
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Sau một thời gian hôn mê, tôi tỉnh lại nhưng vì muốn thử lòng chồng nên tôi giả vờ chưa tỉnh. Nào ngờ tôi lại nghe được một bí mật động trời…..
Tôi tỉnh dậy trong một không gian trắng xóa, sực mùi y tế. Điều đầu tiên tôi làm không phải là mở mắt gọi người thân, mà là nằm motionless, lắng nghe tiếng nhịp tim mình đập ngắt ngắt trong lồng ngực. Toàn thân nặng trịch như bị đè nén, mi mắt nặng trĩu và cổ họng rát như có cát. Một bản năng mơ hồ thì thầm trong đầu: Linh chi, nhất định không được để ai biết cô đã hồi phục tri giác.
Tiếng máy đo nhịp tim phát ra những âm thanh đều đều. Tôi cố nhớ lại sự việc trước đó. Tối hôm ấy, sau một ngày dài làm việc kiệt sức tại cơ sở sản xuất đồ may mặc xuất khẩu, tôi trở về nhà. Mẹ của chồng tôi – bà Dung – một người hiếm khi vào bếp, lại bất ngờ chuẩn bị cho tôi một bát canh bổ dưỡng. Bà đon đả: “Con uống đi cho hồi phục. Phụ nữ làm ra tài chính cũng phải giữ sức khỏe, có chuyện gì thì ai hưởng thụ thay.” Tôi dùng được một nửa thì thấy vị đắng xé và cảm giác lợm giọng. Đầu óc quay mòng mòng, mắt tối sầm rồi tôi lịm đi hoàn toàn.
Giọng nói ấm áp của Quốc Bảo – người phối ngẫu của tôi – vang lên bên tai với vẻ xót xa: “Bác sĩ ơi, người nhà tôi đã mê man suốt một tuần rồi, chi phí bao nhiêu tôi cũng chịu, xin hãy cứu cô ấy.” Nếu là trước đây, những lời này sẽ làm tôi vô cùng xúc động. Tôi từng đặt trọn niềm tin và gom góp toàn bộ tài sản tích lũy để cùng anh xây dựng cơ nghiệp. Nhưng lúc này, âm điệu đó chỉ khiến tôi cảm thấy bất an.
Khi anh cúi xuống nắm lấy tay tôi và cất lời nghẹn ngào, một mùi hương lạ không phải của tôi xộc thẳng vào khứu giác. Nhìn qua khe mắt khép hờ, tôi nhận ra trên cổ tay áo anh có vệt trang điểm nhạt cùng một sợi tóc dài màu nâu tây. Sự hoài nghi bùng lên mạnh mẽ. Tôi tiếp tục duy trì nhịp thở đều đặn. Nếu bộc lộ bản thân quá sớm, có lẽ những sự thật ẩn giấu sẽ mãi mãi bị che đậy.
Vài phút sau, khi đại diện y tế ra khỏi phòng kiểm tra, Quốc Bảo bất ngờ đưa ra một câu hỏi với tông giọng hoàn toàn khác: “Nếu tình trạng này kéo dài, các thủ tục liên quan đến quyền quản lý tài sản và giấy tờ kinh doanh có thể thực hiện thay được không?” Căn phòng rơi vào im lặng. Thắc mắc đó hoàn toàn thiếu đi sự lo ướt của một người đang lo lắng cho sức khỏe người thân, mà hướng thẳng đến khoản ngân sách 10 tỷ đồng trong tài khoản đứng tên riêng của tôi.
Đến buổi tối, bà Dung xuất hiện. Sau khi nhân viên y tế rời đi, thái độ sụt sùi ban đầu của bà lập tức biến mất. Bà sốt ruột hỏi về giấy ủy quyền và sổ tiết kiệm. Quốc Bảo đáp rằng trước hôm xảy ra sự việc, tôi đã thay đổi mã khóa an toàn và chuyển toàn bộ hồ sơ quan trọng về văn phòng nhà xưởng. Bà Dung gằn giọng đặt giả thiết nếu tôi phục hồi, còn Quốc Bảo thì buột miệng đưa ra một ý nghĩ tàn nhẫn để ngăn chặn điều đó.
