Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Trước ngày cưới đúng 4 ngày, anh rể tương lai – chồng sắp cưới của chị tôi – phát hiện mình bị ung thư tuyến tụy giai đoạn cuối. Bác sĩ nói nhiều nhất sống được 3 tháng. Cả nhà tôi như hóa đá. Chị gái tôi ngất xỉu. Bố mẹ thì thì thầm với nhau cả đêm.

CHƯƠNG 1: MÓN HÀNG TRONG CHIẾC VÁY CƯỚI
Căn nhà ba tầng nằm trong một khu tập thể cũ tại thành phố Tô Châu chìm trong bầu không khí ngột ngạt như hũ nút.
Mùi thuốc lá của bố tôi quyện với mùi dầu gió của mẹ tạo thành một thứ mùi tàn nhẫn và u uất. Trước ngày cưới đúng bốn ngày, anh rể tương lai – Chu Mẫn Hy, vị hôn phu gia thế khủng của chị gái tôi – nhận kết quả chẩn đoán: Ung thư tuyến tụy giai đoạn cuối. Bác sĩ ở Bệnh viện Nhân dân số 1 Thượng Hải lắc đầu, thời gian còn lại tối đa chỉ ba tháng.
Chị gái tôi, Thẩm Nhã, vừa nghe tin đã ngất xỉu tại chỗ. Khi tỉnh dậy, chị gào khóc điên cuồng, nhất quyết đòi hủy hôn: “Con không muốn vừa cưới đã thành góa phụ! Con mới 24 tuổi, đời con còn dài, sao phải chịu xui xẻo chăm sóc một kẻ sắp chết?!”
Bố mẹ tôi thì thì thầm với nhau cả đêm. Căn phòng ngủ của họ bật đèn đến tận 4 giờ sáng.
Và sáng hôm sau, mẹ gọi tôi vào phòng. Bà nắm lấy tay tôi, ánh mắt chan chứa sự “thương hại” giả tạo mà lần đầu tiên trong đời tôi được nhìn thấy.
“Con thay chị… cưới nó được không?”
Tôi cười phá lên, tưởng bà nói đùa. Nhưng mẹ nghiêm túc đến tàn nhẫn. Bà siết chặt lấy cổ tay tôi, ghé sát tai tôi thì thầm:
“Nó có 3 tháng sống. Gia đình nhà họ Chu ở Bắc Kinh sở hữu hàng chục bất động sản, công ty logistics trị giá hàng trăm triệu Tệ. Chu Mẫn Hy là con trai duy nhất. Cưới xong, con ở lại chăm nó một thời gian, lo đám tang tử tế… rồi về. Sau này có di chúc, chia tài sản hay tiền bồi thường, có gì thì cũng là con của mẹ, là tiền của gia đình mình.”
Tôi lúc đó mới 22 tuổi, sinh viên năm cuối khoa Luật của Đại học Tô Châu. Đồ án tốt nghiệp còn chưa hoàn thành, tương lai phía trước vẫn còn bao nhiêu hoài bão.
Tôi kiên quyết từ chối. Nhưng họ khóc lóc, dọa băm vằm thân xác, dùng đủ loại đạo lý hiếu thảo để ép buộc. Bố tôi đập vỡ chiếc ly thủy tinh ngay trước mặt tôi, gào lên rằng ông đang nợ nần vì thua lỗ chứng khoán, nếu không có khoản sính lễ và tài sản nhà họ Chu, cả nhà này sẽ nhảy sông Tự Lực tự tử.
Tôi thấy rõ: Họ không cần tôi lấy chồng. Họ cần một cái vé số độc đắc sắp xổ.
Và tôi – Thẩm Ninh, đứa con gái út chưa từng được yêu thương – không khác gì một món hàng thay thế, được đóng gói cẩn thận bằng chiếc váy cưới trắng đắt tiền.
