
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Mẹ ruột lên thăm tôi mấy ngày, chẳng may làm vỡ cái bát. Chồng thấy vậy chỉ thằng mặt mẹ tôi rồi m::ắng ch::ửi. Tôi không nói gì mà chỉ lặng lẽ làm một việc, khiến gia đình chồng 3 tiếng sau bị đuổi ra khỏi nhà….
Tôi bước nhanh vào phòng, tay run run xoay mã số két sắt lấy ra cuốn sổ hồng căn nhà, trong khi tiếng quát tháo của chồng vẫn còn dội lại từ phòng khách. “Đồ hậu đậu! Cầm cái bát cũng không xong!” Những từ ngữ cay nghiệt ấy như xát muối vào lòng tôi.
Mẹ tôi đứng chết trân giữa nền gạch men lạnh ngắt, đôi bàn tay gầy guộc run rẩy gạt giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt hốc hác. Cả căn nhà rộng lớn chìm trong khoảng không im lặng đáng sợ. Không ai ngờ được rằng, chỉ ba tiếng đồng hồ sau sự cố đó, toàn bộ gia đình chồng tôi đã rơi vào cảnh trắng tay, phải dọn dẹp đồ đạc rời khỏi căn biệt thự 3 tầng – nơi họ vẫn tự hào khoe khoang với họ hàng suốt bao năm qua.
Nếu biết trước chỉ vì một chiếc bát sứ rơi vỡ lại châm ngòi cho toàn bộ sụp đổ, có lẽ hôm ấy tôi đã không mời mẹ lên chơi. Nhưng cuộc đời làm gì có hai từ “giá như”. Mọi chuyện bắt đầu vào một buổi chiều oi nồng, khi mẹ tôi – bà Lan, một người phụ nữ cả đời lam lũ với gánh hàng rau ngoài chợ – bắt xe từ quê lên thăm con gái. Bà xách theo túi quà quê đơn sơ gồm vài kg ổi và mớ mận đầu mùa. Nụ cười bà rụt rè khi bước qua cánh cửa lớn, giọng nói nhẹ nhàng vì sợ làm phiền nhà sui gia.
Thế nhưng, vừa thấy mẹ tôi, mẹ chồng tôi – bà Mai – đã đi ra với ánh nhìn dò xét. Bà liếc nhìn bộ quần áo giản dị của mẹ tôi rồi buông lời chua chát: “Ôi dào, hôm nay gió dại nào đưa bà lên đây thế? Dưới quê chắc dạo này ế ẩm lắm nhỉ?” Mẹ tôi chỉ biết cúi đầu chào lấy lệ, còn bà Mai hừ nhẹ một tiếng rồi quay lưng bước đi.
Đến bữa tối, sau khi ăn xong, mẹ tôi chủ động gom bát đĩa đi rửa. Tôi vội ngăn lại nhưng bà cười hiền: “Được rồi, mẹ rửa chút là xong, ở nhà mẹ làm suốt ấy mà.” Nhưng vì đôi tay tuổi già run rẩy, chiếc bát sứ trên tay bà không may trượt ra, ngã xuống sàn nhà phát ra tiếng “choang” sắc lạnh.
Mẹ tôi đứng hình, mặt tái nhợt. Ngay lập tức, Đức – chồng tôi – từ trên tầng lao xuống như một cơn lốc. Mặt anh ta hầm hầm, gân cổ nổi lên rồi gầm lên giữa nhà: “Bà làm cái trò gì đấy? Chiếc bát đó là đồ đắt tiền mẹ tôi đặt từ nước ngoài về, giờ vỡ một cái thì vứt cả bộ à? Hậu đậu nó vừa vừa thôi chứ!”
Tôi bàng hoàng không tin vào tai mình. Mẹ tôi lùi lại một bước, môi run run không nói nên lời. Ánh mắt bà nhìn tôi đầy bất lực và tủi thân. Ngay lúc đó, em chồng và mẹ chồng tôi cũng bước ra, tiếp tục buông những lời mỉa mai khinh khỉnh, coi mẹ tôi như người mắc lỗi nghiêm trọng. Ba chồng tôi thì vẫn thản nhiên ngồi uống trà ngoài phòng khách, xem như không có chuyện gì xảy ra.
Uất ức dồn nén suốt nhiều năm qua như một ngọn núi lửa bùng phát. Tôi tiến lại gần, nắm chặt lấy bàn tay gầy guộc của mẹ: “Mẹ, mình đi thôi. Căn nhà này con lo được, mẹ không việc gì phải chịu nhẫn nhịn ở đây nữa.”