Nằm trên giường bệnh, tôi lạnh người khi nghe họ bàn tính việc can thiệp vào quá trình điều trị nhằm chiếm đoạt xưởng may và khoản tiền tích lũy. Quốc Bảo thậm chí còn nhắc đến việc dàn xếp với nhân viên để làm thủ tục sang tên ngay sau đó. Họ bước ra ngoài, để lại tôi trong không gian tĩnh mịch. Tôi siết chặt nắm tay, tự dặn lòng phải giữ bình tĩnh để tìm đường sống và đối mặt với những ý đồ đen tối này.
Sáng hôm sau, vị chuyên khoa đảm nhận ca của tôi – bác sĩ Thanh – bước vào kiểm tra. Khi Quốc Bảo tạm thời ra ngoài nhận điện thoại, bác sĩ Thanh bất ngờ ghé sát và nói khẽ: “Linh Chi, nếu cháu nghe thấy và còn nhận thức được, hãy chớp mắt hai lần.”
Tôi dùng hết sức lực còn lại, nhẹ nhàng chớp mắt hai lần liên tiếp. Bác sĩ Thanh không tỏ thái độ bất ngờ, ông nhanh chóng siết nhẹ cổ tay tôi như một tín hiệu ngầm rằng tôi đã an toàn. Khi Quốc Bảo quay lại phòng, ông bình thản nhắc nhở gia đình tuyệt đối không được tự ý đưa các loại dung dịch hay hoạt chất lạ từ bên ngoài vào cho người bệnh.
Lợi dụng lúc Quốc Bảo rời đi làm thủ tục, bác sĩ Thanh tranh thủ tiến hành lấy mẫu kiểm tra chuyên sâu và hạ thấp giọng chia sẻ: “Trước khi qua đời, cha của cháu đã gửi cho ta một chiếc phong bì niêm phong cùng lời nhắn nhủ phải bảo vệ cháu nếu có bất trắc. Cha cháu vốn đã đề phòng sự tham lam của gia đình chồng cháu từ lâu.” Lời nói của ông như một điểm tựa vững chắc giúp tôi vững tâm tiếp tục giữ vẻ im lìm.
Những ngày tiếp theo, tôi phối hợp cùng bác sĩ Thanh để thu thập bằng chứng. Bác sĩ đã bí mật gắn thiết bị ghi âm và ghi hình ngụy trang trong phòng bệnh, đồng thời giữ lại toàn bộ mẫu nước lau miệng mà bà Dung và Quốc Bảo âm thầm dùng để tác động tiêu cực đến sức khỏe của tôi. Đúng như dự đoán, kết quả xét nghiệm mẫu phẩm cho thấy có chứa thành phần dược chất gây ức chế thần kinh và suy giảm chức năng tim mạch dùng quá liều lượng cho phép.
Đến ngày thứ mười, khi Quốc Bảo và bà Dung mang bộ tài liệu giả mạo cùng con dấu đến phòng bệnh, tự ý nắm lấy ngón tay tôi để điểm chỉ vào văn bản chuyển nhượng tài sản và xưởng may, lực lượng chức năng cùng bác sĩ Thanh bất ngờ bước vào.
Tôi chậm rãi mở mắt, ngồi dậy trước sự bàng hoàng đến tột cùng của hai mẹ con họ. Mọi chứng cứ về hành vi cố ý xâm phạm sức khỏe, tính mạng người khác nhằm mục đích chiếm đoạt tài sản – từ đoạn video ghi âm lời bàn tính, mẫu xét nghiệm chất độc đến hành vi lấy dấu vân tay bất hợp pháp – đều được phía công an ghi nhận đầy đủ tại hiện trường.
Quốc Bảo tái mặt, sụp xuống van xin sự tha thứ, trong khi bà Dung liên tục chối tội nhưng không thể bào chữa trước những bằng chứng không thể chối cãi. Cả hai sau đó bị lực lượng chức năng đưa về trụ sở để điều tra và xử lý nghiêm minh theo quy định của pháp luật.
Trở về từ ranh giới mong manh, tôi tiếp quản lại toàn bộ hoạt động của xưởng may, thanh lý những tài sản chung không còn giá trị tinh thần và bắt đầu một cuộc sống mới độc lập, vững vàng hơn. Cơn sóng gió đã qua đi, để lại bài học đắt giá về niềm tin, nhưng cũng mở ra cho tôi một hành trình mới đầy bản lĩnh.