Do tôi và chị gái Thẩm Nhã là chị em sinh đôi giống nhau như hai giọt nước, gia đình nhà trai lại ở xa và thời gian quá gấp rút, mẹ tôi dựng lên kịch bản: Thẩm Nhã bị cảm nặng nên giọng nói thay đổi, khuôn mặt hơi gầy đi. Chị tôi được thu xếp “đi du học đột xuất” sang Anh để trốn biệt.
Tôi bước vào lễ đường ở khách sạn 5 sao tại Thượng Hải, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt, gầy gầy của một người đàn ông sắp chết.
Nhà họ Chu vô cùng cảm động trước “tấm lòng chân thành, không màng bệnh tật” của cô con dâu. Mẹ tôi trước khi ra về còn ghé tai tôi dặn dò lần cuối: “Chịu đựng vài tháng, rồi đời con sẽ nở hoa. Đừng quên xin nó sang tên căn hộ ở trung tâm Thượng Hải cho con đấy!”
CHƯƠNG 2: ĐÊM TÂN HÔN VÀ BẠCH NGUYỆT QUANG
Đêm tân hôn tại căn biệt thự cổ kính ở khu Phố Tây, Thượng Hải.
Không khí không có tiếng nhạc cưới, chỉ có tiếng thở rít nặng nề của chiếc máy thở đặt bên cạnh giường. Chu Mẫn Hy nằm đó, gương mặt tuấn tú nhưng nhợt nhạt, ánh mắt đờ đẫn nhìn lên trần nhà.
Tôi ngồi ở mép giường, tháo chiếc khăn trùm đầu bằng lụa ra.
“Tôi biết cô không phải là Thẩm Nhã.”
Giọng nói thào thào, yếu ớt nhưng đanh thép của Chu Mẫn Hy vang lên giữa căn phòng vắng.
Tôi khựng người, ngước mắt nhìn anh.
Chu Mẫn Hy khẽ nhếch môi, một nụ cười chua chát: “Thẩm Nhã kiêu ngạo, ánh mắt luôn nhìn lên trần nhà và chỉ quan tâm đến những chiếc túi Hermes tôi tặng. Còn cô… ánh mắt cô chứa đựng sự căm giận, phản kháng nhưng lại vô cùng trong sạch. Cô là em gái của cô ta, Thẩm Ninh đúng không?”
Tôi không giấu giếm, bình thản gật đầu: “Đúng. Bố mẹ tôi tráo người. Họ muốn tôi đến đây để chờ anh chết và thừa kế tài sản.”
Chu Mẫn Hy nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lăn dài bên thái dương. Anh không giận dữ, cũng không bất ngờ.
“Ai rồi cũng muốn xâu xé cái thây ma này thôi…” – Anh thào thào. “Bố dượng tôi, các em cùng cha khác mẹ với tôi, và bây giờ là gia đình cô. Họ đều mong tôi chết sớm.”
Tôi nhìn người đàn ông tội nghiệp trước mặt. Anh mới 27 tuổi, từng là một thiên tài kiến trúc graduated từ Cambridge, nhưng lại trở thành con cờ trong cuộc chiến tài sản của một gia tộc giàu có, và giờ đây là con mồi của chính gia đình tôi.
Sự đồng cảm giữa hai kẻ bị gia đình lợi dụng nảy sinh trong khoảnh khắc đó.
Tôi lấy chiếc điện thoại trong túi ra, bật chế độ ghi âm, rồi bình thản nói với anh:
“Anh Chu, tôi không muốn tiền của anh. Tôi cũng không muốn trở thành công cụ trục lợi cho bố mẹ tôi. Chúng ta làm một thỏa thuận nhé?”
Chu Mẫn Hy mở mắt nhìn tôi: “Thỏa thuận gì?”
