
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Chồng chê tôi già không còn son sắc, đòi b:.ỏ v:.ợ để cưới bạn của con gái, tôi cũng thành toàn cho ông ấy. Chỉ đến khi đêm tân hôn ông ta mới t:ái m:ặt nhận ra…..
Tôi năm nay bốn mươi sáu tuổi, một đời thu vén gia đình gọn gàng như chiếc khăn gấp nếp. Hơn hai mươi năm thanh xuân gửi gắm bên người đàn ông mình thương, tôi từng nghĩ phần đời còn lại chỉ cần an yên cùng nhau ngắm chiều tà, chăm sóc cây cảnh, đợi cháu nội cháu ngoại chào đời. Thế nhưng, đời người đôi khi sụp đổ chỉ sau một cú chạm màn hình.
Buổi trưa hôm đó, tôi đi làm về sớm hơn thường lệ. Căn nhà vắng lặng chìm trong cái nắng oi ả. Trên bàn ăn, chiếc điện thoại của chồng tôi quên tắt màn hình sau một cuộc gọi. Một dòng thông báo xuất hiện:
“Em chuẩn bị xong rồi, chỉ chờ ngày mình chung đôi thôi anh…”
Cái tên hiển thị trên màn hình khiến máu trong người tôi như đông cứng: Nhã Phương.
Đó là cô nữ sinh thường xuyên đến nhà tôi ăn cơm, người vẫn lễ phép gọi tôi bằng “cô”, gọi chồng tôi bằng “chú”, và là người bạn thân thiết nhất của con gái tôi.
Tôi đứng chôn chân giữa phòng khách, ngực nhói lên từng hồi. Không phải cơn ghen cuồng loạn, mà là một cảm giác ghê tởm sỉ nhục. Người đàn ông ng ngửa tuổi năm mươi, tóc đã lốm đốm bạc, lại đi tơ tưởng đến một cô gái kém mình gần ba mươi tuổi – người từng ngồi cùng mâm cơm gia đình tôi.
Tôi không đánh ghen, không đập phá. Tôi lẳng lặng đặt chiếc điện thoại lại vị trí cũ, tiếp tục nhặt rau, nấu bữa tối như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Mấy tuần sau, ông ta chủ động đặt lên bàn tờ đơn tự nguyện chấm dứt hôn nhân với lý do “đã hết tình cảm”.
Tôi nhìn thẳng vào mắt người từng chung chăn gối, thản nhiên đáp: – Vì Nhã Phương đúng không?
Sự bàng hoàng hiện rõ trên gương mặt ông ta. Và tôi ký đơn, thành toàn cho mối duyên lệch lứa ấy mà không đòi hỏi một tài sản nào ngoài căn nhà cũ.
Ngày họ tổ chức lễ chung đôi, tôi không đến. Nhưng ngay đêm hôm đó, khi tiệc tàn, tôi bấm một số máy quen thuộc. Cuộc gọi kết nối, tôi chỉ nói đúng một câu duy nhất rồi cúp máy. Một câu nói khiến cô gái trẻ ở đầu dây bên kia lặng người, và khiến giấc mộng màu hồng của người đàn ông tuổi năm mươi chính thức vỡ tan thành từng mảnh…
Câu tôi nói qua điện thoại rất ngắn gọn: “Phương này, chú em có tiền sử đột quỵ nhẹ cách đây hai năm và hiện đang gánh khoản nợ nần kinh doanh ngầm gần ba tỷ đồng đứng tên cá nhân, cô đã nhường lại toàn bộ cho em gánh vác cùng chú đấy, chúc mừng em nhé.”
Tôi cúp máy, tắt nguồn, rồi thong thả rót cho mình một tách trà hoa cúc ấm áp. Ở phía bên kia thành phố, trong căn phòng khách sạn đắt đỏ mà chồng cũ tôi – ông Quốc – đã mạnh tay thuê để mừng “đêm chung đôi”, một kịch bản hoàn toàn khác đang diễn ra.
