
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Tin lời mẹ nói: ” Vợ mày bỏ đi khi con vừa chào đời. Mẹ tôi bảo cô ấy chạy theo gấm vóc lụa là”. Nhiều năm mang h:ận th:ù với vợ, chỉ đến khi con gái tôi 1:8 tuổi lặng lẽ đặt xấp biên lai chuyển tiền trước mặt tôi, tôi mới hiểu ra tất cả mọi chuyện…
“Nó không cần một người mẹ đã từ bỏ gia đình để chạy theo vinh hoa phú quý.”
Năm đó, tôi đứng giữa căn hộ cũ ở thành phố Đà Nẵng, xé nát tấm hình cưới cuối cùng của Nguyễn Phương Thảo thành muôn vàn mảnh vụn trước mặt con gái.
Bé Minh Châu khi ấy mới ba tuổi, ôm chặt chú gấu bông, ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn tôi ngơ ngác: – Bố ơi… mẹ đâu rồi?
Tôi nghiến răng, gạt nước mắt: – Mẹ con không còn ở đây nữa.
Mẹ tôi, bà Lê Thị Dung, từ trong bếp bước ra, lạnh lùng gom những mảnh giấy rác ném vào góc nhà: – Loại phụ nữ vừa sinh con đã chạy theo đại gia, nhắc đến làm gì cho bẩn miệng? Hải à, con lo chăm sóc bé Châu cho tốt. Sau này tuyệt đối không được cho nó nhận người đàn bà đó.
Tôi tin mẹ. Tôi đã tin suốt một thập kỷ rưỡi.
Phương Thảo đột ngột biến mất khi con gái vừa tròn ba tháng tuổi. Khi ấy tôi chỉ là một anh thợ kỹ thuật với mức lương ít ỏi, còn cô ấy từng là hoa khôi khoa Tài chính xinh đẹp nổi tiếng. Mẹ bảo chính mắt bà đã thấy Thảo bước lên một chiếc xe sang đắt tiền cùng người đàn ông giàu có. Bà còn đưa tôi lá thư tay ngắn ngủi: “Em chịu đủ cảnh thiếu thốn này rồi. Đừng tìm em nữa.”
Tôi ôm niềm uất hận đó suốt 15 năm, bắt con gái phải xóa sạch ký ức về mẹ.
Mười tám năm sau, ngày Minh Châu nhận giấy báo trúng tuyển đại học, tôi đặt một phòng tiệc ấm cúng để chúc mừng con. Mẹ tôi vui mừng lấy chiếc vòng ngọc quý cất giữ nhiều năm ra đeo vào tay cháu gái: – Châu này, mai mốt lên thành phố học, con phải ngoan, đừng có tính nết giống mẹ con ngày xưa.
Nụ cười trên môi Minh Châu chợt tắt lịm. Nó chậm rãi đặt đũa xuống: – Bà nội, hôm nay ngày vui của con, bà đừng nhắc về mẹ như vậy được không?
Mẹ tôi sa sầm mặt mày: – Sao lại không được nhắc? Bà phải dặn để cháu không bị người ta dụ dỗ!
Tôi cất giọng nghiêm khắc: – Minh Châu, không được hỗn với bà!
Nhưng con gái không tranh cãi. Nó im lặng mở balo, lấy ra một xấp tài liệu màu nâu đã cũ rồi đặt nhẹ nhàng lên bàn: – Bố, con muốn hỏi bố một điều. Nếu mẹ thật sự là người tham vật chất, tuyệt tình bỏ rơi chúng ta… thì tại sao tháng nào mẹ cũng gửi tiền về?
Tôi khựng lại. Minh Châu lật từng tờ giấy chuyển tiền.
Tờ đầu tiên: Ngày 12 tháng 9, 15 năm trước. Người gửi: Nguyễn Phương Thảo. Số tiền: 3 triệu đồng. Những tờ tiếp theo: 5 triệu, 8 triệu, 10 triệu… Thậm chí vào đúng ngày sinh nhật của Minh Châu hằng năm, số tiền lên tới 30 triệu đồng.