“Trong 3 tháng cuối đời của anh, tôi sẽ chăm sóc anh chu đáo nhất với tư cách một người bạn, một người y tá tận tụy. Tôi sẽ giữ cho anh sự tôn nghiêm cuối cùng. Đổi lại, anh giúp tôi lập một bản di chúc hợp pháp: Toàn bộ tài sản đứng tên anh sẽ được quyên góp sạch sẽ cho Quỹ Từ thiện Bệnh nhân Ung thư nghèo Thượng Hải. Không để lại cho bố mẹ tôi dù chỉ một Tệ.”
Chu Mẫn Hy ngơ ngác nhìn tôi vài giây, rồi anh bật cười – một tiếng cười nhẹ nhàng nhưng thoải mái nhất kể từ khi anh mắc bệnh.
“Được! Deal!”
CHƯƠNG 3: MÀN KỊCH TRONG BÓNG TỐI
Trong sáu mươi ngày tiếp theo, căn biệt thự họ Chu trở thành một sân khấu kịch phức tạp.
Mẹ tôi ngày nào cũng gọi điện cho tôi ba lần. Qua điện thoại, bà không hề hỏi một câu xem sức khỏe tôi thế nào, tôi có mệt mỏi không. Tất cả những gì bà quan tâm là: — “Nó đã viết di chúc chưa?” — “Con đã cho nó ký giấy sang tên căn hộ Phố Tây chưa?” — “Khóa két sắt nó để ở đâu, con tìm thấy chưa?”
Tôi ngoan ngoãn ghi âm lại toàn bộ các cuộc gọi. Tôi giả vờ ngoan ngoãn, sụt sùi qua điện thoại: “Mẹ yên tâm, anh ấy yêu con lắm. Anh ấy hứa sang tuần sẽ gọi luật sư đến sang tên tài sản cho con.”
Ở đầu dây bên kia, tiếng mẹ tôi reo lên sung sướng, tiếng bố tôi cười hả hê và tiếng chị gái Thẩm Nhã nũng nịu: “Mẹ nhớ dặn nó xin thêm chiếc xe Bentley nhé, con du học về còn có xe đi!”
Những âm thanh tham lam thô bỉ đó đều được lưu lại từng file rõ ràng trong thẻ nhớ bảo mật của tôi.
Trong khi đó, tại biệt thự, tôi đích thân chăm sóc cho Chu Mẫn Hy. Tôi nấu cho anh những bát cháo súp dễ tiêu, lau người cho anh mỗi khi anh phát sốt, đọc sách kiến trúc cho anh nghe những đêm anh mất ngủ vì cơn đau hành hạ.
Luật sư riêng của Chu Mẫn Hy – ông Trương, một luật sư vô cùng uy tín tại Thượng Hải – được tôi bí mật mời đến. Trước sự chứng kiến của bác sĩ trưởng khoa Bệnh viện Nhân dân số 1, Chu Mẫn Hy trong trạng thái hoàn toàn tỉnh táo đã ký vào bản di chúc cuối cùng:
Toàn bộ bất động sản, cổ phiếu và tiền mặt trị giá 120 triệu Nhân dân tệ (tương đương hơn 400 tỷ VNĐ) của anh sau khi qua đời sẽ được chuyển thẳng vào Quỹ Từ thiện Y tế Thẩm Ninh – Mẫn Hy, chuyên hỗ trợ chi phí điều trị cho trẻ em mắc ung thư có hoàn cảnh khó khăn.
Bản di chúc được niêm phong mật tại Phòng Công chứng Thượng Hải.
Ngoài ra, tôi còn chủ động liên hệ với Lâm Kiệt – một nhà báo điều tra nổi tiếng của tờ Nhật báo Thượng Hải. Tôi cung cấp cho anh ta toàn bộ thông tin về vụ tráo cô dâu, các file ghi âm tống tiền và tham lam của gia đình tôi, cùng bản sao di chúc từ thiện.
“Tôi muốn anh đăng bài này vào đúng ngày lễ tang của Chu Mẫn Hy,” – Tôi nói với nhà báo Lâm. — “Hãy cho xã hội thấy mặt thật của những kẻ lấy mạng sống của người khác ra làm trò đùa thương mại.”
