gật đầu chào tôi: “Thưa cô Thảo Vân, mọi thủ tục đã hoàn tất. Lực lượng chức năng đã có mặt để hỗ trợ thi hành.”
Anh quay sang nhìn gia đình họ Nguyễn đang ngơ ngác và hoảng sợ, rút trong cặp ra một tập tài liệu có dấu đỏ chói.
“Xin chào ông Minh Hoàng và gia đình. Tôi là đại diện pháp lý của cô Đặng Thảo Vân. Tôi xin thông báo hai việc:”
Luật sư Trần dằn từng tiếng đầy uy lực:
“Thứ nhất, căn biệt thự này thuộc sở hữu riêng hoàn toàn của cô Thảo Vân, được hình thành từ tài sản thừa kế trước hôn nhân. Hiện tại, cô Thảo Vân với tư cách là chủ sở hữu hợp pháp, từ chối sự có mặt của mười hai vị đây trong khuôn viên nhà riêng. Việc các vị tự ý đột nhập, sử dụng tài sản khi chưa có sự đồng ý của chủ sở hữu đã vi phạm pháp luật. Đề nghị các vị thu dọn hành lý cá nhân và rời khỏi đây trong vòng 15 phút. Nếu không, công an sẽ tiến hành cưỡng chế vì hành vi xâm nhập bất hợp pháp.”
“Cái gì?!” Mẹ chồng tôi gào lên, gạt phắt lời luật sư. “Mày bớt doạ bà đi! Nó là vợ con trai tao! Tài sản vợ chồng là của chung! Mày là cái trò gì mà đòi đuổi tao?”
Luật sư Trần không hề nao núng, nhẹ nhàng giơ tờ giấy thứ hai lên:
“Đó là lý do có điều thứ hai. Chiều ngày hôm qua, Tòa án Nhân dân Thành phố đã chính thức thụ lý đơn xin ly hôn đơn phương của cô Đặng Thảo Vân. Đồng thời, Tòa đã phát lệnh áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời: Cấm ông Minh Hoàng và những người liên quan tiếp cận căn biệt thự này trong bán kính 100 mét trong thời gian chờ xử lý ly hôn.”
Cả phòng khách rơi vào trạng thái đóng băng hoàn toàn.
Minh Hoàng trố mắt nhìn tờ giấy có dấu đỏ của Tòa án. Tay anh ta run rẩy: “Ly hôn? Thảo Vân… em… em đệ đơn ly hôn từ bao giờ? Tại sao anh không biết?”
Tôi tiến lại gần chiếc sofa, nhấc con chó nhỏ vẫn đang nhai tua rua thảm lên, thả nó vào lòng bà Mai.
“Đúng mười hai giờ trưa nay,” tôi thủ thỉ, “khi anh bận dắt cả dòng họ đến đây phân chia nhà của tôi, khi cô ‘em họ’ Thảo Chi của anh bận đeo chiếc vòng tay ăn trộm của tôi, và khi anh cả của anh bận khui chai rượu quý của người cha quá cố của tôi… thì luật sư của tôi đã nộp xong đơn ra Tòa.”
“Em… em đã lên kế hoạch từ trước?” Minh Hoàng bàng hoàng nhìn tôi, mặt mày xám xịt.
“Kế hoạch?” Tôi bật cười nhạt. “Minh Hoàng à, anh nghĩ tôi là đứa ngu ngốc bị anh dắt mũi suốt hai năm qua sao?”
Tôi cầm xấp tài liệu trên bàn trà lên, đập nhẹ vào ngực anh ta.
“Trong này không chỉ có sao kê tài khoản ngân hàng của anh, mà còn có toàn bộ nhật ký tin nhắn, lịch sử chuyển tiền và hồ sơ theo dõi của thám tư. Anh dùng tiền tôi đưa để mua chung cư cho cô Thảo Chi này. Anh lấy danh nghĩa ‘đi công tác’ để đưa cô ta đi nghỉ dưỡng ở Phú Quốc. Anh thậm chí còn âm mưu dụ tôi ký vào tờ giấy thế chấp căn biệt thự này để lấy tiền cho anh mở công ty riêng!”
Mọi bí mật đen tối nhất bị lột sạch ngay trước mặt mười một người nhà họ Nguyễn.
