Anh rể ố::m bất ngờ gọi tôi vào phòng riêng nhờ một việc tế nhị, tôi chỉ muốn bỏ chạy thật nhanh
Anh rể tôi bị tai biến sau một vụ tai nạn lao động cách đây hai năm. Từ một người đàn ông khỏe mạnh, nhanh nhẹn, giỏi giang, giờ anh nằm liệt một chỗ, nửa người tê liệt hoàn toàn, miệng méo xệch, nói năng khó khăn. Căn nhà trước kia luôn rộn rã tiếng cười, giờ chỉ còn tiếng máy thở đều đều và tiếng chị tôi thở dài não nề mỗi đêm.
Ngày trước, anh là người đàn ông trong mơ của bao cô gái trong xóm. Anh tên Tuấn, cao lớn, dáng người vạm vỡ của một người thợ xây chăm chỉ. Nước da anh ngăm đen vì nắng gió công trường, nhưng nụ cười thì lúc nào cũng hiền khô, để lộ hàm răng trắng bóng. Anh không khéo ăn nói, nhưng lại là người đàn ông của hành động. Anh yêu chị Lan của tôi bằng một tình yêu chân thành và lặng lẽ. Hai vợ chồng chỉ có một căn nhà cấp bốn nhỏ, làm lụng vất vả mà lúc nào cũng thấy họ nắm tay nhau đi chợ, cười nói rổn rảng.
Tôi vẫn nhớ như in những ngày còn là cô sinh viên nghèo, cuối tuần nào cũng đạp xe về nhà chị ăn chực. Lần nào anh Tuấn cũng dúi vào tay tôi vài đồng tiền lẻ nhàu nhĩ, mồ hôi còn vương mùi xi măng. Anh gãi đầu cười ngượng nghịu: “Em cầm lấy mà mua sách vở, ráng học cho giỏi, sau này có công việc ổn định, anh mừng cho em.” Ánh mắt anh lúc ấy chan chứa một niềm tin và sự trìu mến của một người anh trai thực thụ. Anh chưa bao giờ coi tôi là em vợ, mà luôn xem tôi như em gái ruột của mình. Anh bảo, nhà anh toàn con trai, có thêm đứa em gái như tôi, anh quý lắm.
Chị Lan của tôi, vốn là một người phụ nữ hoạt bát, yêu đời, từ ngày lấy anh lại càng thêm rạng rỡ. Chị hay khoe với tôi: “Anh Tuấn nhà chị cục mịch thế thôi chứ thương vợ lắm em ạ. Đi làm về mệt nhoài mà thấy chị ho một tiếng là lại tất tả đi mua thuốc, nấu nước gừng cho chị.” Tình yêu của họ không phô trương, không hoa mỹ, nó giản dị như bữa cơm nhà, nhưng ấm áp và bền bỉ lạ thường. Họ đã cùng nhau xây đắp nên một tổ ấm nhỏ bé nhưng đầy ắp hạnh phúc, một hạnh phúc mà ai nhìn vào cũng phải thầm ghen tị.
Vậy mà, số phận nghiệt ngã đến không ngờ. Vụ tai nạn giàn giáo năm đó đã cướp đi tất cả. Anh Tuấn may mắn giữ lại được mạng sống, nhưng lại mất đi cuộc sống của chính mình. Người đàn ông từng là trụ cột của gia đình, giờ nằm bất động trên giường, ánh mắt lúc nào cũng trĩu nặng một nỗi buồn xa xăm, tuyệt vọng.
Từ ngày anh đổ bệnh, chị Lan như biến thành một người khác. Chị gầy rộc đi, nụ cười tắt hẳn trên môi. Ban ngày, chị tất bật lo cho anh từng miếng ăn, giấc ngủ, vệ sinh cá nhân, rồi lại vội vàng ra chợ đêm bán hàng tới khuya để kiếm tiền trang trải. Đêm về, khi cả xóm đã chìm vào giấc ngủ, tôi lại nghe tiếng chị thút thít sau cánh cửa phòng. Chị khóc không thành tiếng, chỉ có tiếng nấc nghẹn ngào cố kìm nén vỡ ra trong đêm tĩnh mịch, nghe đến xé lòng.
