
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Chồng đã m::ất nhiều năm, tôi mang sách cũ đến đến nơi thu gom làm từ thiện. Tấm ảnh chồng từ trong quyển sách cũ rơi ra, nhân viên ở đó thấy vậy liền nhặt hộ tôi lên, cô ấy nói một câu mà làm tôi thấy ngh:i ng:ờ…..
Tôi tên là Nguyễn Minh Trang, năm nay vừa tròn ba mươi chín tuổi. Người ta gọi tôi là phụ nữ mất chồng đã bốn năm, nhưng trong lòng tôi, ngày anh rời xa thế gian này vẫn vẹn nguyên vết thương như mới ngày hôm qua. Chồng tôi, anh Trần Hoàng Nam, là một người đam mê sách đến mức coi sách như một phần hơi thở. Tôi vẫn nhớ những chiều mưa nhẹ, anh ngồi bên khung cửa sổ, nhâm nhi tách trà thảo mộc rồi đọc từng trang sách. Bốn mươi bốn tháng trôi qua kể từ ngày biến cố ấy xảy ra, tôi vẫn giữ thói quen dọn dẹp căn phòng làm việc của anh, nâng niu từng món đồ kỷ niệm và cất giữ những hồi ức đẹp đẽ nhất của hai vợ chồng.
Tai nạn đường bộ năm ấy trên chuyến xe khách liên tỉnh đã cướp đi người bạn đời duy nhất của tôi. Dù thời điểm đó tôi không trực tiếp có mặt để nhận dạng do thi thể bị tổn thương quá nặng, nhưng toàn bộ giấy tờ tùy thân, chiếc đồng hồ đeo tay khắc tên hai đứa cùng vật dụng cá nhân đều xác nhận đó chính là anh. Gia đình tổ chức buổi tiễn đưa ngập tràn nước mắt. Tôi sống những tháng ngày sau đó như một cái bóng im lùm, chăm sóc mẹ chồng là bà Nga cùng vợ chồng người em trai của anh là Quốc và Phương.
Một ngày giữa tháng chín, mẹ chồng khuyên tôi nên gom bớt những kệ sách cũ của Nam để gửi tặng cho thư viện trung tâm thành phố, vừa giúp sách không bị hư hỏng theo thời gian, vừa là một cách sẻ chia tri thức. Tôi nghẹn ngào đồng ý. Sau nhiều giờ tự tay đóng gói từng tập sách vào ba thùng carton lớn, tôi nhờ xe chở tới thư viện – nơi ngày trước hai chúng tôi thường ghé qua mỗi cuối tuần.
Tại đây, tôi làm việc với một nhân viên thư viện trẻ tên Khánh Vy. Trong lúc Vy phân loại từng quyển sách, một tấm ảnh nhỏ vô tình rơi ra từ giữa trang sách cũ. Khánh Vy cúi xuống nhặt lên, rồi bất ngờ reo lên đầy tự nhiên: “Ơ, người đàn ông trong ảnh này tuần trước vừa ghé qua đây mượn sách mà chị!”
Tôi như khựng lại, tim đập liên hồi. Bức ảnh chụp anh Nam đang mỉm cười dưới hàng cây xanh mát. Tôi run run đáp lại rằng đây là người chồng đã qua đời bốn năm trước của mình. Nhưng cô nhân viên khẳng định chắc chắn mình không nhìn nhầm, còn miêu tả chi tiết: người đàn ông ấy vóc dáng gầy gò, trán có một vết sẹo nhỏ, chân đi hơi khập khiễng và đặc biệt có một nốt ruồi nhỏ ngay đuôi lông mày trái – đặc điểm độc nhất mà tôi không bao giờ quên.
Được sự đồng ý của quản lý, tôi bước vào phòng kỹ thuật để xem lại dữ liệu ghi hình từ máy quay an ninh của tuần trước. Trên màn hình máy tính, dáng hình quen thuộc ấy hiện ra: người đàn ông lặng lẽ bước vào, tháo kính đặt xuống bàn rồi đưa hai ngón tay lên day nhẹ sống mũi – thói quen cố hữu chỉ riêng Nam mới có. Sự thật bàng hoàng khiến tôi đứng không vững: Chồng tôi vẫn còn sống!
Trở về nhà với tâm trạng hỗn loạn, trong bữa ăn tối, tôi mang câu chuyện này ra nói. Đáng ngạc nhiên là mọi người trong nhà đều tỏ ra ngập ngừng. Em chồng tôi vội xua tay bảo người giống người, nhưng cô em dâu lại vô tình thốt ra một câu nói lạ kỳ: “Dù có gặp lại thì người ta đã quên hết chuyện cũ rồi, làm sao biết chị là ai mà nhận!”….
