Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Để lại cho cô vợ “ă/n bá/m” ở nhà 100k, chồng gi/ả v/ờ đi công tác suốt 5 ngày, khi trở về anh ta cho/áng vá/ng thấy…

CHƯƠNG 1: BẤT NGỜ DƯỚI ĐÁY TỦ VÀ MÀN KỊCH “CÔNG TÁC”
Cánh cửa gỗ của căn chung cư tại quận Phố Đông, Thượng Hải khép lại với một tiếng RẮC khô khốc, xé tan chút không khí ấm áp còn sót lại của buổi sáng.
Tôi đứng lặng bên bàn ăn, nhìn tờ 100 Nhân dân tệ (RMB) màu đỏ nằm trơ trọi trên mặt kính lạnh ngắt. Một trăm Tệ – tương đương với một bát mì thịt bò bình dân ở trung tâm thành phố này. Mà Hưng – người chồng kết hôn cùng tôi ba năm – ném nó lại như một sự ban ơn, cho năm ngày sống của tôi.
“Ở nhà thì ăn gì mà tốn. Có gạo, có nước. Không đủ thì nhịn bớt đi.”
Lời nói của anh vẫn vang vọng trong căn phòng trống. Hưng là Phó Giám đốc kinh doanh của một công ty logistics lớn. Lương mỗi tháng của anh không dưới năm mươi ngàn Tệ. Nhưng từ khi tôi đồng ý nghỉ việc ở công ty kiến trúc theo nguyện vọng của gia đình chồng để tập trung chăm lo nhà cửa và chuẩn bị sinh con, trong mắt anh, tôi đã biến thành một “kẻ ăn bám”.
Mỗi tháng anh đưa tôi đúng hai ngàn Tệ tiền chợ, chi ly từng đồng, bắt tôi ghi chép hóa đơn tỉ mỉ. Nếu tháng nào thừa ra vài chục Tệ, anh sẽ soi xét như thể tôi đem tiền đi cho trai.
Nhưng hôm nay, anh không đi miền Trung công tác như lời anh nói.
Bởi vì nửa tiếng trước, khi Hưng đang ở trong nhà vệ sinh, điện thoại của anh nảy một thông báo tin nhắn từ ứng dụng đặt phòng khách sạn: “Quý khách Lâm Quốc Hưng đã đặt thành công phòng Suite King tại Khách sạn Marriott Phố Tây Thượng Hải từ ngày 12 đến ngày 17…”
Khách sạn nằm ngay trong thành phố Thượng Hải, chỉ cách nhà chúng tôi 40 phút đi xe!
Anh không đi công tác xa. Anh vờ đi công tác năm ngày, để lại cho tôi 100 Tệ để thử thách sự chịu đựng của tôi, hoặc tệ hơn… để tự do tung hoành bên người đàn bà khác mà không sợ bị quấy rền.
Tôi nhếch môi cười một nụ cười đắng ngắt. Nước mắt không rơi. Ba năm qua, nỗi đau tích tụ đã biến thành một khối băng lạnh ngắt trong lồng ngực.
Tôi tiến về phía phòng ngủ chính, kéo chiếc vali lớn ra. Đã đến lúc kết thúc màn kịch này. Nhưng trước khi đi, tôi cần thu dọn những tài liệu cá nhân của mình. Trong hộc tủ bàn làm việc của Hưng – nơi anh luôn khóa chặt và cấm tôi chạm vào – hôm nay chìa khóa vẫn cắm nguyên trên ổ do anh quá vội vàng rời đi.
Tôi tò mò mở hộc tủ ra.
Bên trong không phải là tài liệu mật của công ty, mà là một xấp hồ sơ dày cộp. Tôi mở ra và chết lặng.
Đó là một Bản thỏa thuận chuyển nhượng tài sản độc lập do Hưng lập sẵn từ sáu tháng trước, cùng với báo cáo tài chính cá nhân của anh. Trong đó ghi rõ: Toàn bộ hai căn chung cư cao cấp tại Thượng Hải, một chiếc xe Porsche và khoản tiết kiệm 5 triệu Tệ đều đã được anh âm thầm chuyển sang tên của mẹ đẻ anh – bà Trần.