Tối hôm đó, trời mưa tầm tã. Những hạt mưa nặng trĩu quất vào mái tôn nghe lùng bùng, não nuột. Gió lùa qua khe cửa sổ mang theo hơi lạnh buốt giá. Chị tôi lại khoác vội tấm áo mưa mỏng, dắt chiếc xe đạp cũ kỹ ra chợ đêm. Nhìn bóng chị liêu xiêu trong màn mưa trắng xóa, lòng tôi quặn thắt. Chị đi rồi, trong nhà chỉ còn lại tôi và anh Tuấn. Không gian tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng mưa rơi và tiếng máy thở phì phò đều đặn của anh.
Tôi ở nhà trông anh. Sau khi cho anh uống sữa, tôi định lấy chậu nước ấm vào lau mặt cho anh. Đang loay hoay trong nhà tắm thì tôi nghe tiếng anh gọi khẽ từ trong phòng: “Em… Mai… vào đây anh nhờ chút việc riêng…”
Giọng anh run run, hơi thở yếu ớt, lẫn vào tiếng mưa. Tôi thoáng khựng lại. Tim tôi đập một nhịp lỗi. Bình thường anh ít khi nói chuyện, gần như chỉ im lặng cả ngày. Hơn nữa, anh chưa bao giờ gọi riêng tôi vào phòng một cách nghiêm túc như vậy. Một cảm giác bối rối và có chút lo sợ mơ hồ dấy lên trong tôi. Tôi không biết anh định nói gì, chỉ sợ anh lại lên cơn đau ở đâu đó.
Tôi bước vào phòng, tim đập nhanh hơn. Căn phòng nhỏ chỉ có một ngọn đèn ngủ màu vàng hiu hắt, đủ để tôi nhìn thấy dáng người gầy guộc của anh trên giường. Anh nhìn tôi rất lâu. Ánh mắt mỏi mệt nhưng sâu thẳm, như chứa đựng điều gì đó anh đã giữ trong lòng quá lâu, một nỗi niềm không thể tỏ cùng ai. Anh cố gắng cử động một bên tay chưa bị liệt hẳn, khó nhọc ra hiệu cho tôi lại gần hơn nữa. Từ ngày anh ốm đến nay, đây là lần đầu tiên anh gọi tôi vào phòng riêng như thế này. Cả người tôi bủn rủn, đầu óc trống rỗng, không đoán được chuyện gì sắp xảy ra.
Anh thều thào, từng từ một như được kéo ra từ lồng ngực cạn kiệt sinh khí: “Anh biết… em thương chị em lắm. Nhưng nếu… nếu một ngày anh không còn nữa… em hứa với anh một chuyện được không?” ![]()

Lời Thỉnh Cầu Xé Lòng Trong Đêm Mưa
Tôi đứng sững lại, bàn tay đang cầm chiếc khăn ấm bỗng run lên bần bật. Nước mắt chực trào ra nhưng tôi cố nuốt ngược vào trong. Tôi bước đến bên giường, ngồi xuống chiếc ghế nhựa nhỏ xíu mà chị Lan hay ngồi mỗi đêm để bóp chân cho anh.
“Anh… anh đừng nói gở. Chị Lan nghe được chị ấy sẽ buồn lắm. Bác sĩ bảo anh dạo này có tiến triển mà, chỉ cần kiên trì tập vật lý trị liệu…” Tôi cố gắng nặn ra một nụ cười an ủi, giọng nói nghẹn lại.
