
Tôi sinh con vào một ngày mưa dầm.
Không phải kiểu mưa ào ạt rồi tạnh, mà là thứ mưa lất phất, dai dẳng, như bám vào da thịt người ta mà không chịu buông. Cái ngày tôi ôm đứa con đỏ hỏn trong tay, người vẫn còn đau như bị xé làm đôi, tôi đã nghĩ… chỉ cần chồng tôi ở bên, chỉ cần gia đình này coi tôi là một phần của họ, thì mọi thứ đều đáng.
Nhưng tôi đã nhầm.
—
Tôi tên là Hòa, hai mươi sáu tuổi, kết hôn được hơn một năm thì sinh con.
Chồng tôi — Nam — không phải người xấu, ít nhất là trước khi tôi mang thai.
Anh từng là người đàn ông khiến tôi tin rằng mình chọn đúng. Biết quan tâm, biết nói lời ngọt ngào, và đặc biệt… rất chiều tôi.
Nhưng từ khi tôi có bầu, mọi thứ dần thay đổi.
Không phải ngay lập tức.
Mà là từng chút một.
Anh bắt đầu về muộn hơn.
Ít hỏi han hơn.
Và mỗi khi tôi mệt mỏi, cáu gắt, anh chỉ nói một câu:
“Có mỗi việc ở nhà mà cũng than.”
Câu nói đó… lúc đầu tôi còn cãi lại.
Sau đó, tôi im lặng.
Vì tôi nghĩ… chắc do anh áp lực công việc.
—
Sinh con xong, tôi về nhà chồng ở cữ.
Người ta bảo phụ nữ sau sinh cần được chăm sóc, cần kiêng cữ, cần nghỉ ngơi.
Nhưng ở nhà chồng tôi… mọi thứ đều là “tùy hoàn cảnh”.
Mẹ chồng tôi không phải người ác.
Nhưng bà có một suy nghĩ rất rõ ràng:
“Ngày xưa mẹ sinh xong, ba ngày đã xuống bếp nấu cơm cho cả nhà rồi. Bây giờ các cô sướng quá hóa yếu.”
Tôi nghe, chỉ biết cười trừ.
Người còn đau.
Vết mổ chưa lành.
Sữa chưa về ổn định.
Tay run, chân yếu.
Nhưng vẫn phải cố gắng… để không bị nói là “yếu đuối”.
—
Hôm đó, tôi sinh con được hai mươi bảy ngày.
Chưa đầy tháng.
Người vẫn còn yếu đến mức bế con lâu một chút là tay run lên.
Trưa hôm đó, tôi vừa dỗ con ngủ xong thì nghe tiếng xe máy ngoài cổng.
Nam về.
Không phải một mình.
Tiếng cười nói ồn ào.
Tôi bước ra, thấy anh dẫn theo ba người bạn.
Mặt ai cũng đỏ, mùi rượu thoang thoảng.
“Vợ ơi, nấu cho anh mấy món nhé, anh em lâu ngày gặp nhau.”
Tôi đứng chết lặng.
“Anh… hôm nay?”
“Ừ, làm vài ly thôi.”
Anh nói nhẹ như không.
Tôi nhìn anh.
“Nhưng em mới sinh…”
Anh nhíu mày.
“Thì sao?”
“Em còn yếu…”
“Có mẹ ở đây mà, lo gì.”
Tôi quay sang mẹ chồng.
Bà đang đứng ở cửa, nhìn cảnh đó.
Tôi hy vọng… bà sẽ nói gì đó.
Nhưng không.
Bà chỉ nói:
“Có khách thì phải lo tiếp, chứ để đàn ông tự xoay xở à?”
Tim tôi… chùng xuống.
—
Tôi vào bếp.
Không nói thêm gì.
Tay run.
Người mệt.
Nhưng vẫn phải nấu.
Ba mâm cỗ.
Cá, thịt, canh, xào.
Từng món.
Mùi dầu mỡ khiến tôi buồn nôn.
Nhưng tôi cố.
Vì tôi biết… nếu không làm, sẽ có chuyện.
Ngoài phòng khách, tiếng cười nói, tiếng cụng ly vang lên.
“Nam lấy được vợ đảm đấy!”
“Tốt số thật!”
Tôi đứng trong bếp, nghe mà thấy… buồn cười.
Đảm?
Hay là… không có lựa chọn?
—
Đến chiều tối, người tôi gần như kiệt sức.
Con khóc.
Tôi chạy ra bế.
