PHÍA SAU CÁNH CỬA KHÉP HỜ: BÓNG MA QUÁ KHỨ VÀ CÚ GIẬT MÌNH Ở TUỔI 28
Kỳ 1: Vết nứt từ sự cố chấp của tuổi trẻ
Tôi năm nay 28 tuổi. Nếu chỉ nhìn từ lớp vỏ bọc bên ngoài, có lẽ chín trên mười người sẽ trầm trồ bảo tôi là kẻ may mắn, có một cuộc đời viên mãn đến mức đáng ghen tị: một người chồng tử tế, một mái ấm ổn định tại thành phố, và một sinh linh bé bỏng đang lớn dần lên từng ngày trong bụng. Nhưng có những đêm, khi bóng tối phủ đặc căn phòng ngủ rộng lớn và tiếng kim đồng hồ tích tắc như những nhát dao khứa vào khoảng không, tôi mới dám đối diện với một sự thật trần trụi: Trước khi có được sự bình yên giả tạo này, tôi từng là kẻ tội đồ hủy hoại chính hạnh phúc của mình.
Năm 23 tuổi, tôi bước vào cuộc hôn nhân đầu tiên với một trái tim tràn ngập những mộng tưởng màu hồng của một cô gái mới lớn. Với tôi ngày ấy, tình yêu phải là thứ gì đó vô cùng lộng lẫy, vị kỷ và cuồng nhiệt. Nó phải được đo bằng những cuộc trò chuyện thâu đêm suốt sáng đến quên cả đất trời, bằng những bất ngờ lãng mạn vào ngày kỷ niệm, và bằng cảm giác mình phải là cái rốn của vũ trụ, được đối phương cưng chiều, ưu tiên trong mọi hoàn cảnh.
Nhưng chồng cũ của tôi – Thành – lại là một chiếc máy xén cỏ thực tế đến lạnh lùng. Anh là kiểu đàn ông nói một câu cũng thấy tiếc lời, nhưng có thể lẳng lặng dậy từ 5 giờ sáng để cọ rửa nhà vệ sinh, thay dầu xe cho vợ hay thức đêm cày cuốc bản vẽ để kịp tiến độ công việc.
“Hôm nay kỷ niệm hai năm yêu nhau, anh không tặng hoa cho em à?” – Tôi từng phụng phịu hỏi khi anh đi làm về với một túi đầy thức ăn chuẩn bị nấu bữa tối.
“Hoa mấy ngày là héo, mua làm gì phí tiền em. Anh mua bít tết về làm cho em ăn này.” – Anh vừa thay đồ vừa trả lời một cách thản nhiên.
Chính sự lệch pha ấy đã biến ngôi nhà của chúng tôi thành một bãi mìn chực chờ phát nổ. Tôi thấy ngột ngạt. Tôi thấy mình như một bông hoa bị bỏ đói ánh mặt trời, héo úa trong sự quan tâm thầm lặng nhưng khô khan của anh. Những cuộc cãi vã xuất hiện với mật độ dày đặc hơn. Tôi hét lên, khóc lóc, đập phá đồ đạc để đòi hỏi sự chú ý. Đáp lại tôi luôn là sự im lặng nhẫn nhịn đến đáng sợ của Thành.
Đỉnh điểm của sự kiệt quệ là một đêm mưa gió, khi anh lại về muộn vì lý do “gặp đối tác”. Không một lời giải thích thỏa đáng, không một cái ôm xoa dịu, tôi ném tờ đơn ly hôn đã ký sẵn lên bàn. Tôi muốn nhìn thấy anh hoảng loạn, muốn anh quỳ xuống cầu xin, muốn anh chứng minh rằng anh cần tôi.
Nhưng không. Thành nhìn tờ đơn, ánh mắt anh hiện lên một vẻ mệt mỏi buông xuôi thấu xương. Anh không níu kéo. Anh chỉ thở dài, cầm bút ký xoẹt một cái rồi nói bằng giọng khàn đặc: “Nếu ở bên anh khiến em đau khổ đến thế, thì anh giải thoát cho em.”