Nhưng anh Tuấn lắc đầu. Cái lắc đầu khó nhọc, chậm chạp nhưng kiên quyết. Anh dùng bàn tay trái – bên tay chưa bị liệt hẳn – thò xuống dưới lớp đệm hôi hám mùi thuốc sát trùng và mồ hôi. Anh khó nhọc lôi ra một phong bì màu nâu đã sờn mép. Có lẽ anh đã giấu nó ở đó từ rất lâu, chờ một ngày chỉ có hai anh em để đưa cho tôi.
“Em… mở ra đi.” Anh thều thào.
Tôi run rẩy nhận lấy phong bì. Bên trong là hai tờ giấy. Tờ thứ nhất là một lá đơn xin ly hôn đã được viết sẵn, phần chữ ký của người chồng là một dấu điểm chỉ bằng mực đỏ chót, nhòe nhoẹt. Tờ thứ hai là một tờ giấy ủy quyền và từ chối nhận các biện pháp y tế kéo dài sự sống, cũng có dấu vân tay của anh, có cả chữ ký làm chứng của cậu bạn thân làm luật sư mà anh từng chơi thân hồi trước.
Đầu óc tôi quay cuồng. Một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng khiến tôi rùng mình. Việc “tế nhị” mà anh muốn nhờ tôi, thứ khiến tôi chỉ muốn vùng lên bỏ chạy thật nhanh ra khỏi căn phòng ngột ngạt này, chính là việc trở thành đồng phạm trong kế hoạch tàn nhẫn nhất mà một người đàn ông có thể dành cho người phụ nữ mình yêu: Đẩy cô ấy ra khỏi cuộc đời mình.
“Anh Tuấn! Anh điên rồi sao? Chị Lan sẽ không bao giờ ký vào tờ giấy này đâu! Chị ấy thà chết chứ không bỏ anh!” Tôi bật khóc nức nở, định xé nát tờ giấy nhưng anh cố rướn người lên, ánh mắt van lơn đến tuyệt vọng.
“Mai… anh xin em,” giọng anh đứt quãng, xen lẫn tiếng thở khò khè của cỗ máy, “Anh sống như một cái xác không hồn… Anh đang bòn rút thanh xuân của chị em. Nhìn chị em hằng đêm khóc thầm… ngày đi làm thuê, đêm ra chợ bán từng mớ rau, nhặt nhạnh từng đồng lẻ để mua bỉm, mua sữa cho anh… Anh đau đớn hơn ngàn lần vết thương trên cơ thể này. Đàn ông… không lo được cho vợ… lại trở thành cục nợ. Anh không cam tâm!”
Nước mắt anh trào ra, lăn dài trên gò má hốc hác, xạm đen. Đó là lần đầu tiên kể từ sau tai nạn, tôi thấy anh khóc. Người đàn ông vạm vỡ từng vác cả bao xi măng trên vai không than nửa lời, giờ đây đang khóc vì sự bất lực của chính mình.
Bí Mật Dưới Đáy Tủ Gỗ
Anh chỉ tay về phía chiếc tủ gỗ ép cũ kỹ ở góc phòng. “Dưới đáy tủ… ngăn cuối cùng… có một hộp sắt. Lấy ra đây cho anh.”
Tôi ngoan ngoãn làm theo như một cái máy. Chiếc hộp sắt han gỉ, bên trong là một cuốn sổ tiết kiệm mang tên chị Lan với số tiền một trăm triệu đồng, cùng một đôi hài len màu hồng nhỏ xíu dành cho trẻ sơ sinh.
Nhìn đôi hài, tim tôi như bị ai bóp nghẹt. Trước khi tai nạn xảy ra, anh chị đang mong ngóng có một đứa con.