Chưa hết, phía dưới xấp hồ sơ là một xấp ảnh chụp lén. Trong ảnh là tôi – ăn mặc đơn sơ, xách túi đi chợ, hay những lúc gầy guộc ngồi trên ban công. Phía sau mỗi bức ảnh đều có dòng chữ viết tay của Hưng: “Bằng chứng chứng minh vợ không có đóng góp tài chính, sống phụ thuộc hoàn toàn vào chồng.”
Hóa ra, suốt một năm qua, Hưng không chỉ khinh rẻ tôi. Anh ta đang âm thầm tính toán từng bước để đá tôi ra khỏi nhà với hai bàn tay trắng! Tờ 100 Tệ sáng nay không phải là sự keo kiệt bộc phát, mà là đòn tâm lý cuối cùng để dồn tôi vào bước đường cùng, khiến tôi tự nộp đơn ly hôn mà không đòi hỏi được một đồng bồi thường!
CHƯƠNG 2: BÀI TOÁN CỦA KẺ BỊ KHINH BỈ
Tôi ngồi xuống sàn nhà lạnh lẽo, tay siết chặt xấp tài liệu.
Năm xưa, trước khi kết hôn với Hưng, tôi – Thẩm Nhan – từng là một Kiến trúc sư nội thất tài năng của một Tập đoàn Thiết kế Pháp tại Thượng Hải. Tôi từng tự tay thiết kế những căn penthouse đắt giá nhất Phố Đông. Nhưng khi kết hôn, mẹ Hưng liên tục thúc giục sinh cháu trai, Hưng thì ngon ngọt: “Em đi làm lương vài ngàn Tệ vất vả làm gì, về nhà anh nuôi, em chỉ cần làm hậu phương vững chắc cho anh.”
Tôi đã tin lời hứa “anh nuôi em” của người đàn ông đó. Để rồi sau ba năm, từ một nữ kiến trúc sư kiêu hãnh, tôi biến thành kẻ “ăn bám” bị chồng khinh như rác rưởi, bị gia đình chồng coi như người giúp việc không công.
“Hưng à Hưng, anh nghĩ Thẩm Nhan này là con búp bê vải để anh tùy ý chà đạp sao?”
Tôi đứng dậy, lau sạch vệt nước mắt chưa kịp khô. Đôi mắt tôi lấy lại sự sắc lẹm của một người phụ nữ từng chinh chiến trên thương trường.
Nếu anh đã muốn diễn kịch “5 ngày công tác”, vậy thì tôi sẽ tặng anh một vở kịch hoành tráng nhất cuộc đời anh.
Tôi lấy điện thoại ra, gọi cho một số máy đã lâu không liên lạc: — Alo, chị Mạn đấy à? Em là Thẩm Nhan đây. Đầu dây bên kia vang lên tiếng reo vui mừng rỡ: — Nhan Nhan! Trời ơi, em biến mất đâu suốt ba năm nay thế? Studio kiến trúc của chị đang thiếu một Giám đốc sáng tạo để nhận dự án tái thiết khu đô thị cổ Phố Tây trị giá 50 triệu Tệ đây! Em chịu quay lại làm việc chưa?
— Em đồng ý. — Giọng tôi đanh thép, rõ ràng. — Nhưng em cần chị giúp em một việc ngay trong hôm nay…
Sau khi cúp máy, tôi nhìn tờ 100 Tệ trên bàn. Hưng nghĩ 100 Tệ này chỉ đủ cho tôi mua vài bó rau dại về nấu ăn qua ngày sao?
Tôi cầm tờ 100 Tệ lên, mỉm cười sắc lạnh. Tôi bước ra khỏi nhà, đi thẳng đến cửa hàng tiện lợi dưới chung cư.
