
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Tôi tên là Thu, 35 tuổi, làm quản lý nhân sự cho một chuỗi siêu thị tại Đà Nẵng. Cuộc hôn nhân của tôi với Nam – một kỹ sư phần mềm – đã trải qua hơn mười năm êm đềm. Tôi từng tin rằng, chỉ cần mình vun vén, gia đình này sẽ luôn là cống rảnh an toàn nhất.
Cho đến một buổi tối định mệnh.
Tối hôm đó, tôi đang xếp quần áo vào vali để chuẩn bị cho chuyến công tác ba ngày tại Nha Trang. Đột nhiên, bé An – con gái 8 tuổi của tôi – đứng ở bậu cửa. Tay con ôm chặt chú gấu bông quen thuộc, đôi mắt đỏ ngầu, ngân ngấn nước.
Thấy con có biểu hiện lạ, tôi vội buông tay, bước lại gần: – “An ơi, sao muộn thế này con chưa đi ngủ?”
Con gái ấp úng, níu lấy vạt áo tôi, giọng run rẩy: – “Mẹ ơi… bố có cô nào ấy… cô ấy bảo chuẩn bị lấy sạch tiền tiết kiệm của mẹ rồi…”
Lời nói ngây thơ của con khiến tôi lạnh gáy. Cả căn phòng như rơi vào khoảng trống mênh mông.
Tôi quỳ xuống, nắm lấy hai tay con: – “An… con nghe ai nói thế?”
Thằng bé sụt sịt: – “Lúc nãy con đi uống nước, nghe bố thì thầm trong phòng làm việc. Bố bảo ‘Để anh tự ký tên cô ấy vào, cô ấy đang chuẩn bị đi xa không biết đâu’. Rồi có tiếng cô nào đó cười… Con sợ quá nên chạy về.”
Trái tim tôi nhói lên một nhịp. Dạo gần đây, Nam quả thực có nhiều biểu hiện lạ: anh hay lén lút nhắn tin, thường xuyên về muộn và tìm đủ lý do để né tránh những bữa cơm gia đình. Dù từng nghi ngờ, nhưng vì công việc bận rộn, tôi lại gạt đi.
Nhìn chiếc vali đang mở dở rồi lại nhìn con gái đang run rẩy, tôi biết mình không thể bước chân ra khỏi nhà lúc này.
Tôi lập tức hủy chuyến bay, không một phút đắn đo.
Sáng hôm sau, Nam rời nhà từ rất sớm với lý do gặp khách hàng. Ngay khi tiếng xe máy ngoài sân vừa tắt, tôi bật máy tính, kiểm tra toàn bộ các tài khoản tích góp của hai vợ chồng. Và rồi, một sự thật phũ phàng hiện ra:
Một khoản tiền 200 triệu đồng vừa được chuyển đi vài ngày trước đến tài khoản của một người tên Nhã Phương.
Nhã Phương – cô kế toán mới chuyển về bộ phận của Nam. Trẻ trung, ngọt ngào và từng không ít lần tỏ ra thân thiết quá mức mỗi khi tôi đến công ty anh chơi. Không dừng lại ở đó, rất nhiều khoản tiền nhỏ khác cũng liên tục được gạch tên khỏi tài khoản chung.
Chưa dừng lại ở sự phản bội đó, chiều hôm ấy, tranh thủ lúc Nam không ở nhà, tôi tò mò kiểm tra chiếc két sắt gia đình và máy tính cá nhân của anh. Những gì tìm thấy trong thư mục được bảo mật kỹ càng khiến tôi muốn quỵ ngã ngay tại chỗ:
-
Một bản hợp đồng chuyển nhượng quyền sử dụng căn nhà chúng tôi đang ở.
-
Giấy tờ ủy quyền rút toàn bộ tiền gửi tiết kiệm dài hạn.
-
Hồ sơ đăng ký vay thế chấp tài sản đứng tên hai vợ chồng.
Tất cả đều đã sẵn sàng, chỉ chờ một yếu tố duy nhất để hoàn tất…
Vừa đi làm về ngồi trên chiếc ghế sofa nghỉ ngời, con trai bất ngờ thì thầm: “Mẹ ơi, bố có người khác… họ sắp lấy hết tiền của mẹ rồi…”. tôi lập tức hủy hết lịch trình để làm ngay một việc…….
Mười một năm thanh xuân, bao nhiêu công sức vun vén… đổi lại là một kế hoạch dọn sạch tương lai của mẹ con tôi.