Tay tôi bắt đầu run run: – Con… con lấy những thứ này ở đâu?
– Bố nhìn kỹ tên người nhận đi! – Minh Châu nhìn thẳng vào tôi.
Tôi cúi xuống. Tên chủ tài khoản nhận tiền khiến toàn thân tôi lạnh ngắt: Lê Thị Dung – mẹ ruột của tôi.
Chén trà trên tay mẹ tôi rơi xuống sàn vỡ tan tành. Bà hoảng hốt đứng dậy: – Giấy tờ giả! Con bé này bị ai xúi giục rồi!
Minh Châu nhìn bà nội, giọng nghẹn ngào nhưng kiên định: – Nửa tháng trước con về quê lấy sổ hộ khẩu, con vô tình thấy chiếc hộp sắt có khóa trong tủ của bà. Trong đó không chỉ có xấp biên lai này, mà còn có cả một hồ sơ bệnh viện từ 18 năm trước.
Mẹ tôi biến sắc, lao đến định giật lấy túi hồ sơ nhưng tôi đã nhanh tay giữ chặt cổ tay bà lại: – Mẹ… rốt cuộc chuyện này là thế nào?
Minh Châu rút ra một phong bì niêm phong đã hoen ố từ Bệnh viện Đa khoa Đà Nẵng, đẩy về phía tôi: – Bố tự mở ra xem đi.
Đúng lúc tay tôi xé mép phong bì, điện thoại của Minh Châu đột nhiên đổ chuông. Một số máy lạ từ TP.HCM. Con bé mở loa ngoài. Giọng một người đàn ông lớn tuổi vang lên trầm đục: – Cho hỏi đây có phải là con gái của cô Nguyễn Phương Thảo không?
Tôi chồm người tới: – Ông là ai?!
Người bên kia thở dài: – Nếu anh là Hoàng Hải… hãy hỏi mẹ anh xem, 18 năm trước bà ấy đã bắt vợ anh ký vào bản cam kết gì ở bệnh viện. Và lý do thực sự khiến cô Thảo không thể quay về suốt từng ấy năm…
Mẹ tôi lao đến giật phắt tờ giấy trong tay tôi. Nhưng trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, mắt tôi đã kịp dán vào dòng chữ chẩn đoán y khoa nằm ở trang nhất…
Dòng chữ in đen đậm trên tờ bệnh án đập vào mắt tôi như một tia sét giữa trời quang: “Suy thận mãn tính giai đoạn cuối – Đề nghị can thiệp lọc máu khẩn cấp.”
Tôi bàng hoàng giật lại tờ giấy từ tay mẹ. Dưới phần chẩn đoán là một bản cam kết từ chối điều trị có chữ ký của Phương Thảo, kèm theo dòng thỏa thuận viết tay của mẹ tôi: “Gia đình đồng ý nhận 200 triệu đồng chi phí hỗ trợ từ bên thứ ba, cam kết đưa bệnh nhân về nhà tự chăm sóc và cắt đứt mọi liên lạc.”
Giọng người đàn ông qua điện thoại tiếp tục vang lên, chậm rãi nhưng đầy sức nặng: – Tôi là bác sĩ trưởng khoa năm đó. Mẹ anh đã giấu anh toàn bộ sự thật. Năm đó cô Thảo mắc bệnh nặng ngay sau khi sinh. Gia đình anh quá khó khăn, không đủ tiền chữa trị. Một gia đình giàu có mất con muốn nhận cô ấy làm con nuôi để đưa sang nước ngoài chữa trị, đổi lại là một khoản tiền lớn giúp gia đình anh trang trải nợ nần.
Bác sĩ thở dài một hơi rồi nói tiếp: – Cô Thảo ban đầu nhất quyết không đi, muốn ở lại cùng chồng con dù biết sẽ chết. Nhưng mẹ anh đã ép cô ấy. Bà dọa nếu cô ấy không đi nhận số tiền đó để cứu gia đình, bà sẽ bỏ mặc đứa trẻ. Cô ấy đành phải nhắm mắt ra đi, chịu đựng tiếng xấu phản bội để anh có tiền làm ăn và con gái có chi phí lớn lên. Lá thư tuyệt tình đó… cũng là do mẹ anh ép cô ấy viết.