Thảo Chi sợ hãi co rúm người lại. Mẹ chồng tôi ngơ ngác, nhìn con trai rồi lại nhìn xấp tài liệu: “Hoàng… chuyện này… chuyện này là sao? Con Thảo Chi này… không phải cháu họ tao à?”
Minh Hoàng gầm lên một tiếng tuyệt vọng, hoàn toàn sụp đổ. Anh ta quỳ sụp xuống trước mặt tôi, nắm lấy gấu váy tôi khóc lóc: “Thảo Vân! Anh sai rồi! Anh bị cô ta quyến rũ! Anh bị mờ mắt! Bố mẹ anh ở quê khổ quá, anh chỉ muốn làm tròn đạo hiếu thôi! Em cho anh một cơ hội đi! Đừng ly hôn mà em! Anh yêu em thật mà!”
“Yêu tôi?” Tôi lùi lại một bước, nhìn anh ta bằng ánh mắt ghê tởm nhất. “Anh yêu số tài sản của tôi thì có. Sáu chữ lúc nãy tôi muốn nói với anh, anh có biết là gì không?”
Minh Hoàng ngẩng đầu lên, nước mắt nước mũi giàn giụa, ánh mắt tràn đầy hy vọng mong manh.
Tôi ghé sát tai anh ta, thì thầm đúng sáu chữ rõ ràng, rành rọt:
“Ký đơn, và cút khỏi đây.”
các chiến sĩ công an tiến lên, tác phong nhanh gọn: “Mời các vị nhanh chóng thu dọn đồ đạc cá nhân và rời khỏi đây. Bằng không chúng tôi sẽ cưỡng chế về trụ sở công an phường làm việc về hành vi xâm nhập bất hợp pháp và phá hoại tài sản.”
Nhà họ Nguyễn lúc này mới thực sự hoảng loạn. Bà Mai không còn giữ được vẻ hung hăng ban đầu, mếu máo khóc lóc. Anh cả Quốc Phong vội vàng đặt chai rượu vang trở lại tủ, nhưng bị luật sư Trần chặn lại: “Xin lỗi ông, chai rượu này đã được niêm phong làm bằng chứng cho hành vi chiếm đoạt tài sản. Đề nghị ông buông tay.”
Trong tiếng khóc lóc, chửi rủa lẫn lộn của gia đình họ Nguyễn, bọn họ bị cảnh sát áp giải từng người một ra khỏi cánh cổng sắt của căn biệt thự. Đôi cao gót màu đỏ dính bùn của Thảo Chi bị giẫm bẹp dí dưới sàn, chùm chìa khóa gắn thẻ đồng rơi lăn lốc trên tấm thảm thủ công.
Tôi đứng ở ban công tầng hai, nhìn mười hai con người nhếch nhác bị đẩy ra khỏi cổng. Dưới ánh đèn đường, bọn họ quay lại chửi bới lẫn nhau. Mẹ chồng lao vào tát Thảo Chi, Quốc Phong thì gầm ghè với Minh Hoàng vì bị lôi lụy vào chuyện này.
Mọi thứ diễn ra đúng như một vở hài kịch kệch kợm.
Căn nhà cuối cùng cũng trở lại vẻ yên tĩnh vốn có. Cô giúp việc cẩn thận lau dọn lại sàn nhà, thay tấm thảm mới.
Tôi ngồi xuống sofa, nhấp một ngụm trà ấm. Luật sư Trần bước lại gần, đặt lên bàn một chiếc máy ghi âm và một tập hồ sơ dày hơn.
“Thưa cô Thảo Vân, phần một của kế hoạch đã xong. Gia đình họ Nguyễn đã bị đuổi đi và sẽ phải đối mặt với các cáo buộc về vi phạm quyền sở hữu và trộm cắp tài sản. Tuy nhiên…” Luật sư Trần ngập ngừng.
“Tuy nhiên sao?” Tôi thong thả hỏi.
“Chuyện bất ngờ nằm ở phần tài sản của ông Minh Hoàng mà chúng tôi vừa truy xuất được từ chiều nay.” Luật sư Trần đẩy tập hồ sơ về phía tôi. “Cô luôn nghĩ ông Minh Hoàng chỉ là một kẻ đào mỏ, lén lút ăn trộm tiền của cô để nuôi bồ nhí và lo cho gia đình dưới quê đúng không?”