Tôi nhờ đến sự trợ giúp của anh Hoàng – một chuyên gia tư vấn thủ tục hành chính và tài sản quen biết. Sau khi rà soát, anh Hoàng gọi điện cho tôi với giọng trầm tư: – “Thu này, mọi chuyện nghiêm trọng hơn em nghĩ. Người tên Nhã Phương kia đang đứng tên thành lập một cơ sở kinh doanh mới. Nguồn vốn tích lũy chủ yếu đến từ các khoản chuyển đi từ phía chồng em. Đặc biệt, hồ sơ vay thế chấp căn nhà của em đang trong giai đoạn hoàn thiện chữ ký xác nhận.”
Tôi nhắm mắt lại, nuốt cơn cay đắng vào trong. Không chỉ dừng lại ở việc phản bội tình cảm, Nam còn muốn đẩy mẹ con tôi vào cảnh trắng tay.
Tôi hít một hơi thật sâu: – “Anh Hoàng, giúp em dừng tất cả những việc này lại. Tối nay.”
Tối hôm đó, Nam trở về nhà với vẻ mặt thản nhiên như thường lệ. Thấy tôi ở bếp, anh ta tỏ ra ngạc nhiên: – “Ơ, sao em bảo hôm nay đi Nha Trang cơ mà?”
Tôi mỉm cười nhạt nhẽo: – “Kế hoạch thay đổi. Em ở lại vì có vài việc quan trọng hơn.”
Nam hơi ngập ngừng nhưng rồi cũng nhanh chóng quay về vẻ bình tĩnh.
Sau bữa tối im lìm, khi Nam vừa đứng dậy định bước vào phòng làm việc, tôi nhẹ nhàng lên tiếng: – “Nam, ngồi xuống đây. Chúng ta cần nói chuyện.”
Tôi đặt xấp tài liệu đã in sẵn lên bàn. Đập vào mắt anh ta là toàn bộ sao kê giao dịch, bản sao các tờ khai chuyển nhượng và thông tin thành lập cơ sở mới của Nhã Phương.
Sắc mặt Nam chuyển từ ngạc nhiên sang xám ngắt. Ngón tay anh ta run lên từng hồi: – “Em… sao em có những thứ này?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt người từng chung chăn gối suốt mười năm: – “Điều đó không quan trọng. Quan trọng là anh định giải thích thế nào về căn nhà và tương lai của con?”
Nam bắt đầu mất bình tĩnh, anh ta đứng phắt dậy gắt lên: – “Tiền đó cũng có phần công sức của anh! Anh chỉ muốn tự ra ngoài làm ăn riêng, Phương chỉ là người hỗ trợ pháp lý!”
– “Hỗ trợ?” – Tôi ngắt lời – “Hay hai người tính cùng nhau thu dọn hết rồi rời đi?”
Đúng lúc đó, tiếng chuông cửa vang lên.
Anh Hoàng cùng đại diện bên kiểm soát giao dịch tài sản bước vào. Họ đưa ra văn bản thông báo tạm dừng toàn bộ các hồ sơ liên quan đến căn nhà do phát hiện bất thường trong yếu tố xác nhận chữ ký của bên đồng sở hữu.
Chân Nam khuỵu xuống ghế. Mọi vỏ bọc tự tin hoàn toàn sụp đổ.
Bé An từ trong phòng nhỏ bước ra, nép sát vào lòng tôi. Thằng bé nhìn bố, cất giọng khe khẽ: – “Con chỉ muốn bảo vệ mẹ thôi…”
Ánh mắt Nam nhìn con trai lúc này tràn ngập sự bàng hoàng và hối hận. Nhưng mọi thứ đã quá muộn.
Tôi ôm chặt con, nhìn Nam và cất lời dứt khoát: – “Toàn bộ tài khoản chung đã được phong tỏa. Hồ sơ vay nợ đã bị đình chỉ. Và ngày mai, chúng ta sẽ làm việc qua đơn từ.”
Chỉ trong ba ngày ngắn ngủi, một mái ấm mười năm đã sụp đổ. Nhưng cũng nhờ ba ngày đó, tôi đã kịp thời bảo vệ được những gì quan trọng nhất cho bản thân và con gái.
Đêm đó, ôm bé An vào lòng, nghe con thầm thì “Mẹ ơi, từ giờ mình yên tâm rồi đúng không?”, tôi hôn lên tóc con và mỉm cười. Giông bão đã qua, và mẹ con tôi sẵn sàng cho một bắt đầu mới.