
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Vừa ra viện được mấy ngày, còn đang trong thời gian giưỡng bệnh sau sinh, mẹ chồng đã é::p tôi phải nấu 4 mâm cỗ để mời họ hàng đến ăn. Chồng Về Thấy Vết Mổ Rỉ Máu Liền Hất Đổ Mâm Cơm Trước Mặt Họ Hàng….
Tôi vừa trải qua ca phẫu thuật sinh đôi hai bé trai được tròn 5 ngày. Vết kh::âu dưới bụng vẫn còn đau nhức dai dẳng, bác sĩ dặn dò kỹ lưỡng là phải nằm nghỉ ngơi tuyệt đối, không được vận động mạnh hay đứng quá lâu. Vậy mà trưa hôm đó, tôi lại phải một mình quay cuồng trong bếp chuẩn bị bốn mâm tiệc cho họ hàng bên chồng đến mừng cô em chồng vừa hoàn tất thủ tục ly hôn.
Hai đứa trẻ mới sinh liên tục quấy khóc trên tầng. Trong khi đó, mẹ chồng tôi lại đang thong dong bế đứa cháu ngoại 5 tuổi ở phòng khách. Khi tôi mệt tới mức run rẩy cả chân tay, ngoảnh lại xin mẹ lên chăm hai bé một chút, bà chỉ xua tay bảo: “Trẻ con khóc vài tiếng không sao đâu, cô làm nốt nồi lẩu với mấy món xào đi kẻo họ hàng đợi long đắng.”
Nước mắt tôi chực trào ra vì tủi thân và đau đớn. Cô em chồng – Hoàng Anh – ngồi ngoài sofa ăn hoa quả, thỉnh thoảng lại vọng vào nhắc tôi cho thêm gia vị. Đến khi tôi không chịu nổi nữa, mồ hôi lạnh túa ra như tắm và một vệt màu đỏ nhạt bắt đầu thấm qua lớp áo ở vùng bụng, tôi khom người van xin: “Mẹ ơi, vết khâu của con có vấn đề rồi, cho con nghỉ một chút.” Mẹ chồng tôi vẫn thản nhiên: “Thời xưa tôi sinh xong ba ngày đã ra đồng làm việc rồi, cô bây giờ chiều bản thân quá đấy.”
Đúng lúc tôi tưởng như sắp gục ngã ngay bên cạnh bếp gas đang cháy bùng bùng, tiếng chìa khóa tra vào ổ cửa vang lên.
Chồng tôi – Minh – trở về nhà sớm hơn dự kiến. Trên tay anh vẫn còn cầm nguyên túi sữa và đồ dùng cho trẻ sơ sinh. Bước vào bếp, ánh mắt anh rơi ngay xuống chiếc áo thấm màu đỏ bất thường của vợ, rồi nhìn sang bốn mâm tiệc ê-hề và cảnh mẹ cùng em gái đang ngồi thong dong ngoài phòng khách.
Sắc mặt Minh lập tức biến đổi. Anh đánh rơi cả túi đồ xuống sàn, đôi mắt đỏ ngầu gằn lên từng chữ: “Ai bắt vợ tôi phải làm những việc này?”
Mẹ chồng tôi vẫn chưa nhận ra sự giận dữ của con trai, đáp lời bằng giọng thách thức: “Có mấy món ăn làm gì mà anh làm ầm lên? Tôi bảo nó phụ một tay tiếp khách cho em gái anh!”
Minh bước tới trước mặt mẹ mình, hạ giọng nhưng từng từ thốt ra đều lạnh như băng: “Mẹ hứa với con lên đây để chăm sóc vợ con ở cữ. Mẹ bế đứa cháu 5 tuổi rồi để hai đứa nhỏ mới sinh khóc ngất trên tầng, bắt người vừa phẫu thuật 5 ngày đứng bếp làm tiệc? Mẹ có còn thương con thương cháu không?”
Bị con trai nói thẳng mặt trước sự chứng kiến của cả họ hàng, mẹ chồng tôi cay cú giật phắt điện thoại, quát lớn rằng anh là đứa con bất hiếu. Ngay lập tức, Minh bấm số gọi thẳng cho bố chồng tôi ở quê và bật loa ngoài. Khi nghe tin vợ mình tự ý dắt cả con gái vừa ly hôn lên chiếm nhà của vợ chồng con trai, lại còn bắt đứa con dẫm vết khâu rỉ máu đi làm cỗ, bố chồng tôi ở đầu dây bên kia đập bàn giận dữ, yêu cầu bà phải dừng ngay hành động quá đáng đó lại.
Bị cả chồng lẫn con trai gạt phắt sĩ diện, mẹ chồng tôi tức đến run người. Bà chỉ tay vào mặt Minh quát lớn: “Mày giỏi lắm! Vì một đứa con gái người ta mà mày cãi mẹ, đuổi em! Giờ mày muốn cái nhà này ra sao?”