Tôi dùng 10 Tệ mua một cây bút dạ màu đen vĩnh cửu. Trên tờ 90 Tệ còn lại, tôi viết rõ từng chữ bằng phông chữ kiến trúc tuyệt đẹp: “100 TỆ NÀY LÀ TIỀN MUA LẠI NỬA ĐỜI CÒN LẠI CỦA TÔI. LÂM QUỐC HƯNG, CẢM ƠN ANH ĐÃ GIÚP TÔI TỈNH MỘNG.”
Tôi dán tờ tiền đó ngay giữa chiếc gương lớn ở phòng khách – nơi Hưng luôn đứng soi cổ áo mỗi sáng.
Tiếp đó, tôi gọi một đội dịch vụ chuyển nhà chuyên nghiệp.
Trong vòng 48 tiếng đồng hồ tiếp theo, tôi không chỉ dọn dẹp toàn bộ quần áo, đồ dùng cá nhân của mình. Tôi đem toàn bộ những đồ đạc do chính tay tôi mua bằng tiền tiết kiệm thời còn đi làm – từ bộ sofa da nhập khẩu, chiếc tivi Oled 85 inch, bộ máy pha cà phê cao cấp, cho đến từng bức tranh treo tường nghệ thuật… chuyển đi sạch sẽ.
Căn chung cư 150 mét vuông sang trọng nhanh chóng bị biến thành một cái vỏ trống rỗng, trần trụi và lạnh lẽo.
CHƯƠNG 3: MÀN TRẢ ĐÙA TRONG BÓNG TỐI
Trong khi Hưng đang hoan lạc tại phòng Suite khách sạn sang trọng cùng cô nhân viên thực tập trẻ tuổi, anh ta hoàn toàn không hay biết rằng, một mạng lưới tàng hình đang siết chặt lấy cổ anh ta.
Ngày thứ ba của chuyến “công tác giả”, Hưng nhận được một cuộc gọi từ Tổng Giám đốc tập đoàn. — Lâm Quốc Hưng! Cậu đang ở đâu? Hưng vội vã giả vờ thở dốc, giọng đầy mệt mỏi: — Báo cáo sếp, em đang ở miền Trung thương thảo với đối tác logistics ạ! Dự án gặp chút trục trặc nên em đang ra sức cứu vãn…
— Cứu vãn cái đầu cậu! — Tiếng Tổng Giám đốc gào lên qua điện thoại. — Chủ tịch Tập đoàn Kiến trúc Mạn Thị vừa đến công ty chúng ta chỉ đích danh cậu! Bà ấy nói muốn ký hợp đồng logistics toàn bộ cho dự án Phố Tây trị giá 50 triệu Tệ, nhưng với điều kiện cậu phải có mặt tại văn phòng Tổng tập đoàn ngay lập tức để thuyết trình dự án! Nếu trong vòng 2 tiếng cậu không xuất hiện, hợp đồng sẽ rơi vào tay đối thủ!
Hưng giật bắn người, mồ hôi hột chảy ra như tắm.
Cơ hội thăng tiến lên ghế Giám đốc điều hành mà anh ta hằng mơ ước chính là dự án Phố Tây này!
— Sếp… Sếp chờ em! Em… em sẽ đi chuyến bay sớm nhất về ngay! — Hưng nói dối cuống quít.
Anh ta vội vã bật dậy, bỏ mặc cô tình nhân nhỏ đang nũng nịu trên giường, lao ra khỏi khách sạn. Vì đang ở ngay trung tâm Thượng Hải, Hưng chỉ mất 30 phút để chạy về nhà thay bộ vest chỉn chu nhất để đến tập đoàn.
Trong đầu Hưng nhẩm tính: Căn nhà lúc này chắc chắn mốc meo, con vợ “ăn bám” Thẩm Nhan hẳn đang gầy rộc, khóc lóc gặm mì tôm khô vì chỉ có 100 Tệ trong tay. Anh ta định bụng sẽ ném cho cô thêm vài trăm Tệ nữa, chửi mắng vài câu cho hả giận rồi đi làm.
Nhưng khi Hưng dùng dấu vân tay mở cửa bước vào nhà…
CẠCH.
Cánh cửa mở ra. Một luồng gió lạnh ngắt xộc thẳng vào mặt anh ta.