“Số tiền đó… là tiền anh tích cóp làm thêm mấy năm trời, định bụng sửa lại cái mái nhà và lo cho chị em lúc sinh nở,” anh ngừng lại thở dốc, “Em giữ lấy. Khi nào anh đi… em đưa cho chị. Bảo chị dùng tiền đó… làm lại cuộc đời. Đừng thờ cúng anh… bảo chị đi lấy chồng, sinh một đứa con… Hãy hứa với anh, em sẽ ép chị ấy ký đơn, hoặc nếu anh có bề mệnh hệ nào, đừng để chị ấy bán nhà cứu anh nữa. Để anh đi đi, Mai ơi…”
Tôi gục đầu vào thành giường, khóc nấc lên. Làm sao tôi có thể làm được việc này? Làm sao tôi có thể nói với chị gái mình – người đang đội mưa dãi nắng ngoài kia vì chồng – rằng chồng chị muốn ly hôn? Rằng chồng chị muốn từ bỏ sự sống? Trọng trách này quá tốn kém về mặt đạo đức. Tôi vừa thương anh, vừa xót chị.
“Em không làm được đâu. Em xin anh, đừng bắt em làm chuyện ác này…” Tôi lắc đầu liên tục.
Nhưng bàn tay lạnh ngắt của anh cố nắm lấy tay tôi. Anh nhìn thẳng vào mắt tôi, sự khẩn khoản của một kẻ sắp chìm muốn đẩy người mình yêu lên chiếc phao cứu sinh duy nhất: “Chỉ em mới giúp được anh. Đây là ân huệ cuối cùng anh xin em. Hãy thương anh… thương chị Lan. Cứ coi như anh đã chết vào cái ngày giàn giáo sập xuống đi.”
Tiếng sấm rền vang ngoài trời. Tôi gật đầu trong vô thức. Một cái gật đầu mang theo khối đá tảng đè nặng lên lương tâm tôi suốt những tháng ngày sau đó. Tôi cất hai tờ giấy và chiếc hộp sắt vào ba lô của mình, mang theo bí mật động trời ấy rời khỏi căn phòng khi nghe tiếng lạch cạch mở cửa của chị Lan đi làm về.
Sự Lựa Chọn Nghiệt Ngã
Mùa đông năm ấy đến sớm và khắc nghiệt hơn mọi năm. Cái rét cắt da cắt thịt lùa qua khe cửa cấp bốn khiến sức khỏe của anh Tuấn tuột dốc không phanh. Những cơn co giật và viêm phổi kéo đến hành hạ anh liên tục.
Chị Lan phải nghỉ hẳn việc ở chợ đêm để túc trực bên chồng. Chị bán dần bán mòn mọi thứ có giá trị trong nhà, thậm chí đã đi hỏi vay nặng lãi để lấy tiền đổi loại thuốc đắt tiền hơn cho anh. Mỗi lần thấy chị ký giấy vay nợ, tôi lại nhớ đến tờ đơn ly hôn nằm im lìm trong đáy ba lô của mình. Đã bao lần tôi định rút ra, nhưng nhìn đôi mắt đỏ ngầu, đầy kiên định của chị Lan khi đút từng thìa cháo cho chồng, tôi lại hèn nhát cất đi.
Rồi một đêm rét đậm cận kề Tết Nguyên đán.
Chị Lan đã kiệt sức sau ba đêm thức trắng, chị gục mặt xuống bàn ăn ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Tôi đang ngồi soạn bài tập cho sinh viên trên máy tính thì nghe tiếng tít tít báo động chói tai phát ra từ máy đo nhịp tim của anh Tuấn.
Tôi lao vội vào phòng. Anh Tuấn đang lên cơn khó thở dữ dội. Khuôn mặt anh tím tái, lồng ngực gầy guộc phập phồng yếu ớt, hai mắt trợn ngược. Cỗ máy hút đờm kêu lên những tiếng rọt rẹt khô khốc.
“Chị Lan! Chị Lan ơi, anh Tuấn nguy rồi!” Tôi định quay lưng chạy ra ngoài gọi chị, nhưng đột nhiên, bàn tay trái của anh vươn ra, túm chặt lấy vạt áo tôi.
