
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Sau 4 năm l:u h:ôn, tôi tình cờ gặp lại bố chồng trong bộ dạng ăn mặc rách rưới, ngồi ở góc chợ xin cháo, ông còn đang trong tình trạng ốm nặng, thấy vậy Tôi Không Thể Quay Lưng….
Tôi tên là Vũ Hoài An, năm nay 32 tuổi, hiện sống trong một căn phòng trọ nhỏ nằm sâu trong con ngõ nhỏ đường Cầu Dừa, thành phố Nam Định. Bốn năm trước, tôi bước ra khỏi một cuộc hôn nhân đổ vỡ. Chồng cũ của tôi là Nguyễn Hoàng Nam, hơn tôi ba tuổi, làm kỹ sư điện tử. Những ngày đầu chung sống, Nam dành tình cảm cho tôi theo cách rất lặng lẽ – lặng lẽ đưa chiếc áo mưa mỗi khi trời đổ mưa lớn, nấu bát cháo ấm khi tôi đổ bệnh, hay gắp miếng ngon nhất cho tôi trong bữa ăn. Tuy nhiên, mái nhà của chúng tôi còn có sự hiện diện của bố anh – ông Nguyễn Văn Thắng. Ông Thắng từng làm tổ trưởng dân phố, là người coi trọng danh dự, luôn xem Nam là niềm tự hào duy nhất của đời mình.
Ngay từ ngày đầu về làm dâu, tôi đã cảm nhận được sự không hài lòng từ ông Thắng. Gia đình tôi ở vùng nông thôn, cha mẹ thuần nông, hoàn cảnh không mấy dư dả. Ngày tôi lên xe hoa, cha mẹ chắt chiu trao cho tôi chiếc nhẫn vàng cùng chút tiền làm vốn, nhưng trong mắt ông Thắng, chừng đó chẳng đủ để hãnh diện với họ hàng. Mọi chuyện ngày càng trở nên ngột ngạt khi tôi chậm có con. Bữa ăn nào ông cũng ngồi ở vị trí trang trọng nhất, chỉ cần tôi nấu cơm hơi khô một chút, ông liền hạ đũa nói: “Đàn ông đi làm vất vả cả ngày về nhà ăn chén cơm khô khốc, còn phải hạ mình nuông chiều vợ. Thời đại này thật khó hiểu.” Nam chỉ nói nhỏ: “Bố ơi, cơm thế này ăn vẫn ổn mà.” Ông Thắng nhìn anh với ánh mắt nghiêm khắc: “Con bênh vực vợ thì cũng phải biết cách chỉ bảo. Nuông chiều quá chỉ sinh hư.” Nghe từ “chỉ bảo”, tôi thấy nghẹn đắng nơi cổ họng. Tôi chưa từng nghĩ mình là một đứa trẻ cần người khác uốn nắn.
Khi bước sang năm thứ hai, những câu hỏi về chuyện con cái không còn giữ được sự tế nhị. Một buổi tối mùa đông nồm ẩm, Nam vừa đi làm về, ông Thắng đã lên tiếng: “Căn nhà có con dâu mà lạnh lẽo như ngày tàn đông. Mâm cơm đủ đầy nhưng thiếu tiếng trẻ nhỏ nên vắng vẻ quá.” Tôi cố nén cảm xúc: “Chuyện con cái còn phụ thuộc vào duyên số nữa bố ạ.” Ông cười nhạt: “Duyên số chỉ là cớ của những người không biết lo liệu.” Tối hôm đó, tôi quay sang Nam: “Cuối tuần này hai vợ chồng mình cùng đi kiểm tra sức khỏe nhé.” Anh xua tay bảo bận, hẹn sang tháng sau. Thế nhưng tháng trước anh cũng từng hứa như vậy. Tôi gặng hỏi: “Vì sao anh luôn tìm cách tránh né?” Anh trầm ngâm đáp: “Anh lo sợ. Sợ rằng nếu nguyên nhân xuất phát từ anh, bố sẽ hoàn toàn thất vọng.” Tôi chao ón vì anh sợ bố thất vọng nhưng lại quên mất sự tổn thương của vợ. Anh mải mê giữ gìn hình ảnh hoàn hảo, còn tôi là người hứng chịu mọi lời đàm tiếu.