Hưng đứng chết lặng ngay ngưỡng cửa.
Gương mặt anh ta từ tái nhợt chuyển sang xám ngắt như tro tàn.
CHƯƠNG 4: SỰ SỤP ĐỔ CỦA KẺ NGẠO MẠN
Trước mắt Hưng không phải là căn hộ ấm cúng, sang trọng rộng 150 mét vuông.
Đó là một khoảng không trống rỗng, hun hút!
Bộ sofa da Ý trị giá 200 ngàn Tệ – mất tích! Chiếc tivi 85 inch và hệ thống âm thanh hiện đại – mất tích! Những bức tranh nghệ thuật đắt giá, thảm trải sàn, đèn chùm pha lê, ngay cả những chiếc rèm cửa đắt tiền… toàn bộ đã bị tháo rỡ không còn một mống!
Căn nhà trống trơ trọi chỉ còn lại sàn bê tông và những mảng tường trắng bệch. Nó giống như một căn nhà hoang vừa trải qua một trận cướp bóc sạch sẽ!
— Thẩm Nhan! Cô điên rồi sao?! — Hưng gào lên, tiếng kêu vang vọng vào những bức tường trống tạo nên âm thanh ê a đáng sợ.
Anh ta điên cuồng lao vào phòng ngủ chính. Giường ngủ, đệm, tủ quần áo của Thẩm Nhan… sạch bách! Căn phòng trống rỗng đến mức một hạt bụi cũng không sót lại.
Hưng lao vào phòng làm việc, lục tìm chiếc két sắt nhỏ. Chiếc két sắt vẫn còn đó, nhưng khi anh ta mở ra, toàn bộ bộ sưu tập đồng hồ hàng hiệu mà Thẩm Nhan từng mua tặng anh ta nhân dịp kỷ niệm ngày cưới đã biến mất. Thay vào đó là một tập tài liệu pháp lý được đặt ngay ngắn.
Đó là Đơn xin ly hôn đơn phương do Luật sư hàng đầu Thượng Hải soạn thảo, kèm theo toàn bộ bằng chứng về việc Hưng ngoại tình tại Khách sạn Marriott trong 3 ngày qua (bao gồm cả ảnh chụp anh ta ôm cô tình nhân vào sảnh khách sạn)!
Chưa dừng lại ở đó, phía dưới đơn ly hôn là bản sao các chứng từ ngân hàng chứng minh: Toàn bộ số tiền mua hai căn chung cư và chiếc xe Porsche năm xưa… đều được trích từ tài khoản tiết kiệm cá nhân của Thẩm Nhan trước khi kết hôn!
Hóa ra, Thẩm Nhan không hề “ăn bám”. Trước khi nghỉ việc về làm vợ anh ta, tài sản cá nhân của cô đã gấp sáu lần tài sản của Hưng! Việc anh ta âm thầm chuyển tên tài sản cho mẹ đẻ hoàn toàn là một trò hề vô hiệu trước pháp luật, vì đó là tài sản riêng trước hôn nhân của Thẩm Nhan mà anh ta đã dùng thủ đoạn để đứng tên chung!
Và cuối cùng, khi Hưng quay trở lại phòng khách trong sự hoảng loạn tột cùng, mắt anh ta va vào chiếc gương duy nhất còn sót lại dán trên tường.
Trên mặt gương, tờ 90 Tệ màu đỏ dán chễm chệ ngay trung tâm, cùng dòng chữ đen sâu cay: “100 TỆ NÀY LÀ TIỀN MUA LẠI NỬA ĐỜI CÒN LẠI CỦA TÔI. LÂM QUỐC HƯNG, CẢM ƠN ANH ĐÃ GIÚP TÔI TỈNH MỘNG.”
