Không khí trong sân vẫn đông cứng như bị ai bóp nghẹt. Tiếng xì xào của hàng xóm khiến mọi thứ càng thêm ngột ngạt. Vợ tôi ngồi bệt xuống đất, tay run run cầm tờ đơn ly hôn, nước mắt rơi không ngừng.
Tôi nhìn mẹ vợ, giọng không còn gay gắt như lúc nãy nhưng lạnh hẳn đi:
– Mẹ giải thích đi. Tại sao sổ đỏ nhà con lại ở trong túi mẹ? Còn cái đơn này… là sao?
Mẹ vợ cúi gằm mặt, hai tay xoắn vào nhau. Bà im lặng rất lâu, lâu đến mức tôi tưởng bà sẽ không nói gì nữa. Nhưng rồi, giọng bà cất lên, nhỏ và khàn:
– Mẹ… không định lấy của các con.
Bố vợ quát lên:
– Không lấy mà giấu sổ đỏ? Bà nói nghe có lọt tai không?
Bà giật mình, nước mắt bắt đầu lăn:
– Tôi chỉ muốn giữ hộ… thật đấy. Dạo này tôi thấy hai đứa hay cãi nhau. Con gái tôi nhiều lần gọi về khóc. Tôi sợ… sợ nó khổ, sợ sau này có chuyện gì thì trắng tay.
Tôi sững lại. Nhìn sang vợ, cô ấy cúi đầu, không dám nhìn tôi.
– Em… đã nói gì với mẹ? – tôi hỏi, giọng trầm xuống.
Vợ tôi nghẹn ngào:
– Em… chỉ nói là vợ chồng mình dạo này áp lực, hay bất đồng… chứ không nghĩ mẹ lại làm vậy…
Mẹ vợ tiếp lời, như trút hết:
– Tôi thấy con gái mình hiền, lại không có gì trong tay. Căn nhà đứng tên hai đứa, nhưng tiền thì phần lớn là bên nhà cậu. Tôi sợ sau này nếu ly hôn, nó thiệt. Tôi mới… bảo nó ký sẵn đơn, phòng khi cần. Còn sổ đỏ, tôi định mang về quê cất, để không ai tự ý bán hay thế chấp.
Tôi bật cười, nhưng là nụ cười chua chát:
– Nghĩa là mẹ đã chuẩn bị sẵn cho việc tụi con ly hôn?
Không ai trả lời. Sự im lặng như một lời thừa nhận.
Bố vợ thở dài, giọng trầm hẳn xuống:
– Bà lo cho con là đúng, nhưng làm thế này là quá rồi. Bà có biết bà vừa đẩy gia đình nó vào cảnh gì không?
Tôi nhìn tờ đơn trong tay vợ:
– Em đã định ký chưa?
Cô ấy lắc đầu, nước mắt rơi lã chã:
– Chưa… em chỉ giữ thôi. Em không muốn ly hôn… nhưng em cũng sợ… sợ anh thay đổi.
Câu nói ấy như một nhát dao khác, nhưng lần này không phải từ mẹ vợ, mà từ chính người bên cạnh tôi.
Tôi im lặng một lúc, rồi chậm rãi nói:
– Có phải em chưa từng thực sự tin anh không?
Vợ tôi không trả lời, nhưng sự im lặng đã nói tất cả.
Tôi quay sang mẹ vợ:
– Mẹ ạ, nếu mẹ không tin con, mẹ có thể nói thẳng. Nhưng việc tự ý lấy sổ đỏ, rồi chuẩn bị đơn ly hôn… không phải là bảo vệ, mà là phá vỡ niềm tin.
Mẹ vợ bật khóc:
– Mẹ sai rồi… mẹ chỉ nghĩ đơn giản là lo cho con gái. Mẹ không nghĩ mọi chuyện lại thành ra thế này.
Không khí dần dịu xuống, nhưng vẫn nặng nề. Hàng xóm cũng bắt đầu tản đi, để lại khoảng sân chỉ còn lại gia đình tôi.
Bố vợ bước tới, đặt tay lên vai tôi:
– Cho bố xin lỗi thay bà ấy. Chuyện này… là do chúng ta không nói chuyện rõ ràng với nhau.
Tôi gật đầu, không nói gì thêm. Trong lòng tôi lúc này không còn giận dữ, chỉ còn lại một cảm giác trống rỗng khó tả.
Tối hôm đó, sau khi bố mẹ vợ về phòng nghỉ, tôi và vợ ngồi lại với nhau. Không còn tiếng ồn ào, chỉ còn hai người đối diện.
– Em nghĩ gì khi giữ tờ đơn đó? – tôi hỏi.
Cô ấy nhìn xuống tay mình:
– Em sợ… sợ nếu có chuyện, em không có gì cả. Em không muốn mất anh, nhưng em cũng sợ mất tất cả.
Tôi thở dài:
– Vậy tại sao em không nói với anh?
– Em sợ anh nghĩ em tính toán…
Tôi lắc đầu:
– Không nói mới là vấn đề. Hôn nhân mà phải chuẩn bị sẵn đường lui trong im lặng, thì sớm muộn cũng đổ vỡ.
Cô ấy bật khóc:
– Em xin lỗi…
Tôi nhìn cô ấy rất lâu, rồi nhẹ giọng:
– Anh không cần một người vợ hoàn hảo. Anh chỉ cần một người sẵn sàng nói thật với anh.
Một khoảng lặng kéo dài, nhưng lần này không còn ngột ngạt như trước.
Sáng hôm sau, tôi chủ động đưa lại sổ đỏ cho vợ:
– Giữ đi. Nhưng không phải để phòng thân, mà để cùng nhau chịu trách nhiệm.
Cô ấy nhìn tôi, ánh mắt vừa bất ngờ vừa xúc động.
Tôi cầm tờ đơn ly hôn, xé đôi trước mặt cô ấy:
– Nếu có ngày phải dùng đến thứ này, anh muốn đó là quyết định của cả hai, chứ không phải vì nỗi sợ hay sự sắp đặt của ai khác.
Ngoài sân, nắng đã lên. Không còn tiếng xì xào, không còn ánh mắt soi mói. Mọi thứ trở lại bình thường, nhưng tôi biết, sau chuyện này, chúng tôi buộc phải trưởng thành hơn.
Chiều hôm đó, mẹ vợ ra về thật. Trước khi đi, bà nắm tay tôi:
– Mẹ sai rồi. Cảm ơn con đã không làm lớn chuyện.
Tôi chỉ đáp ngắn gọn:
– Con chỉ mong sau này, mọi chuyện trong gia đình… mình nói với nhau trước.
Bà gật đầu, mắt đỏ hoe.
Cánh cổng khép lại, nhưng lần này không phải là sự ngờ vực, mà là một cơ hội để bắt đầu lại – rõ ràng hơn, thẳng thắn hơn, và có lẽ, cũng bền vững hơn.