Tôi dắt mẹ ra khỏi nhà trong sự ngỡ ngàng của gia đình chồng. Về đến căn hộ nhỏ mà tôi tự mua tích góp từ trước, tôi để mẹ nghỉ ngơi rồi bước vào phòng làm việc, mở két sắt lấy toàn bộ giấy tờ pháp lý của căn biệt thự. Căn nhà 3 tầng đó thực chất là tài sản riêng của tôi đứng tên hoàn toàn từ trước khi kết hôn, gia đình chồng chỉ chuyển đến ở nhờ rồi dần dần tự coi đó là nhà của mình.
Tôi nhấc điện thoại gọi ngay cho luật sư: “Anh làm thủ tục thu hồi lại căn nhà gấp giúp tôi.”
Tôi nhắm mắt lại, giọt nước mắt lăn dài. Bao năm qua tôi im lặng vì muốn giữ hòa khí gia đình, nhưng khi họ chà đạp lên tự trọng của mẹ tôi, mọi thứ đã quá giới hạn.
Đúng 3 tiếng sau khi chúng tôi rời đi, điện thoại tôi reo liên tục. Là Đức gọi. Tôi bắt máy, nghe giọng anh ta bắt đầu biến đổi từ tức giận sang hoang mang…
Qua điện thoại, giọng Đức gắt gỏng: “Cô dắt mẹ cô đi đâu đấy? Về dọn dẹp cái đống đổ vỡ dưới bếp ngay đi, rồi chuẩn bị cơm tối nữa! Mẹ tôi đang khó chịu đấy!”
Tôi cười nhạt, đáp lại bằng giọng lạnh ngắt: “Tôi sẽ không về nữa. Và trong vòng 1 tiếng nữa, anh cùng gia đình anh chuẩn bị dọn toàn bộ đồ đạc ra khỏi căn nhà đó đi.”
“Cô nói cái gì nhảm nhí thế? Cô bị khùng à?” – Đức gào lên.
“Tôi không khùng. Căn nhà đó là tài sản riêng đứng tên một mình tôi từ trước khi cưới. Anh góp vài ba đồng mua mấy món nội thất rồi bố mẹ anh tự cho mình cái quyền làm chủ, coi thường mẹ tôi. Luật sư của tôi đang cùng công an khu vực đến để thu hồi lại nhà. Nếu trong 1 tiếng nữa gia đình anh không dọn xong, tất cả đồ đạc sẽ bị đưa ra ngoài đường.”
Nói xong, tôi cúp máy trước sự bàng hoàng của Đức.
Đúng như lời tôi nói, chỉ ít phút sau, luật sư cùng đại diện địa phương có mặt tại căn biệt thự với đầy đủ giấy tờ chứng minh quyền sở hữu hợp pháp. Lúc này, cả gia đình chồng mới ngã ngửa. Bà Mai rối rít cãi bãnh, bảo đây là nhà của con trai bà mua, nhưng khi luật sư đưa ra giấy tờ nhà đất chỉ duy nhất một mình tên tôi, bà hoàn toàn cứng họng.
Đức hốt hoảng liên tục gọi điện, nhắn tin xin lỗi, lấy lý do “lúc đó nóng quá không kiềm chế được”, nhưng tôi đã chặn toàn bộ liên lạc. Sự chịu đựng của tôi trong suốt 3 năm qua đã chạm giới hạn. Một người chồng không biết tôn trọng mẹ vợ, coi thường đấng sinh thành của vợ thì không bao giờ xứng đáng để tôi tiếp tục đồng hành.
Đêm hôm đó, gia đình chồng tôi phải lủi thủi gom dọn vali, kéo nhau ra khỏi căn nhà 3 tầng trong sự chứng kiến của đông đảo hàng xóm xung quanh – những người vốn đã quá quen với sự hợm hĩnh, coi trời bằng vung của bà Mai bấy lâu nay. Họ phải ngậm ngùi thuê tạm một phòng trọ nhỏ hẹp ở ngoại thành để ở tạm.
Mấy ngày sau, tôi gửi đơn ly hôn đơn phương đến tòa án. Dù Đức và gia đình anh ta nhiều lần đến tận công ty tôi để níu kéo, van xin quay lại, nhưng đáp lại họ chỉ là sự kiên quyết của tôi.
Đứng trước cửa cửa sổ căn hộ riêng, nhìn mẹ tôi đang vui vẻ tỉa tót mấy chậu cây ngoài ban công, lòng tôi nhẹ nhõm đến kỳ lạ. Đôi khi, một sự cố nhỏ như cái bát vỡ lại là cơ hội để ta nhận ra đâu là giá trị thực sự cần bảo vệ, và dũng cảm buông bỏ những điều độc hại trong cuộc đời.