Ông Quốc vốn là một người đàn ông ảo tưởng nặng nề về sức hút của bản thân. Ở tuổi 50, khi sự nghiệp chững lại và sức khỏe bắt đầu có dấu hiệu xuống dốc, ông ta rơi vào khủng hoảng tuổi trung niên. Sự xuất hiện của Nhã Phương – một cô gái 21 tuổi trẻ trung, luôn nhìn ông ta với ánh mắt ngưỡng mộ (mà thực chất là nhắm vào cái vỏ bọc doanh nhân thành đạt do ông ta tự vẽ ra) – đã đánh trúng vào lòng tham và sự sĩ diện của ông ta. Ông Quốc tưởng rằng mình tìm lại được thanh xuân, tưởng rằng mình tài giỏi đến mức khiến một cô gái trẻ đắm đuối.
Nhưng ông ta không hề biết rằng, toàn bộ tài sản, nhà cửa, xe hơi và sự sĩ diện đó trước nay đều do một tay tôi vun vén, quản lý. Khoản nợ đầu tư bất động sản thua lỗ của ông ta suốt hai năm qua cũng do tôi âm thầm đứng ra thu xếp, dùng tiền tiết kiệm riêng để trả lãi hàng tháng. Khi ông ta đòi ra đi, tôi đã lạnh lùng yêu cầu ông ta ký biên bản sang tên toàn bộ nhà cửa cho con gái, đồng thời nhận lại toàn bộ khoản nợ cá nhân mà ông ta đã lén lút vay mượn để đầu tư riêng.
Sau câu nói của tôi đêm đó, Nhã Phương sững người. Từ chỗ nghĩ rằng mình đã “bắt được cá lớn”, sắp trở thành phu nhân của một người đàn ông giàu có, chín chắn, cô ta lập tức bừng tỉnh trong sự bàng hoàng. Cô gái trẻ ấy lật tẩy ngay bộ mặt thật tại chỗ.
Ngay trong đêm tân hôn, thay vì những lời ngọt ngào, căn phòng ngập tràn tiếng cãi vã gắt gỏng. Nhã Phương đòi xem sao kê tài khoản, đòi kiểm tra giấy tờ nhà đất. Khi biết căn nhà lớn đã thuộc sở hữu của con gái tôi, còn ông Quốc thực chất chỉ còn lại một tấm thân trung niên bắt đầu xuống sức cùng các khoản nợ ngân hàng đang réo gọi hàng tháng, cô ta không ngần ngại ném xấp ảnh cưới xuống sàn.
Những ngày sau đó là một chuỗi bi kịch đối với ông Quốc. Nhã Phương không hề có ý định chăm sóc hay chung sống lâu dài với một người đàn ông không còn giá trị tài chính. Cô ta dọn đồ đi ngay tuần tiếp theo, không quên cầm theo chiếc đồng hồ đắt tiền và số tiền mặt còn lại trong ví của ông ta. Chưa dừng lại ở đó, chuyện tình trớ trêu này bị con gái tôi – vốn là bạn thân của Nhã Phương – công khai toàn bộ trong nhóm bạn bè. Sự khinh bỉ từ đồng nghiệp, sự quay lưng của con cái và sự biến mất của cô tình nhân trẻ đã quật ngã người đàn ông 50 tuổi.
Chỉ ba tháng sau ngày cưới, họ chính thức dắt nhau ra tòa làm thủ tục hủy bỏ hôn nhân. Ông Quốc trở thành kẻ trắng tay đúng nghĩa: không gia đình, không tài sản, sống trong một căn phòng trọ chật hẹp với những cơn đau đầu kinh niên và khoản nợ đè nặng lên vai mỗi tháng.
Thỉnh thoảng, ông ta tìm cách gọi điện cho tôi, giọng run run cầu xin một cơ hội quay về, lấy lý do “tình nghĩa vợ chồng mấy mươi năm”. Nhưng đáp lại ông ta chỉ là tiếng chuông bận kéo dài. Tôi mở một cửa hàng hoa nhỏ, chiều chiều đi tập yoga, cuối tuần cùng con gái đi du lịch. Ở tuổi bốn mươi tám, tôi nhận ra rằng sự trả thù sâu cay nhất dành cho một kẻ bội bạc không phải là sự níu kéo hay oán hận, mà là sống một cuộc đời thật rực rỡ và coi kẻ đó như một người hoàn toàn xa lạ.