Nhưng tay yếu quá, suýt làm rơi con.
Tôi hoảng loạn.
Mẹ chồng đứng gần đó, đỡ lấy.
“Đấy, yếu thế này mà cũng đòi làm mẹ.”
Câu nói đó… khiến tôi nghẹn lại.
—
Tối đến, họ vẫn nhậu.
Rượu vào nhiều hơn.
Tiếng nói lớn hơn.
Tôi bế con vào phòng, cố dỗ ngủ.
Nhưng mỗi lần con vừa thiếp đi, tiếng cười ngoài kia lại làm con giật mình.
Tôi mệt đến mức… nước mắt tự chảy.
Không phải vì đau.
Mà vì… tủi.
—
Khoảng mười giờ đêm, tôi không chịu nổi nữa.
Tôi bước ra.
“Anh ơi… anh nhỏ tiếng một chút, con khó ngủ…”
Nam đang cầm ly, quay sang.
Ánh mắt… khó chịu.
“Có mỗi việc trông con mà cũng không xong?”
Bạn anh cười:
“Thôi thôi, mới sinh mà.”
Nhưng Nam không dừng lại.
“Anh đã bảo em lo trong nhà rồi, đừng xen vào chuyện của anh.”
Tôi sững lại.
Câu nói đó… như tát vào mặt.
—
Tôi quay sang mẹ chồng.
Hy vọng… lần này bà sẽ nói.
Nhưng bà chỉ ngồi đó.
Im lặng.
Nhìn tôi.
Rồi quay đi.
—
Tôi quay lại phòng.
Đặt con xuống.
Ngồi xuống giường.
Và lần đầu tiên… tôi cảm thấy mình hoàn toàn cô độc trong chính ngôi nhà này.
—
Nhưng điều tôi không ngờ… là chuyện sau đó.
Khoảng mười một giờ đêm, khi tôi đang cố dỗ con ngủ lại, cửa phòng mở.
Mẹ chồng bước vào.
Tôi giật mình.
“Con… xin lỗi vì…”
Chưa kịp nói hết, bà đã giơ tay lên.
Tôi theo phản xạ… nhắm mắt lại.
Nhưng không có cái tát nào.
Chỉ có… một cái chăn được đắp lên người tôi.
“Từ mai… con không cần xuống bếp nữa.”
Tôi mở mắt.
Ngạc nhiên.
“Mẹ…”
Bà ngồi xuống mép giường.
Lần đầu tiên… tôi thấy bà không còn vẻ cứng rắn như mọi khi.
“Mẹ sai rồi.”
Tôi không tin vào tai mình.
“Ngày xưa mẹ khổ, nên mẹ nghĩ ai cũng phải chịu như vậy.”
“Nhưng nhìn con hôm nay… mẹ thấy mình tàn nhẫn quá.”
Nước mắt tôi trào ra.
“Mẹ…”
Bà thở dài.
“Thằng Nam nó cũng sai.”
“Nhưng lỗi lớn nhất… là mẹ.”
—
Sáng hôm sau, mọi thứ thay đổi.
Không ồn ào.
Không kịch tính.
Nhưng… rõ ràng.
Mẹ chồng tôi tự tay nấu ăn.
Không gọi tôi xuống.
Nam thức dậy, nhìn mâm cơm, ngạc nhiên:
“Vợ đâu?”
Bà đáp:
“Nó nghỉ.”
“Nhưng…”
“Không nhưng gì hết.”
Giọng bà… dứt khoát.
—
Anh nhìn tôi.
Ánh mắt… lần đầu tiên có chút bối rối.
“Em… sao không nói?”
Tôi cười.
“Em đã nói rồi.”
Anh im lặng.
—
Buổi tối hôm đó, không có ai đến nhà.
Không có rượu.
Không có tiếng cười ồn ào.
Chỉ có một bữa cơm… yên tĩnh.
—
Sau này, nhiều người hỏi tôi:
“Mẹ chồng thay đổi thật à?”
Tôi không biết.
Vì con người… không dễ thay đổi.
Nhưng tôi biết một điều:
Có những lúc, chỉ cần một khoảnh khắc… đủ để người ta nhìn lại chính mình.
—
Còn tôi…
Tôi không còn cố gắng để trở thành “người vợ đảm” trong mắt ai nữa.
Vì tôi hiểu…
Nếu mình không tự bảo vệ mình…
Thì sẽ không ai làm điều đó thay mình.
Kể cả… gia đình.