Mọi chuyện kết thúc nhanh đến mức chính tôi cũng bàng hoàng. Tôi rời khỏi căn nhà đầy ắp kỷ niệm với một chiếc vali và một cái tôi kiêu hãnh tổn thương sâu sắc. Lúc bấy giờ, mang theo sự cố chấp và ngạo mạn của tuổi trẻ, tôi tự nhủ với lòng mình rằng: Rồi tôi sẽ tìm được một người biết trân trọng và mang lại cho tôi thứ tình yêu mãnh liệt mà tôi xứng đáng có được.

Kỳ 2: Ngôi nhà mới và những khoảng lặng đáng sợ
Hai năm sau ngày ly hôn, tôi gặp và kết hôn với Minh – người chồng hiện tại. Minh là một người đàn ông hoàn hảo theo tiêu chuẩn của xã hội: Anh chưa từng lập gia đình, có sự nghiệp vững vàng, và quan trọng nhất, anh chưa một lần định kiến hay soi mói về quá khứ “một lần đò” của tôi. Ngày cưới, anh nắm chặt tay tôi trước mặt quan khách và dõng dạc hứa sẽ bù đắp cho những tổn thương mà tôi đã phải chịu đựng.
Và Minh đã làm đúng như thế. Cuộc sống sau hôn nhân của chúng tôi trôi qua trong sự êm đềm, tử tế đến mức chuẩn mực. Anh không bao giờ nề hà việc nhà, tiền bạc đưa đầy đủ không thiếu một xu, tài khoản ngân hàng công khai minh bạch. Anh chu đáo đến mức mỗi buổi sáng trước khi đi làm đều chuẩn bị sẵn một ly nước ấm trên bàn trang điểm cho tôi.
Thế nhưng, cuộc đời luôn có những lối rẽ mà người ta chẳng thể ngờ. Minh là một người quá cuồng công việc, hay nói đúng hơn, anh là một kẻ bị ám ảnh bởi áp lực thành công và sự tích lũy.
Chỉ sau nửa năm mật ngọt, guồng quay công việc bắt đầu cuốn phăng đi những khoảng thời gian lãng mạn ít ỏi của chúng tôi. Cuộc sống hôn nhân dần biến thành một cỗ máy được lập trình sẵn, lặp đi lặp lại một cách đơn điệu và đáng sợ: Sáng hai vợ chồng cùng dắt xe ra khỏi nhà, chiều tôi tan làm sớm lủi thủi đi chợ nấu cơm, còn Minh thì luôn trở về khi đồng hồ đã điểm 9, 10 giờ đêm, người nồng nặc mùi mệt mỏi. Có những tháng, anh đi công tác liên miên, biến ngôi nhà rộng lớn trở thành một chiếc lồng kính cô độc nhốt chặt lấy tôi.
Khi tôi mang thai đứa con đầu lòng, tôi đã hy vọng sự xuất hiện của một thiên thần nhỏ sẽ là liều thuốc cứu rỗi, kéo anh về với gia đình. Nhưng trớ trêu thay, thông tin ấy lại càng giống như một phát súng kích thích Minh lao vào công việc một cách điên cuồng hơn. Anh nhận thêm dự án, đi công tác dày đặc hơn, thậm chí có những đêm thức trắng trong phòng làm việc để nghiên cứu số liệu.
Có lần, nhìn anh thức thâu đêm bên đống tài liệu, tôi ôm chiếc bụng hơi nhô lên, đứng dựa cửa và nghẹn ngào hỏi:
-
“Anh kết hôn với em, hay kết hôn với công ty vậy? Anh có từng nghĩ đến cảm giác của mẹ con em khi phải ở nhà một mình không?”