CHƯƠNG 4: LỄ TANG VÀ BẢN HỢP XƯỚNG CỦA KẺ THAM LAM
Đúng 85 ngày sau lễ cưới, Chu Mẫn Hy ra đi nhẹ nhàng trong một buổi chiều thu Thượng Hải nắng nhẹ. Trước khi nhắm mắt, anh nắm chặt tay tôi, khẽ thì thầm: “Cảm ơn em, Thẩm Ninh. Em là ánh sáng duy nhất trong những ngày đen tối nhất đời tôi…”
Lễ tang được tổ chức vô cùng trang trọng tại Nhà hộ táng Long Hoa Thượng Hải.
Gia đình tôi có mặt từ rất sớm. Bố mẹ tôi và chị gái Thẩm Nhã (vừa mới “đi du học” về) mặc những bộ đồ đen đắt tiền, nhưng trên gương mặt họ không hề có một giọt nước mắt chân thành. Ánh mắt họ rực lên sự thèm khát và hồi hộp.
Mẹ tôi kéo tôi vào góc nhà hộ táng, thì thầm cuống quít: “Luật sư Trương đâu? Khi nào thì đọc di chúc? Con đã cầm được sổ đỏ căn nhà Phố Tây chưa?!”
Chị gái tôi Thẩm Nhã thì khoác tay tôi, giả vờ tỷ tê: “Ninh Ninh, em vất vả mấy tháng nay rồi. Nhưng dù sao hai chị em mình là sinh đôi, tài sản thừa kế em nhớ chia cho chị một nửa nhé. Chị đi Anh tốn nhiều tiền lắm!”
Tôi nhìn ba gương mặt trơ trẽn trước mặt, lòng lạnh như băng giá.
Tôi bước lên trước linh cữu của Chu Mẫn Hy, quỳ lạy đủ ba quỳ chín lạy theo đúng nghi thức. Tôi mặc áo tang, đeo băng đen, làm tròn trách nhiệm của một người vợ hợp pháp.
Khi nghi lễ hoàn tất, Luật sư Trương bước lên bục cao, tay cầm chiếc phong bì niêm phong bằng sáp đỏ.
Cả hội trường yên lặng. Bố mẹ tôi chen chúc lên hàng ghế đầu, mắt sáng quắc như những con linh cẩu chờ chia phần thịt.
“Kính thưa quý vị,” – Luật sư Trương cất giọng trang nghiêm. — “Tôi xin phép công bố di chúc hợp pháp cuối cùng của ông Chu Mẫn Hy, được lập trước sự chứng kiến của Công chứng viên và Bác sĩ trưởng khoa.”
Bố tôi mỉm cười, chuẩn bị đứng dậy nhận chúc mừng.
“Toàn bộ tài sản đứng tên ông Chu Mẫn Hy, bao gồm căn biệt thự Phố Tây, hai căn hộ cao cấp tại Lục Gia Chủy, 15% cổ phần tại Tập đoàn Logistics Chu Thị và toàn bộ tài khoản tiết kiệm… tổng trị giá 120 triệu Tệ…”
Mẹ tôi nuốt nước bọt ừng ực.
“… sẽ được chuyển toàn bộ vào Quỹ Từ thiện Y tế Thẩm Ninh – Mẫn Hy. Không một cá nhân nào thuộc gia đình họ Chu hay gia đình họ Thẩm được thừa kế dù chỉ một đồng.”
CHƯƠNG 5: SỰ SỤP ĐỔ CỦA NHỮNG MẶT NẠ
OÀNG!
Lời công bố của Luật sư Trương như một quả bom nổ tung giữa nhà hộ táng!
Bố tôi đứng bật dậy, gương mặt biến dạng vì sốc: “Cái gì?! Miễn phí từ thiện?! Mày nói cái gì đấy?! Nó là chồng của con gái tao! Con gái tao thức đêm chăm nó 3 tháng nay, sao lại không có tiền?!”
