
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Vừa mới từ viện trở về nhà sau ca p::hẫu th::uật tim, con dâu không những không chăm sóc tôi mà còn đ:uổi tôi xuống nhà kho ở. Tôi không nói gì chỉ làm một việc, mấy ngày sau con dâu phải q::uỳ g::ối xin lỗi tôi…..
Tôi là Vũ Thị Loan, 68 tuổi, cựu giáo viên môn Văn cấp 3. Vừa trở về sau ca mổ sinh tử ở bệnh viện, cơ thể tôi còn yếu ớt, vết mổ giữa ngực thi thoảng lại nhói lên từng hồi. Ngỡ rằng căn nhà ba tầng tại trung tâm thành phố – nơi tôi đổ bao mồ xôi công sức vun vén cả đời – sẽ là chốn nghỉ ngơi ấm áp, nhưng chào đón tôi lại là ánh nhìn lạnh nhạt của con dâu tên Hà.
Nó thản nhiên buông một câu ráo hoảnh: “Mẹ dọn xuống căn phòng dưới gầm cầu thang ở tạm nhé. Con mới có thai, phòng lớn của mẹ thoáng mát nhất nên vợ chồng con thu xếp làm phòng cho em bé.”
Tôi đứng ngẩn người, tim nhói đau như có ai xé rách. Căn phòng ngủ chan hòa ánh sáng tôi gắn bó suốt 20 năm qua giờ phải nhường lại. Căn phòng mới Hà dành cho tôi thực chất là một hốc tối chưa đầy 6m², ẩm thấp, không cửa sổ, chỉ đặt vừa một chiếc giường xếp dải bạt cùng chiếc chăn mỏng. Khi tôi gượng hỏi về di ảnh của người chồng quá cố, Nam – con trai tôi – chỉ cúi mặt ấp úng bảo đã xếp tạm dưới chân giường.
Những ngày sau đó, bữa ăn của tôi chỉ là bát cháo loãng nguội ngắt với vài cọng rau. Trong khi đó, ở phòng ăn phía trên, vợ chồng chúng thoải mái thưởng thức những món đắt tiền, vang Pháp sang trọng. Một lần, tôi lẳng lặng bưng bát cháo vỡ rạn bước lên, ngồi lặng lẽ ăn từng thìa ngay giữa bàn ăn xa hoa của chúng. Không khí ngột ngạt đến mức nghe rõ từng nhịp thở căng thẳng.
Nhận thấy tôi không dễ bị khuất phục, chúng tung ra đòn tiếp theo. Hà đưa cho tôi một xấp tài liệu, vờ nói là hồ sơ “quỹ hỗ trợ dưỡng lão” để nhận 20 triệu mỗi tháng. Lật đến trang gần cuối, tôi bình thản nhận ra đó là hợp đồng chuyển nhượng toàn bộ căn nhà trị giá hơn 20 tỷ đồng sang tên chúng. Tôi nhẹ nhàng đặt bút xuống: “Để mẹ nhờ luật sư xem qua đã nhé.” Mặt Hà lập tức biến sắc, còn Nam thì hoảng hốt ra mặt.
Không dừng lại ở đó, vợ chồng chúng bày mưu đưa tôi đến một phòng khám tư nhằm dàn xếp một tờ giấy chứng nhận tôi bị lú lẫn, mất khả năng hành vi để dễ dàng chiếm đoạt tài sản. Trên xe, tôi giả vờ nhắm mắt ngủ nhưng đã nhanh tay bật ứng dụng ghi âm trên điện thoại. Toàn bộ lời bàn mưu tính kế, lời đe dọa tống tôi vào nơi điều trị tâm thần của Hà và sự nhu nhược của Nam đều bị ghi lại trọn vẹn.