Mọi mâu thuẫn đẩy lên đỉnh điểm vào ngày giỗ ông nội Nam. Ông Thắng giao toàn bộ việc chuẩn bị cỗ bàn cho tôi, gọi tôi là “dâu trưởng” nhưng thực chất đó chỉ là cái cớ để dồn trách nhiệm. Từ 4 giờ sáng, tôi đã dậy chuẩn bị mọi thứ. Đến trưa, một vị khách trong họ nâng chén chúc mừng: “Gia đình ông Thắng thật viên mãn, giờ chỉ chờ thêm cháu nội là trọn vẹn.” Ông Thắng thở dài: “Viên mãn thì có, nhưng trọn vẹn thì chưa.” Rồi ông thẳng thừng chia sẻ trước mặt mọi người: “Giá như ngày trước thằng Nam chọn người khác, có lẽ giờ này tôi đã có cháu bế bồng rồi.” Không khí trong sân chùng xuống rõ rệt. Tôi đứng chết lặng. Tôi quay sang nhìn Nam, chỉ mong anh lên tiếng bảo vệ tôi dù chỉ một câu. Nhưng anh chọn cách cúi đầu im lặng. Tôi lẳng lặng bước xuống bếp, anh đi theo sau: “Em giữ bình tĩnh, đừng làm mất mặt gia đình.” Tôi cười cay đắng: “Em là người làm mất mặt gia đình sao?” Anh bối rối: “Anh không có ý đó, chỉ là bố uống chút rượu nên lỡ lời.” Tôi đáp: “Người say nói vấp, còn bố anh thì nói rõ từng từ.” Anh im lặng. Tôi bảo anh đi ra ngoài, anh lẳng lặng bước đi. Bước chân anh rất nhẹ, nhưng trong lòng tôi có một điều gì đó đã hoàn toàn vỡ vụn.
Đêm hôm đó, tôi đặt tờ đơn ly hôn lên bàn. Nam hoảng hốt: “Em đừng hành động nông nổi, mọi chuyện đâu đến mức này.” Tôi nhìn sâu vào mắt anh: “Anh thương em hay chỉ thương sự yên ổn của bản thân?” Anh không trả lời được. Tôi rời đi mà không đòi hỏi nhà cửa hay tiền bạc. Ngày tôi kéo vali bước ra khỏi cổng, ông Thắng đứng ở hiên nhà buông một câu: “Đã bước đi thì đừng bao giờ quay lại.” Tôi đáp khẽ: “Con xin ghi nhớ.” Nam đứng phía sau, đôi mắt đỏ ngầu, nhưng tôi biết chỉ cần ngoảnh lại nhìn anh một lần, trái tim tôi sẽ vỡ tan. Tôi bước qua cánh cổng sắt cũ, tiếng bánh xe vali lăn gập gềnh trên gạch ẩm ướt như đếm từng ngày tháng tủi hờn tôi bỏ lại sau lưng.
Bốn năm trôi qua, vào buổi sáng 26 Tết, tôi ghé chợ trung tâm mua ít đồ dùng. Khung cảnh ngày cận Tết đông đúc, nhộn nhịp. Trong lúc đang chọn thực phẩm, phía sau lưng tôi vang lên một giọng nói yếu ớt, khản đặc: “Cô ơi, làm ơn cho tôi xin mấy đồng mua bát cháo ấm lòng…” Tôi mở túi định lấy ít tiền lẻ đưa giúp, nhưng khi ngoảnh lại, tay tôi bỗng khựng lại giữa không trung. Người đàn ông đang ngồi co ro bên cột chợ, tấm lưng còng xuống, chiếc áo cũ sờn rách, mái tóc đã bạc trắng gần hết và đôi bàn tay gầy gò đang run rẩy. Đó chính là ông Thắng – bố chồng cũ của tôi. Người từng ngồi vị trí trang trọng nhất mâm cơm, từng chê bai tôi không biết lo vén việc nhà, từng tuyên bố nếu Nam lấy người khác thì đã có cháu nội bế bồng. Giờ đây, ông lại ngồi gục dưới nền chợ xin từng đồng tiền lẻ. Ông nhận ra tôi, vội vã kéo chiếc nón lá che khuất khuôn mặt. Tôi đứng lặng người, trong lòng chợt lóe lên suy nghĩ “đó là cái giá phải trả”, nhưng rồi sự xót xa khiến tôi không thể bỏ đi. Tôi bước lại gần, nói khẽ: “Bác đứng dậy đi, cháu đưa bác vào quán ăn chút gì đó nóng hổi.” Ông lắc đầu: “Thôi, tôi không sao đâu.” Tôi đáp lại: “Bác không sao mà phải ngồi đây xin từng đồng mua cháo?” Ông cúi đầu, không còn lực để từ chối.