Minh không trả lời mẹ. Anh quay sang nắm lấy tay tôi, thấy bàn tay tôi lạnh ngắt thì ánh mắt anh bùng lên cơn giận chưa từng có. Anh nhìn chằm chằm vào bốn mâm tiệc hoành tráng đang bày sẵn trên bàn…
Anh tiến lại gần bàn tiệc, trước sự ngơ ngác của toàn bộ họ hàng, Minh dồn lực bê nguyên mâm cỗ đầu tiên hất văng xuống sàn nhà. Tiếng bát đĩa sứ vỡ tan tành vang lên chói tai, thức ăn văng tung tống khắp phòng khách.
Mọi người xung quanh ồ lên kinh hãi, vội vã lùi lại. Cô em chồng Hoàng Anh thốt lên kinh ngạc: “Anh Minh! Anh phát điên rồi à?”
“Phát điên?” – Minh gằn giọng, tiếp tục đẩy phăng mâm cơm thứ hai xuống đất. – “Mấy người kéo đến đây ăn mừng trên sự đau đớn của vợ tôi mà ăn ngon lành được à? Nhà này là nhà của vợ chồng tôi, không phải cái nhà hàng để mấy người đến gọi mâm rồi hành hạ người vừa sinh!”
Bà Cúc – mẹ chồng tôi – mặt cắt không còn một giọt máu, chỉ tay vào mặt con trai run rẩy: “Anh… anh dám hất cỗ trước mặt họ hàng? Anh không coi cái nhà này ra gì nữa đúng không?”
“Chính mẹ và em Nhung mới là những người không coi gia đình này ra gì!” – Minh dằn giọng, ánh mắt kiên định đến đáng sợ. – “Vợ con mang thai đôi đau đớn, vất vả phẫu thuật để sinh cho dòng họ này hai đứa cháu. Mẹ nói lên chăm cháu nhưng thực chất là đưa em Nhung lên đây ở nhờ rồi đùn đẩy hết việc nhà cho cô ấy. Nếu hôm nay con không về kịp, có phải mẹ định dồn cô ấy đến mức nguy hiểm tính mạng đúng không?”
Mấy người thím, người bác họ hàng ngồi xung quanh lúc này mới ngượng ngùng đứng dậy. Một người lên tiếng hòa giải: “Thôi thôi chú Minh bình tĩnh, bọn tôi cũng không biết cháu Vân mới phẫu thuật lại phải làm nhiều việc thế này. Thôi gia đình tự giải quyết, bọn tôi xin phép về trước.”
Chỉ trong năm phút, toàn bộ khách khứa lẳng lặng ra về, không ai dám ngoái đầu lại. Phòng khách rộng lớn chỉ còn lại bãi chiến trường ngổn ngang cùng tiếng khóc xé lòng của hai đứa trẻ sơ sinh từ trên tầng vọng xuống.
Minh quay sang nhìn em gái, lạnh lùng nói: “Nhung, em thu dọn đồ đạc rồi tí nữa theo xe bác xe ôm về quê hoặc tự tìm chỗ thuê. Anh không chấp nhận để em ở lại đây hành hạ vợ anh thêm một ngày nào nữa.”
Nhung bật khóc nức nở, quay sang nhìn mẹ cứu viện. Nhưng bà Cúc lúc này cũng đã tái mặt vì cuộc gọi của ông Phúc – bố chồng tôi – vẫn đang tiếp tục qua điện thoại. Giọng ông nghiêm khắc vang lên từ loa ngoài: “Bà Cúc, bắt chuyến xe sớm nhất về quê ngay lập tức! Tôi không ngờ bà lại đối xử với con dâu như thế. Nếu bà không về, tôi sẽ lên tận nơi đưa bà về!”
Biết không thể cứu vãn được tình hình, bà Cúc giận dữ giậm chân, vội vã cùng con gái vào phòng gom gắp hành lý rồi rời đi ngay trong chiều hôm đó, không quên để lại những lời càu nhàu oán trách.
Khi căn nhà trở lại không gian yên tĩnh, Minh nhanh chóng bế tôi ra xe taxi đưa thẳng đến bệnh viện. Rất may mắn, bác sĩ kiểm tra và cho biết vết khâu chỉ bị hở nhẹ do vận động quá sức và căng cơ bụng, chưa bị nhiễm trùng nghiêm trọng. Tôi được sát trùng, khâu lại một mũi phụ và cho nằm theo dõi vài tiếng.
Ngồi bên giường bệnh, Minh nắm chặt lấy bàn tay gầy gò của tôi, ánh mắt tràn đầy sự hối hận và thương xóm: “Anh xin lỗi em. Anh cứ nghĩ mẹ lên sẽ giúp em bớt vất vả, không ngờ anh lại vô tình đẩy em vào cảnh này. Từ nay về sau, anh hứa sẽ không để bất kỳ ai – dù là người thân nhất – có quyền làm tổn thương em và các con thêm một lần nào nữa.”
Nhìn người đàn ông luôn điềm tĩnh hôm nay lại sẵn sàng xù lông nhím, chấp nhận mang tiếng xấu với họ hàng để bảo vệ mình, mọi tủi thân trong lòng tôi như tan biến hết. Nằm trên giường bệnh, dù vết thương vẫn còn nhói đau, nhưng tôi biết mình đã không chọn lầm người để gắn bó suốt cuộc đời.