Mẹ tôi lao lên bục, định giật lấy bản di chúc trên tay luật sư: “Giả mạo! Đây là di chúc giả mạo! Con Thẩm Ninh đâu?! Mày ra đây cho mẹ!”
Thẩm Nhã thì điên cuồng lao đến chộp lấy cổ áo tôi: “Thẩm Ninh! Đồ ngu ngốc! Có phải mày đã xúi giục anh ấy làm vậy không?! Mày muốn phá nát cái nhà này à?!”
Tôi thong thả tháo chiếc băng tang trên tay xuống, nhìn thẳng vào mắt từng người một.
“Tôi không phá nát cái nhà này,” – Tôi cất giọng rõ ràng, vang vọng khắp hội trường qua chiếc micro cài trên áo. — “Chính sự tham lam, thối nát và tàn nhẫn của mọi người đã tự phá nát nó.”
Cùng lúc đó, màn hình LED lớn phía sau linh cữu – vốn dùng để chiếu hình ảnh tưởng niệm Chu Mẫn Hy – đột ngột chuyển sang giao diện một bài báo điện tử.
Đó là trang chủ của Nhật báo Thượng Hải với tiêu đề đỏ quạch gây rúng động: “VỤ TRÁO CÔ DÂU VÀ ÂM MƯU TỔNG TIỀN BỆNH NHÂN UNG THƯ GIAI ĐOẠN CUỐI: BẢN NĂNG THAM LAM CỦA MỘT GIA ĐÌNH.”
Ngay phía dưới bài báo, hệ thống loa nhà hộ táng bắt đầu phát ra những đoạn ghi âm sắc nét:
— “Con thay chị… cưới nó được không? Nó có 3 tháng sống… Cưới xong lo đám tang rồi về, di chúc là của mình…” (Giọng của mẹ tôi). — “Nó đã sang tên căn hộ Phố Tây chưa? Nhớ đòi thêm chiếc Bentley cho chị con đi du học về nhé!” (Giọng của bố tôi và Thẩm Nhã).
Toàn bộ quan khách trong nhà hộ táng – bao gồm cả các đối tác kinh doanh của họ Chu, bạn bè xã hội và giới truyền thông – đồng loạt ồ lên kinh hoàng!
Những tiếng xì xầm, chỉ trỏ nổ ra như bão táp: — “Trời ơi! Tàn nhẫn quá! Lấy mạng người sắp chết ra làm trò lừa đảo!” — “Tráo con gái em thay con gái chị để đào mỏ tài sản! Đúng là loài dã thú!” — “Nhìn mặt mũi sang trọng mà tâm địa ác độc như rết!”
Gương mặt bố mẹ tôi từ đỏ gay chuyển sang xám ngắt như tro tàn. Thẩm Nhã thì hoảng loạn che mặt, khóc lóc chui rúc dưới gầm bàn vì camera của các phóng viên bắt đầu bấm máy liên tục TÁCH… TÁCH… TÁCH…
CHƯƠNG 6: SỰ TRẢ GIÁ TẠI TÒA ÁN TÂM LÝ
“Thẩm Ninh! Mày là đồ con hoang! Đồ ăn cháo đá bát!” – Bố tôi lao đến định tát tôi một cái cháy má.
Nhưng hai nhân viên bảo vệ cao lớn của nhà họ Chu đã nhanh chóng kẹp chặt tay ông ta, ấn gục ông ta xuống sàn.
Tôi đứng trên bục cao, nhìn xuống ba con người đang quẫy đạp trong sự nhục nhã:
“Bố, mẹ, chị… Ba người coi tôi là món hàng thay thế, là cái vé số độc đắc. Nhưng mọi người quên mất một điều: Tôi là sinh viên khoa Luật. Tôi biết cái gì là đúng, cái gì là sai.”