Đến phòng khám, trước mặt gã bác sĩ biến chất, tôi bình tĩnh lấy điện thoại ra và bật đoạn ghi âm. Tiếng Hà vang lên rõ mùng một về khoản tiền đút lót để làm giả hồ sơ. Cả ba người họ đứng chết lặng như hóa đá. Tôi nhìn thẳng vào mặt từng người, cất giọng đĩnh đạc của một cô giáo: “Tôi hiểu rất rõ quy định pháp luật về tội làm giả giấy tờ. Về nhà thôi, chúng ta còn nhiều chuyện phải làm cho rõ.”
Trở về nhà, Hà phát điên, lao vào giằng co nhằm cướp lấy chiếc điện thoại – bằng chứng sống có thể đẩy nó vào vòng lao lý. Trong lúc hỗn loạn, nó mạnh tay xô tôi ngã văng xuống sàn nhà. Ngực tôi nhói lên dữ dội, vết mổ vừa khép miệng nứt ra, máu thấm đỏ chiếc áo trắng. Mắt tôi mờ dần rồi chìm vào hư vô…
Ba ngày sau, tôi tỉnh dậy trong phòng cấp cứu đặc biệt của bệnh viện. Bên cạnh tôi không phải là đứa con trai ruột thịt, mà là luật sư Tuấn – học trò cũ của tôi – cùng hai đồng chí công an. Đoạn ghi âm đã tự động đồng bộ lên tài khoản đám mây của tôi và được chuyển thẳng đến cơ quan chức năng ngay khi chiếc điện thoại bị đập vỡ.
Khi tôi được đưa về lại căn nhà ở Phú Nhuận trên chiếc xe lăn, một cảnh tượng không ai ngờ tới diễn ra ngay tại phòng khách. Hà và Nam đang quỳ gối gục đầu dưới sàn, mặt cắt không còn một giọt máu. Xung quanh chúng là các chiến sĩ công an đang lập biên bản niêm phong tài sản và thi hành lệnh điều tra về hành vi ngược đãi người cao tuổi, làm giả giấy tờ và cố ý gây thương tích.
Hà ngước mắt lên, nước mắt ngắn dài, bò tiến về phía chiếc xe lăn của tôi rồi dập đầu liên tục xuống nền đá lạnh: “Mẹ ơi, con sai rồi! Con van xin mẹ, mẹ nói với công an bãi nại cho con! Con đang mang thai, con không thể đi tù được mẹ ơi!” Nam cũng sụp xuống khóc nấc lên: “Mẹ ơi, con là đứa con bất hiếu… xin mẹ cứu vợ chồng con một lần này!”
Tôi nhìn đứa con trai mình từng mang nặng đẻ đau và đứa con dâu tham lam, lạnh ngắt cất lời: “Khi các người đẩy tôi xuống hốc tối gầm cầu thang, khi các người cho tôi ăn bát cháo mẻ ngột ngạt, và khi các người bàn mưu tống tôi vào trại tâm thần… các người có nghĩ đến đứa trẻ trong bụng hay người mẹ này không?”
Tôi lấy ra một tờ tài liệu khác do luật sư Tuấn vừa soạn thảo. Căn nhà 22 tỷ này, cùng toàn bộ tiết kiệm của tôi, đã được lập di chúc chính thức chuyển thành quỹ học bổng dành cho trẻ em nghèo hiếu học dưới sự quản lý của hội luật gia. Vợ chồng Nam không nhận được dù chỉ một đồng, đồng thời phải dọn dẹp toàn bộ đồ đạc bước ra khỏi nhà ngay trong ngày.
Gã bác sĩ nhận hối lộ bị đình chỉ công tác và khởi tố. Hà và Nam phải đối mặt với mức án đích đáng của pháp luật cho những hành vi nhẫn tâm của mình. Đứng trước ngôi nhà chan hòa ánh nắng, tôi thắp một nén hương lên di ảnh chồng, lòng nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Sự dung thứ không đúng chỗ chỉ tạo ra kẻ ác, và bài học cuối cùng tôi dạy cho các con chính là sự trả giá cho nhân quả ở đời.