Tôi nhíu mày: “Chẳng lẽ không phải?”
Luật sư Trần lắc đầu, nét mặt trở nên vô cùng nghiêm trọng: “Không đơn giản như vậy. Khi chúng tôi kiểm tra sâu vào các tài khoản ngầm mà Minh Hoàng sử dụng để giao dịch với Thảo Chi, chúng tôi phát hiện ra Thảo Chi hoàn toàn không phải bồ nhí của Minh Hoàng.”
Tôi khựng lại, ly trà trên tay hơi chao nhẹ: “Ý anh là sao?”
“Thảo Chi đúng là em họ của Minh Hoàng. Nhưng cô ta không phải kẻ thụ hưởng số tiền đó.” Luật sư Trần bật máy ghi âm.
Trong cuốn băng ghi âm là đoạn hội thoại giữa Minh Hoàng và một người đàn ông có giọng nói trầm thấp, đầy quyền lực:
“Sếp yên tâm, Đặng Thảo Vân hoàn toàn không nghi ngờ gì. Căn biệt thự này và toàn bộ cổ phần của cô ta tại tập đoàn Đặng Thị sẽ sớm được chuyển nhượng sang tên công ty ma của chúng ta. Tôi đã dụ cô ta ký gần xong các tài liệu rồi. Gia đình tôi chỉ là cái bình phong lôi kéo sự chú ý của cô ta thôi. Khi cô ta tập trung ghen tuông và ghét bỏ gia đình tôi, cô ta sẽ không để ý đến các điều khoản ủy quyền tài sản mà tôi lén kẹp vào hồ sơ công ty…”
Tim tôi đập hẫng một nhịp.
Giọng nói của người đàn ông trong băng ghi âm… tôi quen đến xé lòng.
Đó là giọng của Đặng Quốc Trung – người bác ruột mà tôi kính trọng nhất, người hiện đang nắm giữ vị trí Chủ tịch Hội đồng Quản trị tạm thời của tập đoàn Đặng Thị sau khi bố tôi mất!
Luật sư Trần nhìn tôi bằng ánh mắt cảm thông, nhẹ nhàng nói tiếp: “Minh Hoàng không phải là một kẻ hèn hạ vô năng tự phát. Anh ta là tay trong do bác ruột của cô – ông Đặng Quốc Trung – gài vào bên cạnh cô từ ba năm trước. Mọi hành động của anh ta: từ việc tiếp cận cô, kết hôn, đến việc hôm nay cố tình dẫn cả gia đình nhếch nhác ở quê lên làm loạn… tất cả chỉ là một kịch bản hỏa mờ.”
Tôi siết chặt ly trà trong tay, nước trà nóng tràn ra làm bỏng rát đầu ngón tay, nhưng nỗi đau đó chẳng là gì so với sự bàng hoàng trong lòng.
“Kịch bản hỏa mờ?” Tôi thì thầm.
“Đúng vậy.” Luật sư Trần gật đầu. “Ông Trung biết cô là người thông minh và cảnh giác cao. Nếu Minh Hoàng âm thầm chuyển nhượng tài sản, cô sẽ sớm phát hiện. Vì vậy, ông ta chỉ đạo Minh Hoàng tạo ra một kịch bản ‘gia đình chồng hèn hạ, tham lam, chồng ngoại tình ăn bớt tiền’. Mục đích là kích động cảm xúc của cô, khiến cô phẫn nộ, mất bình tĩnh và chỉ tập trung vào việc ly hôn, tống khống gia đình anh ta ra khỏi nhà.”
Luật sư Trần rút ra một tờ giấy ủy quyền tài sản: “Sáng nay, trong lúc cô đang giận dữ chứng kiến cảnh nhà chồng chia phòng và gọi công an đến, Minh Hoàng đã tranh thủ lúc cô không để ý, tráo tờ giấy ủy quyền toàn bộ cổ phần Đặng Thị của cô vào tập hồ sơ xin ly hôn mà cô vừa ký ban nãy.”
Tôi bàng hoàng lật tập hồ sơ xin ly hôn ra.