Tôi tiếp tục công bố: “Bản ghi âm và toàn bộ bằng chứng tráo người, mạo danh giấy tờ kết hôn đã được gửi đến Đồn Cảnh sát quận Phố Đông. Bố mẹ sẽ phải đối mặt với cáo buộc lừa đảo chiếm đoạt tài sản và giả mạo giấy tờ nhân thân. Còn Thẩm Nhã…”
Tôi nhìn chị gái sinh đôi của mình – người từng cướp đi mọi tình yêu thương của bố mẹ từ nhỏ:
“… tấm bằng đại học và suất học bổng sang Anh của chị cũng đã bị hủy bỏ sau khi phía nhà trường nhận được báo cáo vi phạm đạo đức nghiêm trọng từ cảnh sát.”
— “Không! Ninh Ninh ơi! Chị xin em!” – Thẩm Nhã quỳ gục xuống sàn, khóc lóc thảm thiết. — “Chị là chị gái em mà! Em cứu chị với!”
— “Tôi không có người chị coi em gái như hàng hóa,” – Tôi lạnh lùng đáp.
Cảnh sát quận Phố Đông bước vào nhà hộ táng ngay sau đó. Chiếc còng số 8 sáng loáng được bập vào tay bố tôi và mẹ tôi trước sự chứng kiến của hàng trăm ánh mắt khinh bỉ từ xã hội.
Bố mẹ tôi bị giải đi trong tiếng gào khóc, chửi rủa vô vọng. Thẩm Nhã thì thân bại danh liệt, bị cộng đồng mạng bóc phốt, đến mức không thể ngẩng đầu sống tại thành phố này.
CHƯƠNG 7: ĐỜI NỞ HOA THEO CÁCH CỦA RIÊNG TÔI
Một năm sau.
Tại trụ sở Quỹ Từ thiện Y tế Thẩm Ninh – Mẫn Hy ở trung tâm Thượng Hải.
Tôi ngồi trong văn phòng làm việc rộng rãi, ánh nắng mùa thu ấm áp chiếu qua khung cửa kính. Trên bàn làm việc của tôi là tấm ảnh chụp chung duy nhất giữa tôi và Chu Mẫn Hy – bức ảnh chúng tôi mỉm cười trong ngày anh hoàn thành bản di chúc từ thiện.
Với tư cách là Chủ tịch Điều hành Quỹ, tôi quản lý toàn bộ số tiền 120 triệu Tệ. Trong một năm qua, Quỹ đã chi trả chi phí phẫu thuật và điều trị cho hơn 200 trẻ em mắc bệnh ung thư máu và ung thư tuyến tụy có hoàn cảnh khó khăn trên khắp đất nước.
Mẹ tôi dặn trước ngày cưới: “Chịu đựng vài tháng, rồi đời con sẽ nở hoa.”
Bà đã đúng một nửa.
Đời tôi quả thực đã nở hoa. Nhưng không phải nở hoa nhờ những đồng tiền bẩn thỉu, tham lam từ chiếc vé số độc đắc mà họ dàn xếp. Đời tôi nở hoa vì tôi đã tự tay đập tan sự áp bức của gia đình toxic, giữ trọn sự tôn nghiêm cho một người sắp chết, và dùng sức lực của mình để mang lại sự sống cho hàng trăm đứa trẻ khác.
Điện thoại của tôi vang lên. Đó là thông báo tôi đã chính thức nhận được bằng Thạc sĩ Luật quốc tế của Đại học Fudan, cùng lời mời làm việc từ một Tập đoàn Luật hàng đầu Thượng Hải.
Tôi đứng dậy, bước ra ban công, hít một hơi thật sâu không khí tươi mát của mùa thu.
Tôi không còn là cô gái 22 tuổi yếu ối bị đóng gói trong chiếc váy cưới trắng năm nào. Tôi là Thẩm Ninh – một người phụ nữ tự do, kiêu hãnh và sống một cuộc đời hoàn toàn do chính mình làm chủ.