
Tôi lặng người đi mất vài giây. Cái “tiện” mà anh nói nghe sao mà xa lạ và lạnh lùng đến thế. Nhân viên môi giới nhìn chúng tôi, không khí trong căn hộ mẫu vốn đang ấm áp bỗng chốc trở nên đông cứng. Tôi cố giữ bình tĩnh, nhẹ giọng bảo anh ra ngoài ban công nói chuyện riêng.
“Hưng này, tiền mua nhà phần lớn là của bố mẹ em cho. Gia đình anh góp một phần, hai đứa mình góp một phần. Việc đứng tên cả hai người không chỉ là công bằng, mà còn là sự tôn trọng dành cho bố mẹ em. Sao anh lại muốn đứng tên một mình?”
Hưng khoanh tay, tựa lưng vào lan can, ánh mắt anh không còn vẻ hiền lành thường ngày mà thay vào đó là một sự tính toán khô khốc: “Thì đằng nào sau này cưới xong chẳng là của chung. Nhưng anh nghĩ kỹ rồi, anh là trụ cột gia đình, đứng tên anh cho nó có vị thế. Với lại, tiền bố mẹ em cho là cho em, em mang vào nhà chồng thì đương nhiên nó thành tài sản của nhà chồng. Anh đứng tên để sau này còn lo liệu công việc, làm ăn, thế chấp hay gì cũng dễ.”
Tôi cảm thấy lồng ngực mình thắt lại: “Anh nói gì cơ? Tài sản của nhà chồng? 1,7 tỷ đó là mồ hôi nước mắt của bố mẹ em gửi gắm để em có chỗ dựa, chứ không phải để anh lấy ‘vị thế’. Nếu anh muốn tiện, tại sao không phải là cả hai chúng ta cùng đứng tên?”
Đến lúc này, Hưng mới thốt ra cái câu nói khiến tôi hoàn toàn “quay xe”: “Thôi em đừng tính toán quá. Nói thẳng ra, bố mẹ em giàu thế, cho em chút tiền đó coi như là phí để em có một tấm chồng tử tế như anh. Anh đứng tên là để bảo đảm sau này em không cậy thế nhà ngoại mà lấn lướt anh hay bố mẹ anh. Coi như đây là phép thử lòng tin của em dành cho anh trước khi cưới đi.”
Tai tôi ù đi. “Phí để có một tấm chồng tử tế”? “Phép thử lòng tin”? Hóa ra trong mắt anh, sự hy sinh của bố mẹ tôi chỉ là một món tiền mua “vị trí” làm vợ anh. Và anh dùng chính số tiền đó để dựng lên một cái bẫy nhằm tước đoạt sự tự chủ của tôi ngay từ khi cuộc hôn nhân chưa bắt đầu.
Sự tỉnh ngộ cay đắng
Tôi không tranh cãi thêm một lời nào tại đó. Tôi quay lại nói với nhân viên môi giới: “Xin lỗi, chúng tôi cần bàn bạc lại, hôm nay chưa đặt cọc.”
Hưng sầm mặt đuổi theo tôi xuống dưới sảnh: “Em làm cái gì vậy? Sao lại để người ta cười vào mặt mình? Có cái tên thôi mà em làm quá lên thế?”
Tôi dừng lại, nhìn thẳng vào người đàn ông mình từng định gắn bó cả đời: “Anh nói đúng, chỉ là cái tên thôi. Nhưng cái tên đó thể hiện bản chất con người anh. Anh muốn dùng 1,7 tỷ của bố mẹ tôi để mua cái danh ‘trụ cột’ hão huyền, đồng thời muốn biến tôi thành kẻ trắng tay trong chính ngôi nhà của mình. Hưng à, anh không xứng đáng với lòng tin của tôi, và càng không xứng đáng với mồ hôi nước mắt của bố mẹ tôi.”
Tối hôm đó, tôi gọi điện cho bố mẹ, kể hết sự tình. Mẹ tôi im lặng hồi lâu rồi thở dài: “May cho con quá, cái giá 1,7 tỷ để nhận ra một bản chất con người vẫn còn là quá rẻ, con ạ.”
Phần kết: Bản lĩnh của sự tự do
Ba ngày sau, thay vì ký hợp đồng mua nhà với Hưng, tôi đã đi cùng bố mẹ đến một dự án khác. Tôi dùng 1,7 tỷ đó, cộng với tiền tiết kiệm cá nhân và vay thêm một khoản nhỏ từ ngân hàng để tự mình đứng tên một căn hộ nhỏ hơn nhưng hoàn toàn là của mình.
Hưng ban đầu vẫn nghĩ tôi chỉ giận dỗi nhất thời. Anh ta nhắn tin, thậm chí nhờ cả mẹ anh ta gọi điện sang nhà tôi để “giáo huấn” về đạo làm vợ: “Phụ nữ chưa cưới đã đòi chia chác tài sản là không có phúc.”
Tôi chỉ trả lời đúng một tin nhắn cuối cùng trước khi chặn số: “Gia đình tôi không thiếu phúc, chỉ thiếu một người con rể có lòng tự trọng. Cảm ơn anh đã nói câu đó, để tôi biết rằng mình cần phải yêu bản thân và yêu bố mẹ mình nhiều hơn là yêu anh.”
Đám cưới bị hủy bỏ. Tôi mất một thời gian để đối diện với những lời hỏi thăm của họ hàng, bạn bè. Nhưng mỗi sáng thức dậy trong căn hộ của riêng mình, nhìn thấy tên mình trên sổ hồng, tôi cảm thấy nhẹ lòng đến lạ kỳ.
Một năm sau, tôi nghe tin Hưng vẫn chưa mua được nhà. Gia đình anh ta đòi lại 700 triệu vì anh ta đầu tư thua lỗ. Còn tôi, với sự nghiệp ổn định và tư duy độc lập, tôi đã trả hết nợ ngân hàng.
Tôi nhận ra rằng, hôn nhân là sự cộng hưởng của hai tâm hồn tự nguyện và tôn trọng lẫn nhau, chứ không phải là một cuộc thôn tính tài sản núp bóng “tình yêu”. Phụ nữ hiện đại không sợ muộn chồng, chỉ sợ chọn nhầm người chồng coi thường giá trị của mình và gia đình mình.
Cảm ơn câu nói “quay xe” ngày ấy, nó không chỉ giúp tôi giữ được tiền, mà còn giúp tôi giữ được cả cuộc đời phía trước.