Ở trang cuối cùng, ngay bên dưới chữ ký ly hôn của tôi, là một dòng chữ in nhỏ xíu ẩn dưới hoa văn bảo mật: “Đồng ý ủy quyền toàn bộ 35% cổ phần tại Đặng Thị cho Công ty Đầu tư Nam Hải” – công ty vỏ bọc của bác ruột tôi.
Tôi đã rơi vào bẫy.
Tôi cứ nghĩ mình là người điều khiển cuộc chơi, cứ nghĩ mình thông minh khi dàn dựng màn bắt bài gia đình chồng gã tồi ngay tại biệt thự. Nhưng hóa ra, tôi chỉ là một quân cờ trong một ván cờ lớn hơn nhiều, nơi sự căm giận và kiêu hãnh của tôi đã bị kẻ thù lợi dụng triệt để.
Minh Hoàng chịu nhục nhã, chấp nhận bị đuổi như một con chó, chấp nhận bị cả xã hội chửi rủa là kẻ đào mỏ… chỉ để đổi lấy chữ ký vô giá đó của tôi!
“Cô Thảo Vân, cô ổn chứ?” Luật sư Trần lo lắng hỏi.
Tôi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.
Trong không gian tĩnh lặng của căn biệt thự, tiếng gió đêm rít qua khe cửa nghe như tiếng cười nhạo của số phận.
Nhưng khi tôi mở mắt ra, sự bàng hoàng và đau đớn đã hoàn toàn biến mất. Thay vào đó là một ngọn lửa sắc lạnh, tàn nhẫn chưa từng có.
Tôi nhìn Luật sư Trần, nhẹ nhàng nở một nụ cười:
“Tôi rất ổn, Luật sư Trần.”
Tôi cầm tờ giấy ủy quyền lên, thong thả xé làm đôi, rồi làm tư, thả từng mảnh vụn vào chiếc cốc sứ dính vết son đỏ.
“Bác Trung và Minh Hoàng tính toán rất giỏi. Họ dùng sự tham lam của một gia đình nông thôn để làm tấm bình phong che đậy một âm mưu cướp tập đoàn.”
Tôi đứng dậy, tiến về phía cửa sổ lớn, nhìn ra đêm đen thẳm của thành phố.
“Nhưng họ quên mất một điều.” tôi thì thầm, giọng nói lạnh gắt như băng giá mùa đông. “Bố tôi trước khi mất không chỉ để lại cho tôi căn biệt thự này và 35% cổ phần. Ông còn để lại cho tôi chiếc chìa khóa két sắt bảo mật tại Thụy Sĩ – nơi lưu giữ toàn bộ hồ sơ trốn thuế và rửa tiền của bác Đặng Quốc Trung trong mười năm qua.”
Tôi quay lại nhìn Luật sư Trần, ánh mắt rực sáng:
“Minh Hoàng tưởng anh ta đã diễn xong vai diễn của mình và ôm tiền tháo chạy sao? Hãy gọi cho bên Viện Kiểm sát. Màn kịch tối nay… mới chỉ là màn dạo đầu thôi.”
Ngoại ô thành phố, chiếc xe chở Minh Hoàng đang lao đi trong đêm. Anh ta nhìn tờ giấy ủy quyền có chữ ký của tôi trong tay, nở một nụ cười đắc thắng, vội vã rút điện thoại gọi cho Đặng Quốc Trung: “Thưa sếp, xong rồi! Cô ta đã ký! Toàn bộ cổ phần đã thuộc về chúng ta!”
Nhưng ở đầu dây bên kia, không phải là giọng nói chúc mừng của vị Chủ tịch, mà là tiếng còi xe cảnh sát gầm hú vang trời, cùng giọng nói lạnh ngắt của một điều tra viên: “Nguyễn Minh Hoàng, ông đã bị bắt vì hành vi gian lận tài chính, âm mưu chiếm đoạt tài sản và rửa tiền liên quan đến ông Đặng Quốc Trung. Mời ông bước ra khỏi xe!”
Chiếc xe bị bốn xe cảnh sát áp sát, chặn đứng ngay giữa xa lộ.
Minh Hoàng bàng hoàng đánh rơi chiếc điện thoại xuống sàn xe. Trên màn hình điện thoại vừa nhảy lên một tin nhắn mới từ số máy của tôi.
Chỉ vỏn vẹn sáu chữ:
“Màn kịch mới chỉ bắt đầu.”