Minh ngước đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ lên nhìn tôi. Anh thở dài, tiến lại gần, đặt hai tay lên vai tôi nhưng khoảng cách giữa chúng tôi sao mà xa xôi quá. Anh nói, giọng khàn đi vì kiệt sức:
-
“Phương à, em phải hiểu cho anh. Anh lớn lên trong nghèo khó, anh đã nếm trải đủ sự nhục nhã của cái nghèo rồi. Anh muốn con chúng ta sinh ra phải có những điều kiện tốt nhất, không phải thiếu thốn, không phải nhìn sắc mặt người khác mà sống như anh ngày trước. Anh cố gắng lúc này, chẳng phải vì cái nhà này sao?”
Tôi quay mặt đi, giấu những giọt nước mắt lăn dài. Tôi nghe, nhưng trái tim ích kỷ của tôi không cách nào thấu cảm được. Trong tâm trí tôi, một bóng ma quá khứ bắt đầu trỗi dậy. Tôi bắt đầu có sự so sánh đầy nguy hiểm.
Tôi nhớ về Thành – người chồng cũ ít nói nhưng ít ra ngày trước, anh chưa bao giờ để tôi phải ăn cơm một mình quá nhiều. Tôi nhớ cảm giác rung động mãnh liệt, nhớ những trận cãi vã nảy lửa nhưng ít ra còn có sự tương tác, còn hơn là sự im lặng đầy trách nhiệm và tử tế đến nghẹt thở của Minh lúc này. Tôi tự hỏi, với một bàn tay siết chặt đầy mỏi mệt và một tâm trí trống rỗng: Có phải mình lại chọn sai một lần nữa rồi không?
Kỳ 3: Cuộc gặp gỡ định mệnh trong đêm mưa và sự thật bàng hoàng
Bão giông cuối cùng cũng kéo đến vào một buổi tối cuối tuần, khi Minh đang đi công tác xa ở một tỉnh miền Trung. Phố lên đèn, trời lác đác những hạt mưa phùn lạnh buốt của đợt gió mùa đông bắc. Tôi khoác chiếc áo khoác rộng, một mình bước ra siêu thị gần nhà để mua chút đồ bầu và sữa. Cái lạnh tràn vào da thịt càng làm dấy lên sự tủi thân tột cùng trong lòng người đàn bà mang thai bị bỏ rơi.
Sau khi thanh toán xong, tôi xách túi đồ bước ra vỉa hè, định bụng gọi một chuyến xe để về nhà. Ngay lúc ấy, ánh mắt tôi vô tình va phải một bóng người đang ngồi thu mình trên chiếc ghế đá bên đường, ngay dưới ánh đèn đường vàng vọt, mờ ảo.
Trái tim tôi bỗng đập lệch một nhịp. Dáng người đó, bờ vai đó… dù có trải qua bao nhiêu năm tháng tôi cũng không thể nhầm lẫn được. Là Thành.
Anh ngồi đó, một mình, bên cạnh là vài vỏ lon bia trống rỗng. Gương mặt anh phảng phất nét phong trần, mệt mỏi và có vẻ như anh đã uống khá nhiều. Như có một sợi dây vô hình thôi thúc, tôi bước lại gần. Tiếng bước chân của tôi trên nền đất ướt khiến anh ngẩng đầu lên. Bốn mắt nhìn nhau, không gian như ngưng đọng lại trong một khoảnh khắc.
Thành đứng dậy, hơi loạng choạng. Anh dụi mắt như không tin vào cảnh tượng trước mặt. Rồi một nụ cười khổ cay đắng xuất hiện trên môi anh, nhưng ánh mắt lại chứa chan một nỗi buồn sâu thẳm:
-
“Phương… là em thật sao? Dạo này… em sống ổn không?”