Trong quán ăn nhỏ, tôi gọi một bát cháo sườn nóng. Ông ăn ngấu nghiến như một người đã nhịn đói nhiều ngày. Sau khi dùng xong, ông ngồi im lặng. Tôi cất tiếng hỏi về ngôi nhà cũ và Nam. Ông im lặng một lúc lâu, rồi giọng nghẹn ngào: “Nó đang lâm bệnh rất nặng.” Tôi hỏi bệnh tình thế nào, ông đáp: “Chuyện của gia đình tôi giờ không liên quan đến cô nữa.” Tôi cười nhẹ: “Ngày trước khi cháu còn ở nhà bác, chuyện gì bác cũng bắt cháu phải biết phận sự. Bây giờ cháu hỏi thăm một câu, bác lại bảo không liên quan.” Ông gục đầu xuống. Tôi rút ra hai triệu đồng đặt trước mặt ông. Ông đẩy lại: “Tôi không thể nhận tiền của cô.” Tôi đẩy xấp tiền về phía ông: “Sĩ diện lúc này đâu có nấu thành cháo được đâu bác.” Ông lấy tay che mặt, bờ vai gầy rung lên từng nhịp. Ông nói lời xin lỗi, nhưng tôi chặn lại: “Bác đừng xin lỗi lúc này. Một lời xin lỗi khi bụng đã no chưa chắc đã bù đắp được những câu nói ngày trước.” Tôi rút thêm bốn triệu nữa, tròn sáu triệu đưa cho ông: “Cháu giúp vì bác từng là cha của người cháu từng thương yêu.” Ông cầm lấy số tiền, những giọt nước mắt lăn dài trên mu bàn tay nhăn nheo.
Tôi lặng lẽ đi theo sau ông về lại ngôi nhà cũ. Cánh cổng sắt năm xưa giờ đã gỉ sét, bong tróc từng mảng, cây ăn quả ngoài sân xơ xác, mấy chậu cây cảnh chỉ còn lại đất khô cằn. Ngay khi ông vừa mở cửa bước vào, từ bên trong căn phòng tối om vang lên tiếng ho dữ dội cùng âm thanh đổ vỡ của đồ thủy tinh. Tôi hoảng hốt lao thẳng vào trong. Trên chiếc giường gỗ cũ kỹ, Nam đang nằm đó. Anh gầy gò đến mức gò má nhô cao, làn da xanh xao, mái tóc đã rụng thưa thớt. Tôi đứng chết lặng trước cảnh tượng trước mắt. Ông Thắng hốt hoảng quỳ gục xuống bên cạnh giường: “Nam ơi, con có nghe thấy tiếng bố không?” Nam từ từ mở mắt, khi ánh mắt anh chạm phải tôi, nước mắt anh trào ra: “An… là em sao…” Tôi cố giữ sự bình tĩnh, lập tức gọi xe đưa anh đi cấp cứu. Ông Thắng cuống quít: “Tôi… tôi không còn tiền để đóng viện phí đâu.” Tôi dứt khoát: “Cháu đưa anh ấy đi vì cần giữ lấy tính mạng, chuyện tiền bạc tính sau.”…
Tại bệnh viện, sau khi Nam được đưa vào phòng cấp cứu, bác sĩ cho biết anh bị suy gan giai đoạn muộn kết hợp với biến chứng nghiêm trọng do không được điều trị đầy đủ và thiếu dinh dưỡng kéo dài. Nghe những lời này, ông Thắng gục ngã ngay trước cửa phòng bệnh. Lúc này, ông mới nghẹn ngào kể lại toàn bộ sự thật mà ông đã giấu kín suốt bốn năm qua.
Hóa ra, nguyên nhân khiến Nam liên tục tránh né việc đi khám thai sản ngày trước không phải vì anh sợ ông Thắng thất vọng, mà vì anh đã vô tình phát hiện ra căn bệnh mạn tính của mình trong một lần hiến máu. Anh biết bệnh tình có nguy cơ tiến triển xấu, không muốn tôi phải gánh chịu bi kịch cả đời nên đã chọn cách giữ im lặng, chịu đựng sự hà khắc của cha và sự thất vọng của tôi để tôi chủ động buông tay. Sau khi chúng tôi ly hôn, công ty của Nam gặp sự cố phá sản, tiền tích lũy đều dồn vào chữa bệnh nhưng không khỏi. Ông Thắng vì muốn có tiền mua thuốc cho con đã bán sạch đất đai, nhà cửa, rơi vào cảnh kiệt quệ đến mức phải ra chợ xin từng đồng ăn qua ngày.
Đứng trước ranh giới sinh tử của người từng gắn bó, tôi quyết định dùng toàn bộ số tiền tiết kiệm từ cửa hàng nhỏ của mình để lo chi phí phẫu thuật và đợt điều trị kéo dài cho Nam. Nhờ được cấp cứu kịp thời và đón nhận sự chăm sóc tích cực, qua hơn một tháng điều trị, sức khỏe của Nam dần ổn định và có dấu hiệu hồi phục khả quan.
Ngày Nam xuất viện, ông Thắng nắm lấy tay tôi, cúi đầu nói lời cảm ơn trong nước mắt, không còn chút tự cao hay định kiến nào của ngày cũ. Tôi nhìn Nam, dù những tổn thương trong quá khứ không thể xóa mờ ngay lập tức, nhưng sự bao dung đã giúp tôi trút bỏ được gánh nặng oán hận suốt bốn năm qua. Tôi không hứa hẹn về việc sẽ nối lại duyên xưa, nhưng tôi chọn ở lại đồng hành cùng anh như một người bạn tri kỷ, cùng vượt qua những ngày tháng khó khăn phía trước.