CHƯƠNG 5: BUỔI THUYẾT TRÌNH VÀ CÁI BÁT CƠM BỊ ĐẬP VỠ
RÊNG… RÊNG…
Điện thoại trong túi Hưng đổ chuông dồn dập. Tiếng Tổng Giám đốc gầm lên: — Lâm Quốc Hưng! Cậu đang ở đâu? Chủ tịch Mạn Thị và Giám đốc sáng tạo mới của họ đã ngồi trong phòng họp 15 phút rồi! Cậu không xuất hiện trong 5 phút nữa thì thu dọn đồ đạc cút khỏi công ty ngay!
Hưng không kịp suy nghĩ, không kịp thay bộ vest đã bị xộc xệch, lao như một kẻ điên ra khỏi nhà.
Anh ta chạy thẳng đến trụ sở Tập đoàn. Với gương mặt mồ hôi nhễ nhại, tóc tai rối bời, Hưng đẩy cửa phòng họp lớn bước vào, cúi đầu gập người 90 độ: — Kính chào Chủ tịch Mạn! Thành thật xin lỗi vì sự chậm trễ, tôi vừa hoàn thành chuyến công tác đột xuất…
— Chuyến công tác ở Khách sạn Marriott Phố Tây sao, Phó Giám đốc Lâm? — Một giọng nói nữ thanh tao, lạnh lùng và quen thuộc vang lên từ vị trí chủ tọa.
Hưng giật mình ngẩng đầu lên.
Ngồi ngay cạnh Chủ tịch Mạn Thị là một người phụ nữ mặc bộ suit màu trắng ngà thanh lịch, trang điểm tinh tế, mái tóc gợn sóng xõa ngang vai. Trên ngực cô đeo bảng tên vàng sáng bóng: Thẩm Nhan – Giám đốc Sáng tạo Tập đoàn Kiến trúc Mạn Thị.
— Thẩm… Thẩm Nhan?! — Hưng trố mắt nhìn, toàn thân run rẩy như cầy sấy. — Sao… sao cô lại ở đây?
Thẩm Nhan thong thả nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt nhìn Hưng như nhìn một sinh vật nhỏ bé, thảm hại dưới chân mình: — Sao tôi lại không thể ở đây? Phó Giám đốc Lâm nghĩ một người phụ nữ “ăn bám”, không kiếm ra tiền như tôi chỉ có thể ở nhà nhai rau dại với 100 Tệ của anh sao?
Tổng Giám đốc của Hưng tái mặt, vội vã hỏi: — Giám đốc Thẩm… hai người… quen nhau sao?
Chủ tịch Mạn Thị mỉm cười sắc lạnh, lên tiếng cắt ngang: — Không chỉ quen biết đâu. Cô Thẩm Nhan đây chính là linh hồn kiến trúc của Tập đoàn chúng tôi, vừa trở về từ Pháp. Và dự án Phố Tây trị giá 50 triệu Tệ này, toàn bộ quyền quyết định đơn vị logistics thuộc về cô ấy.
Thẩm Nhan đứng dậy, cầm lấy tập hồ sơ trên bàn, tiến lại gần Hưng. Mỗi bước chân của cô trên chiếc giày cao gót gõ xuống sàn nhà LẠCH CẠCH… LẠCH CẠCH… như những tiếng chuông bãi nhiệm sự nghiệp của Hưng.
Cô đứng đối diện với Hưng, mỉm cười nhẹ nhàng: — Anh Hưng, tôi từng định dành trọn đời mình để làm một người vợ ngoan hiền, chăm sóc cho anh. Nhưng anh lại dùng 100 Tệ và sự khinh bỉ để đền đáp tôi. Anh nghĩ tôi là kẻ ăn bám, nhưng thực chất… công ty của anh thăng tiến được như ngày hôm nay là nhờ ai?
Thẩm Nhan rút từ trong cặp ra một tài liệu khác: — Là nhờ bố tôi – nguyên Thứ trưởng Bộ Giao thông – âm thầm hậu thuẫn sau lưng! Nếu không có ông, một kẻ năng lực trung bình như anh làm sao leo lên nổi ghế Phó Giám đốc?
— Cái gì?! Bố cô… — Hưng ngã gục xuống chiếc ghế gần nhất.