Nhìn người đàn ông từng chung chăn gối nay gầy gộc và tiều tụy đi nhiều, lòng tôi dâng lên một cảm xúc hỗn độn khó tả. Tôi nhìn xuống chiếc bụng bầu đã lộ rõ sau lớp áo khoác, khẽ gật đầu: “Em ổn. Còn anh?”
Anh không trả lời, chỉ nhìn chằm chằm vào bụng tôi, ánh mắt vụt qua một tia đau đớn rồi vụt tắt. Lúc này, trời bắt đầu đổ mưa nặng hạt hơn, gió rít qua từng kẽ lá. Thành loạng choạng suýt ngã. Chỗ này lại ngay gần căn chung cư của tôi và Minh, nhìn anh trong tình trạng không tỉnh táo, cô độc giữa đêm mưa gió, phần ích kỷ và cả chút tình nghĩa cũ trong tôi trỗi dậy. Tôi không thể bỏ mặc anh ở đây.
-
“Nhà em ngay kia. Anh… có muốn vào lánh mưa một lát cho tỉnh rượu không?” – Tôi ngập ngừng đề nghị.
Thành nhìn tôi, do dự một lát rồi khẽ gật đầu.
Bước vào căn nhà của tôi và Minh, Thành đứng khựng lại ở cửa, nhìn quanh một lượt sự tiện nghi, sang trọng của căn hộ rồi mới rụt rè bước vào. Tôi đưa cho anh một chiếc khăn khô để lau nước mưa trên tóc. Không khí trong căn phòng khách tĩnh mịch đến mức có thể nghe thấy tiếng thở của cả hai. Thành ngồi xuống ghế sofa, ngước mắt nhìn tôi, giọng nói pha lẫn sự khẩn khoản của một kẻ bấu víu vào chiếc phao cuối cùng:
-
“Phương… em có thể ngồi xuống đây, nói chuyện với anh một chút được không? Chỉ một chút thôi…”
Tôi mím môi, kéo chiếc ghế đơn đối diện ngồi xuống. Và rồi, giống như một con đập bị vỡ, những ký ức của những năm tháng cũ tràn về. Chúng tôi nhắc lại chuyện ngày xưa, nhắc về những ngày đầu mới cưới đầy gian khó nhưng tràn ngập tiếng cười, và cả những lần hai đứa dằn vặt, làm tổn thương nhau bằng những lời cay độc.
Đột nhiên, Thành lao đến, anh quỳ thụp xuống trước mặt tôi, nắm chặt lấy hai bàn tay lạnh ngắt của tôi. Đôi mắt anh đỏ ngầu, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má hốc hác:
-
“Phương à, anh thực sự hối hận rồi! Suốt hai năm qua, không một ngày nào anh không nhớ về em. Anh nhận ra mình đã sai, anh đã quá vô tâm, quá thô ráp để em phải cô đơn. Nếu… nếu bây giờ anh nói anh muốn quay lại, anh muốn chúng ta làm lại từ đầu, em có đồng ý không? Anh hứa anh sẽ thay đổi, anh sẽ là người chồng mà em mong muốn!”
Lời đề nghị của Thành như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến toàn thân tôi đông cứng. Đầu óc tôi quay cuồng trong một mớ bòng bong. Đây chẳng phải là điều tôi từng khao khát sao? Một sự hối hận muộn màng, một lời cầu xin mãnh liệt từ người đàn ông đã từng bỏ rơi tôi. Trái tim tôi đập liên hồi, một sự thôi thúc điên rồ thoáng qua trong đầu: Hay là buông bỏ tất cả để quay lại nơi bắt đầu?
Tôi im lặng. Sự im lặng kéo dài đến nghẹt thở. Tôi nhìn Thành, rồi lại nhìn quanh căn nhà vắng lặng của mình.
