
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Sống với chồng kh::ông hạnh phúc, còn hay bị chồng đ::ánh. Lần đó v::ết th::ương quá n::ặng, tôi phải nhập viện. Bác sĩ điều trị cho tôi khóc run khi thấy vết bớt trên vai tôi…
Tôi n::ằm g::ục trên sàn đá lạnh ngắt của căn biệt thự ven hồ, lồng ngực đập liên hồi trong sự h::oảng s::ợ tột cùng. Hơi thở thoi thóp, không gian xung quanh chỉ còn lại tiếng mưa bão gầm rú ngoài khe cửa. “Cô muốn rời khỏi đây? Đừng nằm mơ!” – câu nói lạnh lùng của Hoàng Nam vẫn dội lại trong tâm trí tôi như một cơn giông bão. Đêm bão đầu mùa, thay vì không khí mát lành lại chỉ toàn cảm giác ngột ngạt và mùi nước hoa đắt tiền vỡ tan trên nền nhà. Tôi là Yến Nhi, 28 tuổi, vợ của một doanh nhân trẻ tuổi và quyền lực hàng đầu phố cảng. Thiên hạ nhìn vào đều trầm trồ cho rằng tôi trúng số lớn, từ một đứa trẻ lớn lên ở trại trẻ mồ côi bước chân vào chốn thượng lưu. Nhưng ngay lúc này, tôi chỉ mong mình có thể tan biến khỏi thế giới này.
Tôi cố gắng nhích từng chút một ra phía cửa phụ, mỗi cử động nhỏ đều khiến toàn thân run rẩy vì kiệt sức. Sự chịu đựng của tôi đã vượt quá giới hạn sau nhiều năm sống trong sự kiểm soát nghẹt thở. Nam không cần người đồng hành, anh ta chỉ cần một món đồ trang trí đắt giá để trưng bày trước giới truyền thông. Mới vài giờ trước, tại buổi tiệc kỷ niệm ba năm ngày cưới, dưới ánh đèn chùm rực rỡ và tiếng cụm ly chúc mừng, anh ta vẫn ôm chặt eo tôi, thì thầm với nụ cười chuẩn mực: “Giữ nét mặt cho tốt, đừng làm tôi mất mặt.” Tôi đã phải tập luyện nụ cười ấy trước gương hàng trăm lần để che giấu những nỗi đau thầm kín.
Nhưng đêm nay, giọt nước đã tràn ly khi tờ đơn ly hôn giấu kín bị phát hiện. Cơn giận dữ bùng nổ, cùng những lời xúc phạm cay nghiệt về nguồn gốc mồ côi của tôi là điều cuối cùng tôi nghe thấy trước khi ngất đi. Bằng một chút tàn lực còn sót lại, tôi lết được ra con lộ lớn phía trước cổng dốc và chìm vào hư vô khi tiếng còi xe hỗ trợ vang vọng xa xăm.
Tỉnh dậy trong không gian trắng xóa của bệnh viện, nỗi sợ hãi vẫn bao trùm lấy tôi. Tôi sợ Nam sẽ tìm ra nơi này và đưa tôi trở lại căn nhà ấy. Giữa lúc hoảng loạn, cửa phòng hồi sức mở ra. Một vị bác sĩ trung niên bước vào. Đó là Bác sĩ Quốc Khánh – Giám đốc Bệnh viện. Ông tiến lại gần để kiểm tra các chỉ số sức khỏe của tôi. Nhưng khi ông vô tình vén lọn tóc sau gáy tôi để kiểm tra, bàn tay ông đột ngột khựng lại và rung lên bần bật.
Nơi đó có một vết bớt màu đỏ rực hình chiếc lá – vết bớt mà Nam luôn nhạo báng là “dấu vết của kẻ bị bỏ rơi”. Bác sĩ Khánh sững người, gương mặt ông tái ngắt, đôi mắt mở to ngập tràn sự bàng hoàng. “Không thể nào… Là con sao?…” – ông thốt lên bằng giọng nói nghẹn ngào, đứt quãng…
Ánh mắt của Bác sĩ Khánh rấn nước. Nhìn vết bớt đỏ cùng gương mặt có nhiều nét giống người vợ quá cố đã mất tích cùng con gái trong một tai nạn giao thông 25 năm trước, ông không thể kìm được cảm xúc. Năm đó, đứa trẻ bị văng ra ngoài, mất tích không vết tích, khiến ông đau đớn tìm kiếm suốt nửa cuộc đời trong vô vọng. Không ai ngờ rằng, đứa con gái nhỏ năm xưa giờ đây lại nằm trước mặt ông với cơ thể chằng chịt chấn thương do bạo lực gia đình.
Ngay lập tức, Bác sĩ Khánh kích hoạt hệ thống bảo vệ cao nhất của bệnh viện, cách ly Yến Nhi khỏi mọi sự can thiệp bên ngoài và chuyển toàn bộ hồ sơ bệnh án, bằng chứng giám định pháp y cho cơ quan điều tra. Ông liên hệ trực tiếp với các luật sư hàng đầu và những đồng nghiệp trong ngành pháp y để thu thập trọn vẹn chứng cứ tổn hại sức khỏe của Yến Nhi.
Khi Hoàng Nam kéo người đến bệnh viện dùng quyền lực nhằm gây áp lực buộc bệnh viện xuất viện cho vợ, Bác sĩ Khánh đã trực tiếp bước ra đối đầu. Trước mặt lực lượng chức năng và báo chí, ông công bố kết quả xét nghiệm ADN xác nhận quan hệ cha con ruột thịt, đồng thời nộp toàn bộ hồ sơ tố tụng hành vi bạo lực nghiêm trọng và đe dọa tính mạng người khác của Hoàng Nam.
Sự việc nhanh chóng thu hút sự chú ý lớn từ dư luận. Hoàng Nam cùng những hành vi vi phạm pháp luật bị đưa ra ánh sáng, chịu sự xử lý nghiêm minh của pháp luật. Yến Nhi được điều trị phục hồi cả về thể chất lẫn tâm lý dưới sự chăm sóc tận tụy của cha ruột. Từ một cô gái đơn độc chịu nhiều tổn thương, cô đã tìm lại được gia đình thực sự, lấy lại sự tự do và bắt đầu một cuộc sống mới bình yên bên người thân.