Lực nắm không mạnh, nhưng đủ để tôi khựng lại. Tôi cúi xuống. Đôi mắt anh nhìn tôi trân trân. Trong đôi mắt ngập nước và đục ngầu ấy, không có sự cầu cứu sợ hãi, mà là sự van lơn. Anh lắc đầu. Anh nhìn ra phía cửa, nơi chị Lan đang ngủ gục, rồi lại nhìn tôi. Anh dùng chút sức tàn cuối cùng, thì thào một từ không thành tiếng qua kẽ răng: “Để… anh… đi…”
Khung cảnh lúc đó như ngưng đọng. Tôi nhớ lại tờ giấy từ chối điều trị y tế. Nhớ lại lời hứa trong đêm mưa. Chị Lan vẫn đang ngủ say, tiếng ngáy nhỏ xíu lẫn trong tiếng gió bấc bộc lộ sự mệt mỏi tột cùng của một người đàn bà đã bị số phận vắt kiệt sức lực. Nếu tôi la lớn lên bây giờ, xe cấp cứu sẽ đến, anh sẽ lại được đưa vào phòng hồi sức tích cực, người ta sẽ lại nhét hàng tá ống nhựa vào cổ họng anh. Anh sẽ sống lay lắt thêm vài tháng, còn chị tôi sẽ phải bán đi căn nhà cuối cùng, mang trên lưng khoản nợ khổng lồ và chôn vùi cả phần đời còn lại.
Nhưng nếu tôi im lặng… tôi sẽ là kẻ g-i-ế-t người. Tôi sẽ tự tay tước đi người đàn ông mà chị gái tôi yêu thương nhất.
Trái tim tôi như bị xé làm đôi. Tôi run lẩy bẩy, quỳ sụp xuống cạnh giường. Bàn tay anh vẫn níu chặt vạt áo tôi, lồng ngực anh thoi thóp.
“Em xin lỗi… Em xin lỗi anh…”
Tôi nhắm chặt mắt, nước mắt giàn giụa. Cuối cùng, tôi không thể chống lại lương tri của một con người. Tôi gạt tay anh ra và hét lên xé toạc màn đêm:
-
“CHỊ LAN ƠI! CẤP CỨU! GỌI CẤP CỨU NHANH LÊN!”
Chị Lan giật mình tỉnh giấc, lảo đảo lao vào phòng. Mọi thứ sau đó diễn ra như một cơn ác mộng hỗn loạn. Tiếng còi hú xe cấp cứu xé toạc màn đêm lạnh lẽo. Nhưng đã quá muộn. Trên đường đến bệnh viện, tim anh Tuấn đã ngừng đập. Anh ra đi một cách nhẹ nhàng, khóe môi hơi nhếch lên như mỉm cười. Nụ cười đầu tiên tôi thấy trên gương mặt anh suốt hai năm qua.
Anh đã được tự do.
Bình Minh Sau Giông Bão
Đám tang của anh Tuấn diễn ra lặng lẽ vào một ngày giáp Tết. Không kèn trống ầm ĩ, chỉ có tiếng cầu kinh rì rầm và vài vòng hoa trắng của người thân, hàng xóm.
Chị Lan không khóc gào thảm thiết như người ta vẫn tưởng. Chị mặc áo xô trắng, quỳ bên linh cữu anh, ánh mắt thất thần, trống rỗng. Sự mất mát quá lớn khiến con người ta không còn đủ sức để rơi nước mắt.
Đêm ngày thứ ba sau khi đưa anh ra đồng, tôi pha một ấm trà nóng, mang theo chiếc hộp sắt han gỉ và phong bì thư bước vào phòng chị. Căn phòng trống hơ trống hoác, lạnh lẽo vắng bóng người đàn ông và vắng cả những tiếng tít tít của máy móc.
Tôi đặt chiếc hộp và phong bì lên bàn, ngồi xuống cạnh chị.