Thành nhìn tôi trân trân, bàn tay anh đang nắm chặt tay tôi bỗng lỏng dần, rồi buông thõng. Anh nhìn thấu sự im lặng của tôi, nhìn thấu chiếc bụng bầu vượt mặt và cả sự ngập ngừng trong mắt tôi. Anh cười nhạt, một nụ cười đầy tự giễu và chua chát:
-
“Thật ra… anh từng nghĩ nếu có cơ hội làm lại, anh sẽ làm tốt hơn trước. Nhưng gặp em hôm nay, nhìn thấy cuộc sống hiện tại của em, nhìn thấy chiếc nhẫn trên tay em… anh mới thấy câu hỏi trước đó của mình thật thừa thãi và nực cười.”
Tôi sững sờ, cổ họng nghẹn đắng không thốt nên lời. Thành gượng đứng dậy, lùi lại một bước, nhìn tôi bằng một ánh mắt dịu dàng nhưng đầy dứt khoát:
-
“Người hiện tại… anh ta đối xử tốt với em chứ?”
Tôi đứng tim một nhịp, rồi chậm rãi, khẽ gật đầu: “Anh ấy… đối xử với em rất tốt.”
Thành nghe xong, nở một nụ cười nhẹ nhõm nhưng mắt anh lại ướt nhòe. Anh quay lưng đi về phía cửa, vừa đi vừa nói bằng giọng trầm buồn:
-
“Vậy thì tốt rồi. Phương ạ, hãy trân trọng hiện tại nhé, và sống thật tốt. Không phải ai trên đời này cũng có cơ hội làm lại cuộc đời, và không phải ai cũng may mắn có được một cuộc sống tốt như em lúc này đâu. Đừng để mất đi rồi mới thấy hối tiếc… như anh.”
Kỳ 4: Ánh sáng từ ô cửa sổ và hạnh phúc lặng lẽ
Cánh cửa chính khép lại sau lưng Thành với một tiếng “cạch” nhẹ nhàng nhưng vang dội trong tâm khảm tôi như một tiếng chuông cảnh tỉnh.
Tôi đứng chết lặng giữa phòng khách. Câu nói cuối cùng của Thành như một dòng nước đá dội thẳng vào đầu, khiến tôi sực tỉnh khỏi cơn mê muội của sự ích kỷ.
Tôi nhìn căn bếp còn bừa bộn chưa dọn. Trên bàn ăn, góc quen thuộc, vẫn là hộp sữa bầu mà Minh đã cẩn thận đặt ở đó trước chuyến công tác. Tôi bước lại gần, cầm hộp sữa lên. Trên nắp hộp, một tờ giấy ghi chú màu vàng dán ngay ngắn với nét chữ cứng cáp của chồng: “Vợ nhớ uống sữa đúng giờ, đừng bỏ bữa. Cuối tuần anh về.”
Bất giác, những mảnh ký ức mà bấy lâu nay tôi cố tình ngó lơ bỗng ùa về, rõ mồn một như một thước phim quay chậm.
Tôi nhớ đến những tin nhắn ngắn ngủi nhưng đều đặn mỗi ngày từ Minh: “Anh ăn rồi, em ăn chưa?”, “Hôm nay trời lạnh, ra ngoài nhớ quàng khăn nhé”. Tôi nhớ đến chiếc ví của anh, nơi không có một tấm ảnh nào của chính anh, nhưng lại trân trọng đặt tấm ảnh siêu âm đầu tiên của con chúng tôi ở ngăn dễ nhìn nhất. Tôi nhớ đến bờ vai gầy đi trông thấy của anh sau những đêm thức trắng cày cuốc dự án.
Hóa ra, bấy lâu nay tôi vẫn là một đứa trẻ to xác ích kỷ và mù quáng. Tôi luôn đòi hỏi tình yêu phải là thứ gì đó thật ồn ào, thật lấp lánh, thật nhiều những lời đường mật ngon tiếng ngọt mà quên mất rằng: Có những người đàn ông chọn cách yêu bằng trách nhiệm, bằng sự hy sinh thầm lặng, bằng việc dùng cả tấm lưng gầy của mình để che chắn giông bão cuộc đời cho vợ con.