Câu nói vô tình của cô em dâu như một luồng điện chạy dọc sống lưng, làm bùng lên trong tôi vô số nghi vấn. Sao cô ta lại biết rõ người đó bị mất trí nhớ nếu như gia đình chưa từng gặp lại anh?
Đêm hôm đó, đợi cả nhà ngủ say, tôi âm thầm bước xuống tầng trệt. Khi đi ngang qua phòng mẹ chồng, qua khe cửa khép hờ, tôi nhìn thấy một túi nhựa màu trắng đặt trên bàn trang điểm. Tiến lại gần kiểm tra, tôi bàng hoàng nhận ra đó là các loại thuốc đặc trị thần kinh và phục hồi trí nhớ, trên nhãn ghi rõ tên bệnh nhân: Trần Hoàng Nam, với ngày cấp thuốc chỉ mới cách đây ba ngày.
Cầm túi thuốc trên tay, tôi đẩy cửa bước vào. Bà Nga tỉnh giấc, nhìn thấy tôi đang cầm túi thuốc thì mặt biến sắc, vội vàng chồm dậy định giật lại. Tôi lùi lại, nước mắt trào ra trong sự nghẹn ngào và uất nghẹn:
“Mẹ! Tại sao suốt bốn năm qua mẹ để con thắp hương mỗi ngày, khóc thương anh ấy đêm này qua đêm khác, mà mẹ lại giấu con chuyện anh Nam vẫn còn sống? Tại sao cả nhà lại lừa dối con?”
Bà Nga gục đầu xuống giường, bật khóc nức nở. Nghe tiếng động lớn, vợ chồng Quốc và Phương cũng chạy sang. Trước sự gặng hỏi quyết liệt của tôi, sự thật cay đắng rốt cuộc cũng được vén màn.
Năm đó, sau vụ tai nạn chấn động, Nam không qua đời như thông báo ban đầu. Anh bị chấn thương não nghiêm trọng dẫn đến mất hoàn toàn ký ức và liệt nhẹ một bên chân. Khi nhận được tin từ bệnh viện địa phương, gia đình đã bí mật đưa anh về điều trị tại một cơ sở y tế tư nhân ở tỉnh xa. Lý do là vì thời điểm đó, xưởng sản xuất của gia đình đang lâm vào cảnh nợ nần chồng chất. Mẹ chồng và người em trai lo sợ nếu tôi biết Nam còn sống trong tình trạng tàn phế và mất trí nhớ, tôi sẽ thu hồi lại toàn bộ phần tài sản, căn nhà cùng số tiền bảo hiểm để lo cho anh, khiến xưởng gỗ gia đình phá sản. Họ đã dàn dựng một vụ việc hoàn chỉnh, lấy giấy tờ của một nạn nhân không rõ danh tính để làm thủ tục, rồi nhận tiền bảo hiểm lẫn sự hỗ trợ tài chính từ tôi suốt bốn năm qua để gánh vác cơ nghiệp.
Nửa năm gần đây, khi tình trạng sức khỏe của Nam ổn định hơn và anh bắt đầu tự đi lại được, họ đã thuê cho anh một căn phòng trọ nhỏ ở ngoại thành, chu cấp tiền sinh hoạt và thuốc nom hằng tháng, nhưng tuyệt đối giấu không cho anh tiếp xúc với bất kỳ ai trong quá khứ. Tuy nhiên, dù mất đi ký ức, bản năng và thói quen yêu sách trong quá khứ vẫn dẫn lối anh tìm đến thư viện quận – nơi lưu giữ những kỷ niệm đẹp nhất của chúng tôi.
Nghe xong toàn bộ sự thật, tôi như sụp đổ hoàn toàn trước sự ích kỷ và dối trá của những người mà tôi từng coi là gia đình. Ngay sáng hôm sau, tôi thu gom toàn bộ đồ đạc cá nhân, nộp đơn yêu cầu cơ quan chức năng làm rõ vụ việc và nhờ sự hỗ trợ của cô thủ thư để tìm ra địa chỉ căn phòng trọ của Nam.
Khi đứng trước căn phòng nhỏ cuối dãy trọ, mở cánh cửa ra, tôi thấy Nam đang ngồi bên bàn gỗ, chăm chú đọc một cuốn sách cũ dưới ánh nắng ban mai. Nhìn thấy tôi, anh ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy lạ lẫm nhưng chứa đựng một sự quen thuộc vô hình. Tôi bước đến, nắm lấy bàn tay gầy gò của anh và khóc trong hạnh phúc. Dù anh chưa nhớ ra tôi là ai, tôi biết rằng từ nay về sau, tôi sẽ lại được ở bên cạnh anh, cùng anh bắt đầu một hành trình mới – hành trình tìm lại ký ức và xây dựng lại tình yêu từ những điều bình dị nhất.