Anh ta hoàn toàn không biết điều này! Ba năm trước khi cưới Thẩm Nhan, cô chỉ nói gia đình cô ở quê làm chức vụ nhỏ. Anh ta chưa từng tìm hiểu sâu về gia thế của vợ, chỉ nghĩ cô là một cô gái nghèo may mắn lấy được anh ta!
— Hôm nay tôi đến đây không phải để ký hợp đồng với công ty anh. — Thẩm Nhan cất giọng bình thản nhưng chứa đựng sức nặng ngàn cân. — Tôi đến đây để thông báo: Mạn Thị sẽ cắt đứt toàn bộ hợp tác với công ty các người. Đồng thời, bố tôi đã gửi đơn kiến nghị kiểm tra toàn bộ quy trình thuế và các khoản hoa hồng bất hợp pháp mà anh đã nhận trong hai năm qua.
Tổng Giám đốc của Hưng nghe vậy thì nổi giận đùng đùng. Ông ta chỉ thẳng vào mặt Hưng: — Lâm Quốc Hưng! Đồ ngu ngốc! Cậu đã làm cái quái gì vậy?! Ngay lập tức biến khỏi công ty tôi! Cậu bị sa thải!
CHƯƠNG 6: SỰ TRẢ GIÁ CHO KẺ BỘI TÌNH
Chỉ trong vòng chưa đầy 24 tiếng đồng hồ, thế giới của Lâm Quốc Hưng hoàn toàn sụp đổ.
Anh ta mất việc, bị ngành logistics ra lệnh cấm cửa.
Cơ quan thuế và Viện Kiểm sát bắt đầu nhảy vào điều tra những khoản tiền hoa hồng bất minh mà anh ta đã âm thầm nhận và chuyển sang tên mẹ đẻ. Hai căn chung cư và chiếc xe Porsche bị tòa án phong tỏa khẩn cấp để chờ xét xử tài sản tranh chấp ly hôn.
Mẹ của Hưng – bà Trần – khi nghe tin đứa con trai “tài giỏi” bị mất việc, tài sản bị phong tỏa, lại còn đối mặt với án tù vì tội trốn thuế và tham ô, đã lên cơn thót tim phải nhập viện cấp cứu.
Một buổi chiều mưa tầm tã ở Thượng Hải.
Hưng ngồi co gục trên bậc cầu thang bên ngoài căn chung cư trống rỗng. Bộ vest đắt tiền giờ đây nhăn nhúm, đơ bẩn. Anh ta không còn nơi nào để đi, không còn một đồng tiền nào trong túi. Cô tình nhân nhỏ ở khách sạn khi biết anh ta trắng tay và sắp đi tù thì đã ôm toàn bộ hàng hiệu bỏ chạy mất dép từ hai ngày trước.
Tiếng giày cao gót LẠCH CẠCH vang lên.
Hưng ngẩng đầu lên. Thẩm Nhan đứng đó, tay cầm chiếc ô màu đen, xung quanh cô là hai luật sư đại diện. Cô nhìn anh ta với ánh mắt không thù hận, không thương hại, chỉ có sự xa lạ tuyệt đối.
— Nhan Nhan… — Hưng quỳ gục xuống sàn bê tông, bò đến chân Thẩm Nhan, nước mắt nước mũi giàn giụa. — Anh biết lỗi rồi! Anh là đồ súc sinh! Anh bị mù mới khinh rẻ em! Cho anh một cơ hội… Chúng mình làm lại từ đầu được không em? Căn nhà này, tài sản này… anh trả lại cho em hết! Xin em hãy nói với bố em tha cho anh một đường sống…
Thẩm Nhan lùi lại một bước, tránh bàn tay dơ bẩn của Hưng.
— Lâm Quốc Hưng, anh sai rồi. — Giọng cô êm như ru nhưng lạnh ngắt. — Tôi không bao giờ quay lại với một kẻ đã chết trong lòng tôi. Những gì anh đang chịu đựng hôm nay không phải do tôi trả thù, mà là quả báo cho sự tham lam, dâm dực và bội bạc của chính anh.
Cô ra hiệu cho luật sư đưa bản đơn ly hôn đã có hiệu lực của Tòa án cho Hưng.