Ngày trước, tôi đã từng một lần tự tay đập vỡ hạnh phúc vì sự đòi hỏi vô lý ấy. Chẳng lẽ hôm nay, tôi lại muốn đi vào vết xe đổ đó một lần nữa sao?
“Tinh!”
Tiếng chuông báo tin nhắn điện thoại vang lên giữa không gian tĩnh mịch phá tan dòng suy nghĩ của tôi. Tôi vội vàng cầm máy. Là tin nhắn từ Minh:
-
“Anh vừa xong việc với đối tác. Chuẩn bị về khách sạn nghỉ ngơi. Em và con đã ngủ chưa? Ngủ sớm nhé, đừng thức muộn không tốt cho sức khỏe. Cuối tuần này anh về sớm, mình cùng đi siêu thị mua thêm đồ sơ sinh cho con.”
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, những dòng chữ ngắn ngủi, không có lấy một từ “anh yêu em” hay “nhớ em” lãng mạn. Nhưng tối hôm nay, lần đầu tiên sau nửa năm kết hôn, tôi đọc được phía sau những câu chữ khô khan ấy là cả một bầu trời quan tâm, là áp lực đè nặng trên đôi vai, và là sự cố gắng tột cùng của một người đàn ông đang học cách làm chồng, làm cha một cách nghiêm túc nhất.
Một giọt nước mắt nóng hổi ấm áp rơi xuống, làm nhòe đi màn hình điện thoại. Nhưng lần này, đó không phải là giọt nước mắt của sự tủi thân, mà là của sự thấu hiểu và hạnh phúc.
Tôi đặt tay lên chiếc bụng bầu vượt mặt. Đúng lúc ấy, đứa trẻ như cảm nhận được tâm trạng của mẹ, khẽ cựa mình cử động. Một luồng luân lưu ấm áp chạy dọc cơ thể tôi. Tôi chợt nhận ra, cuộc sống hiện tại của mình không hề thiếu thốn hay bất hạnh như tôi vẫn thường tự huyễn hoặc. Tôi đang có tất cả, một hạnh phúc tròn đầy và vững chãi nhất, chỉ là bấy lâu nay tôi mải chạy theo những ảo ảnh xa xôi mà quên mất cách trân trọng những điều bình dị ngay trước mắt.
Tôi hít một hơi thật sâu, lau đi giọt nước mắt trên má. Tôi mở khung chat, ngón tay run run gõ từng chữ, những chữ mà từ trước đến nay tôi chưa từng chủ động nhắn cho anh:
-
“Anh làm việc vất vả rồi. Nhớ giữ gìn sức khỏe nhé. Anh về sớm nhé… Em và con đợi anh ở nhà.”
Nhấn nút gửi. Cảm giác nhẹ nhõm đến kỳ lạ lan tỏa khắp lồng ngực.
Tôi đứng dậy, bước vào bếp, thong thả bật chiếc đèn vàng ấm áp lên và bắt đầu dọn dẹp lại những bát đĩa còn dở dang. Tiếng bát đĩa va vào nhau lách cách, tiếng nước chảy róc rách… những âm thanh bình dị của một mái ấm gia đình.
Ngoài cửa sổ, trời đã tối hẳn, cơn mưa phùn vẫn rơi, thành phố ngoài kia vẫn ồn ào và lạnh lẽo. Nhưng trong lòng tôi lúc này, ngọn lửa của sự bình yên đã được thắp sáng. Quá khứ đã lùi lại phía sau, cánh cửa đã khép chặt, và tôi biết, từ ngày hôm nay, tôi sẽ thôi ngoái đầu nhìn lại. Hạnh phúc của tôi, tương lai của tôi, đang nằm ở đây, trong ngôi nhà này, bên người đàn ông đang vì mẹ con tôi mà dốc hết sức mình ngoài kia.