Tôi đứng chết trân tại chỗ, toàn thân run rẩy không khống chế nổi. Tôi quay sang nhìn mẹ. Bà Dung ngã khuỵu xuống ghế, mặt cắt không còn một giọt máu, hai mắt nhắm nghiền trong sự hối hận và tủi hổ.
– Mẹ… sao mẹ có thể ác với cô ấy và với con như vậy? – Tôi gầm lên trong nước mắt, sự uất hận suốt 15 năm qua bỗng hóa thành nỗi đau xé lòng.
Bà Dung khóc nghẹn ngào: – Mẹ xin lỗi… Mẹ lúc đó túng thuẫn quá, nhà mình nợ nần chồng chất. Mẹ nghĩ nó bệnh nặng như vậy trước sau gì cũng không sống nổi, thà lấy tiền đó để cứu con và cháu… Mẹ không ngờ nó sống sót qua cuộc phẫu thuật và tháng nào cũng tích góp gửi tiền về… Mẹ tham lam, mẹ đã giấu hết số tiền đó…
Tôi không muốn nghe thêm bất kỳ lời giải thích nào nữa. Tôi ôm lấy đầu, gục xuống bàn khóc nức nở. Mười lăm năm qua, tôi đã căm hờn người phụ nữ yêu thương mình nhất, xé nát từng bức ảnh của cô ấy, dạy con gái oán hận chính người mẹ đã hy sinh cả đời vì nó.
Minh Châu nắm lấy tay tôi, nước mắt đầm đìa: – Bố ơi, bác sĩ bảo… mẹ vừa trải qua cuộc phẫu thuật lớn ở TP.HCM. Mẹ yếu lắm rồi. Mẹ chỉ có một nguyện vọng duy nhất là được gặp con một lần trước khi quá muộn.
Không mất một giây suy nghĩ, tôi nắm lấy tay con gái, bỏ lại bữa tiệc dở dang và người mẹ đang ngồi thẫn thờ trong ân hận. Chúng tôi lao ra đường, bắt chuyến xe đêm sớm nhất vào TP.HCM.
Sáng hôm sau, trước cửa phòng bệnh cách ly, tôi nhìn qua lớp kính vuông nhỏ. Trên giường bệnh, một người phụ nữ gầy gò, tóc đã điểm bạc, khuôn mặt hốc hác nhưng nét dịu dàng ngày nào vẫn còn nguyên vẹn. Cô ấy đang run rẩy nhìn ra cửa.
Minh Châu đẩy cửa bước vào trước. Khi con gái cất tiếng gọi “Mẹ ơi…”, Phương Thảo dường như không tin vào tai mình, hai hàng nước mắt lăn dài trên gò má gầy guộc. Cô ấy ôm chầm lấy con gái vào lòng, bàn tay chằng chịt vết kim tiêm xoa nhẹ lên tóc con.
Tôi chậm rãi bước vào, quỳ xuống bên cạnh giường bệnh, nắm lấy bàn tay gầy gò của vợ mình.
– Thảo… anh xin lỗi. Anh sai rồi… – Tôi nghẹn ngào trong tiếng nấc.
Phương Thảo nhìn tôi, ánh mắt không một chút trách móc, chỉ tràn ngập sự bao dung và tình yêu thương: – Anh không có lỗi. Chỉ cần anh và con sống tốt… em chịu đựng bao nhiêu cũng đáng.
Tình yêu và sự hy sinh muộn màng cuối cùng cũng được đáp lại. Dù 15 năm thanh xuân đã bị đánh mất bởi những hiểu lầm và gian dối, nhưng những ngày tháng còn lại, chúng tôi hứa sẽ nắm chặt tay nhau, cùng bù đắp lại tất cả những tổn thương đã qua.