-
“Chị Lan, đây là những thứ anh Tuấn nhờ em giữ, dặn là sau khi anh ấy mất mới được đưa cho chị.”
Chị Lan từ từ quay lại, ánh mắt mệt mỏi nhìn xuống bàn. Khi mở tờ đơn ly hôn có đóng dấu vân tay và tờ giấy từ chối điều trị, tay chị bắt đầu run lên. Đọc đến cuốn sổ tiết kiệm và nhìn thấy đôi hài len màu hồng, bức tường kiềm chế của chị cuối cùng cũng sụp đổ. Chị ôm lấy đôi hài nhỏ xíu vào lòng, gục mặt xuống bàn khóc rống lên như một đứa trẻ. Tiếng khóc uất nghẹn, đau đớn nhưng cũng đầy sự thấu hiểu.
-
“Đồ ngốc này… Sao anh lại ngốc thế hả Tuấn? Tiền này sao anh không để mà chữa bệnh? Ai cần anh ly hôn? Ai cần anh lo cho em lấy người khác? Anh tưởng anh đi rồi em sống vui vẻ được sao…” Chị nức nở gào lên với di ảnh của anh trên bàn thờ.
Tôi ôm lấy vai chị, cùng khóc. Nhưng tôi hiểu, trong sâu thẳm, chị khóc vì xót xa cho sự hy sinh quá lớn của chồng, chứ không phải vì tuyệt vọng. Tình yêu của anh Tuấn vĩ đại đến mức anh sẵn sàng đóng vai kẻ tuyệt tình để dọn đường cho chị bước tiếp. Anh không để lại cho chị những khoản nợ nần chồng chất hay sự trói buộc của đạo lý, anh để lại cho chị một lối thoát và một chút vốn liếng để làm lại từ đầu.
Ba năm sau.
Căn nhà cấp bốn ngày xưa giờ đã được sửa sang lại khang trang hơn, phía trước được cải tạo thành một tiệm tạp hóa nhỏ luôn tấp nập người ra vào. Chị Lan đang đứng bán hàng, dáng vẻ đã đầy đặn và hồng hào trở lại. Chị không đi bước nữa, dù có khá nhiều người đàn ông tốt ngỏ lời. Chị bảo, tình yêu của anh Tuấn đã lấp đầy trái tim chị cho cả một đời này rồi, chị không cần thêm ai nữa.
Số tiền trong sổ tiết kiệm, chị dùng một nửa để mở tiệm tạp hóa, nửa còn lại chị gửi tiết kiệm để lo cho tuổi già. Thỉnh thoảng cuối tuần, tôi lại dắt đứa con gái nhỏ của mình về chơi với dì Lan. Nhìn cháu gái tung tăng chạy nhảy, chị cười hiền, nụ cười đã tìm lại được sự bình yên.
Có đôi lúc, ngồi nhìn lên bàn thờ anh Tuấn lúc hoàng hôn buông xuống, tôi vẫn rùng mình nhớ lại đêm mưa tầm tã năm nào. Việc “tế nhị” anh nhờ, cuối cùng tôi đã không làm tròn. Tôi đã không để anh chết một mình trong bóng tối, cũng không đưa đơn ly hôn bắt chị ký. Nhưng có lẽ, ở một nơi nào đó xa xôi, anh Tuấn sẽ hiểu và tha thứ cho tôi.
Anh đã chọn cách yêu thương bằng sự buông tay, còn chúng tôi chọn cách yêu thương anh bằng việc sống tiếp một cuộc đời thật tử tế và trân trọng những gì anh đã để lại. Cuộc sống này, đôi khi hạnh phúc không phải là được nắm tay nhau đến đầu bạc răng long, mà là khi người ta không còn trên thế gian này nữa, tình yêu của họ vẫn đủ sức sưởi ấm cho người ở lại trong suốt phần đời còn lại.