— Tòa đã tuyên bố đơn phương ly hôn. Anh phải bồi thường toàn bộ số tiền đã biển thủ tài sản riêng của tôi, cộng với khoản phạt từ cơ quan thuế. Nếu không nộp đủ trong 7 ngày, anh sẽ nhận mức án 5 năm tù giam.
Hưng cầm tờ giấy quyết định của Tòa án, tay run rẩy đến mức không giữ nổi.
Thẩm Nhan quay lưng bước đi.
— Nhan Nhan! Cho anh hỏi một câu cuối cùng! — Hưng gào lên trong mưa. — 100 Tệ đó… em đã dùng làm gì?!
Thẩm Nhan dừng bước, không quay đầu lại. Cô khẽ mỉm cười:
— 10 Tệ tôi mua bút để viết lên gương. 90 Tệ còn lại… tôi đã đưa cho một người hát hát dạo dưới ga tàu điện ngầm, để ông ấy hát bài ‘Mặt Trời Mới Mọc’.
— 100 Tệ của anh… đã mua lại sự tự do và một cuộc đời mới rực rỡ cho tôi. Còn anh… hãy giữ lấy sự keo kiệt và bẩn thỉu đó mà sống nấc mòn trong tù!
CHƯƠNG 7: BÌNH YÊN TRỞ LẠI
Sáu tháng sau.
Tại triển lãm Kiến trúc Quốc tế Thượng Hải, dự án tái thiết khu đô thị cổ Phố Tây do Thẩm Nhan làm Giám đốc sáng tạo đã đoạt giải Vàng tối cao.
Trong ánh đèn trang trọng của hội trường, Thẩm Nhan bước lên bục nhận giải trong bộ váy dạ hội màu đỏ lộng lẫy. Sự kiêu hãnh, tài năng và vẻ đẹp đằm thắm của người phụ nữ tuổi 30 khiến cả hội trường vỗ tay không ngớt.
Dưới hàng ghế khán giả, bố mẹ cô mỉm cười tự hào nhìn con gái.
Thẩm Nhan cầm micro, nhìn về phía ống kính máy quay: — “Tôi xin dành tặng giải thưởng này cho tất cả những người phụ nữ từng bị tổn thương, từng bị coi thường và bị gán nhãn ‘ăn bám’. Nhớ lấy, giá trị của bạn không nằm trong ví tiền của kẻ khác, mà nằm trong đôi bàn tay và trí tuệ của chính bạn. Khi bạn đủ dũng cảm bước ra khỏi bóng tối, cả thế giới sẽ phải ngước nhìn ánh sáng của bạn.”
Cùng lúc đó, trong một trại giam ở ngoại ô Thượng Hải.
Lâm Quốc Hưng trong bộ quần áo tù nhân màu xám đang ngồi xem buổi phát sóng trực tiếp triển lãm kiến trúc trên chiếc tivi treo tường ở phòng sinh hoạt chung.
Nhìn thấy Thẩm Nhan rực rỡ, kiêu hãnh trên bục vinh quang, Hưng ôm mặt khóc nấc lên trong sự hối hận muộn màng.
Anh ta nhớ lại buổi sáng sáu tháng trước, khi anh ta tự tay ném tờ 100 Tệ lên bàn và nói: “Ở nhà thì ăn gì mà tốn… Không đủ thì nhịn bớt đi.”
Chính sự ngạo mạn và thô bỉ ấy đã đẩy người phụ nữ tuyệt vời nhất đời anh ta đi xa mãi mãi, ném anh ta vào ngục tối của sự trắng tay, ô nát và cô đơn.
Bên ngoài cửa sổ trại giam, một cơn mưa rào mùa hạ trút xuống, rửa sạch những bụi bẩn của phố thị. Và ở Phố Đông, một mặt trời mới rực rỡ đang mọc lên trong cuộc đời của Thẩm Nhan – người phụ nữ đã rũ bỏ được bóng tối để tự tay viết nên thiên tiểu thuyết kiêu hãnh của chính mình.