
Tôi và Linh từng yêu nhau suốt bốn năm đại học. Cô ấy là một người con gái hiền lành, nhẫn nhịn, luôn âm thầm chăm lo cho tôi từng chút. Khi đó, tôi cũng yêu Linh, nhưng là thứ tình yêu trẻ con – chưa đủ sâu để giữ khi đời bắt đầu khắc nghiệt.
Ra trường, tôi nhanh chóng xin được việc tại một công ty nước ngoài, lương cao, môi trường chuyên nghiệp. Trong khi đó, Linh mãi vẫn chỉ xin được vị trí lễ tân tại một khách sạn nhỏ. Dần dần, tôi cảm thấy cô không còn “xứng” với tôi nữa. Rồi tôi quen con gái giám đốc – người có thể mở cho tôi một con đường tắt lên vị trí cao hơn. Tôi chọn bước đi, bỏ lại sau lưng những giọt nước mắt của Linh mà chẳng một lần ngoái lại.
Tôi nghĩ, cô ấy sẽ chẳng thể nào khá hơn, chẳng tìm được ai tốt hơn tôi. Năm năm sau, tôi đã là phó phòng kinh doanh trong công ty bố vợ. Nhưng đời không giống như tôi hình dung. Vợ tôi – người từng khiến tôi nghĩ là “tấm vé may mắn” – giờ chỉ coi tôi như một món đồ mua sai. Cô ấy luôn so sánh tôi với những người đàn ông thành đạt khác, chê bai đủ điều. Bố vợ thì lạnh nhạt, khách khí. Dù có chức danh, tôi biết mình chẳng khác gì cái bóng trong căn nhà đó.
Một ngày nọ, tôi nghe tin Linh sắp kết hôn. Một người bạn cũ vô tình kể: – Mày biết nó lấy ai không? Một gã làm công trình, lương ba cọc ba đồng. Đúng là tầm nhìn kém.
Tôi không hỏi thêm gì. Nhưng trong lòng lại dậy lên một cảm giác kỳ lạ. Không phải ghen tuông, chỉ là… tò mò. Tôi muốn biết cô ấy giờ sống thế nào. Một phần ích kỷ trong tôi muốn xác nhận rằng cô ấy đã chọn sai, rằng rời bỏ tôi là cái giá phải trả.
Tôi quyết định đến đám cưới ấy – không phải để chúc phúc, mà để xem liệu tôi có lý do để khinh thường hay không.
Hôm đó, tôi lái chiếc xe hơi đời mới, mặc bộ vest đặt may sang trọng. Khi bước vào sân nhà Linh, không ít người ngoái nhìn. Tôi ngẩng cao đầu, tưởng như mình vẫn là kẻ trên cơ. Nhưng tất cả những gì tôi hình dung đã tan biến khi chú rể bước ra.
Anh ấy mặc vest giản dị, dáng người hơi tập tễnh, nhưng khuôn mặt ấy khiến tôi chết sững. Là Quân – người bạn từng học chung đại học với tôi.
Ngày ấy, Quân bị tai nạn giao thông nên chân bị gãy, cần phục hồi chức năng nên vẫn còn yếu. Cậu ấy hiền lành, thật thà, luôn giúp đỡ mọi người. Tôi từng ở chung phòng trọ với Quân suốt ba năm, nhưng chưa bao giờ xem cậu ấy là bạn thực sự. Với tôi, Quân là kiểu người lẽ ra nên sống một mình, vì cuộc đời chẳng thể tốt đẹp với một người như thế.
Sau tốt nghiệp, tôi và Quân không còn giữ liên lạc. Tôi nghe nói cậu ấy xin vào làm giám sát công trình cho một công ty xây dựng tỉnh lẻ. Không ngờ, hôm nay lại gặp lại trong vai trò chồng sắp cưới của Linh.
Linh bước ra từ trong nhà. Cô ấy khoác lên mình chiếc váy cưới trắng, không cầu kỳ, nhưng gương mặt rạng rỡ khiến tôi phải quay đi. Đó là ánh nhìn chưa từng có khi ở bên tôi – ánh nhìn của một người phụ nữ hạnh phúc và đủ đầy.
Tôi đứng bất động khi nghe hai bác lớn tuổi ngồi gần bàn nói chuyện..
Tôi đứng bất động khi nghe hai bác lớn tuổi ngồi gần bàn nói chuyện.
– Thằng Quân đúng là có phúc. Hồi Linh bị bệnh phải nằm viện gần nửa năm, nó vừa đi làm vừa chăm sóc ngày đêm, không rời một bước.
– Ừ, còn vay tiền sửa lại căn nhà này để cưới cô ấy nữa. Có bao nhiêu đưa hết cho vợ giữ.
Tôi siết chặt ly nước trong tay.
Thì ra những năm qua, khi tôi mải chạy theo danh vọng và địa vị, Quân lại âm thầm làm những điều mà tôi chưa từng làm được.
Đúng lúc đó, Quân nhìn thấy tôi. Cậu ấy mỉm cười, chủ động bước tới:
– Lâu rồi không gặp. Cảm ơn cậu đã đến chung vui.
Không một lời trách móc. Không một ánh mắt hơn thua.
Tôi nhìn sang Linh. Cô ấy cũng chỉ gật đầu lịch sự như gặp một người quen cũ.
Khoảnh khắc ấy, tôi hiểu mình đã thua.
Không phải thua Quân về tiền bạc hay địa vị.
Mà thua vì đã đánh mất một người thật lòng yêu mình, để đổi lấy những thứ tưởng là hạnh phúc.
Đêm đó, trên đường lái xe về, lần đầu tiên sau nhiều năm tôi bật khóc.
Không phải vì Linh lấy chồng nghèo.
Mà vì người đàn ông nghèo ấy lại sở hữu điều quý giá nhất mà tôi đã tự tay đánh mất: một mái ấm thật sự.