
Tôi đã từng nghĩ, có những bí mật nếu được chôn đủ sâu… thì sẽ biến mất mãi mãi.
Nhưng không.
Có những thứ, càng chôn sâu… càng mục ruỗng, càng bốc mùi, và đến một ngày, nó sẽ tự tìm cách trồi lên—dù bạn có cố gắng bịt kín đến đâu.
Câu chuyện của tôi… bắt đầu từ chính căn nhà mà tôi từng gọi là “gia đình”.
—
Tôi là con một.
Ít nhất, đó là những gì mọi người nghĩ.
Thực ra, tôi từng có một người em trai. Nhưng nó mất khi mới 5 tuổi. Một tai nạn. Người ta nói vậy. Mẹ tôi cũng nói vậy. Nhưng trong sâu thẳm, tôi luôn cảm thấy có điều gì đó… không đúng.
Sau cái chết của em, mẹ tôi thay đổi hoàn toàn.
Bà trở nên khắt khe, kiểm soát và… ám ảnh.
Tôi không còn là con gái nữa.
Tôi là thứ để bà sửa chữa, để bà “làm lại”.
—
“Ngồi thẳng lên.”
“Ăn như thế à?”
“Con gái gì mà vô dụng thế này?”
Những câu nói đó lặp đi lặp lại mỗi ngày.
Ban đầu, tôi nghĩ mẹ chỉ nghiêm khắc. Sau đó, tôi hiểu… bà không còn coi tôi là một con người.
Mà là một sản phẩm.
—
Tôi lớn lên trong sự kiểm soát.
Không bạn bè.
Không điện thoại riêng.
Không được ra ngoài sau 6 giờ tối.
Ngay cả việc học ngành gì, mặc gì, nói chuyện với ai… đều phải theo ý mẹ.
Bà nói đó là “vì tương lai của tôi”.
Nhưng càng lớn, tôi càng thấy… đó là nhà tù.
—
Tầng hầm của nhà tôi luôn khóa.
Mẹ tôi không bao giờ cho tôi xuống đó.
Bà nói đó là kho chứa đồ cũ.
Nhưng mỗi lần đi ngang, tôi đều cảm thấy… có gì đó lạnh lẽo.
Một lần, khi tôi khoảng 16 tuổi, tôi lén mở cửa.
Chỉ hé ra một chút thôi.
Nhưng mẹ tôi phát hiện.
Bà tát tôi.
Lần đầu tiên.
“Không bao giờ được xuống đó nữa! Nghe chưa?!”
Ánh mắt bà lúc đó… không giống một người mẹ.
Nó giống… một người đang sợ bị phát hiện.
—
Tôi bắt đầu nghi ngờ.
Nhưng tôi không có bằng chứng.
Cho đến một đêm.
—
Đêm đó, tôi thức dậy vì khát nước.
Khi đi ngang phòng khách, tôi thấy đèn tầng hầm sáng.
Cửa… mở.
Tôi đứng im.
Tim đập nhanh.
Một phần trong tôi muốn quay lại phòng.
Nhưng phần còn lại… kéo tôi tiến xuống.
—
Tôi bước từng bậc cầu thang.
Chậm.
Nhẹ.
Không gây tiếng động.
Và rồi…
Tôi thấy mẹ.
Bà đang đứng trước một bức tường.
Một bức tường mới xây.
Trên tay bà là một cái búa nhỏ.
Bà gõ nhẹ vào tường.
Như đang kiểm tra.
Rồi bà thì thầm.
“Yên rồi… không ai biết đâu…”
Tôi lạnh sống lưng.
—
Tôi không biết vì sao mình lại làm vậy.
Nhưng hôm sau, khi mẹ ra ngoài, tôi xuống tầng hầm.
Tôi đứng trước bức tường đó.
Tim đập mạnh đến mức tôi tưởng nó sẽ vỡ ra.
Tôi đưa tay chạm vào.
Lạnh.
Cứng.
Nhưng… có gì đó không ổn.
Tôi gõ nhẹ.
Âm thanh rỗng.
—
Tôi không phá tường hôm đó.
Tôi không đủ can đảm.
Nhưng từ giây phút đó, tôi biết…
Có thứ gì đó bị giấu ở đây.
—
Mọi thứ tiếp diễn như bình thường.
Mẹ tôi vẫn kiểm soát tôi.
Vẫn mắng mỏ.
Vẫn khiến tôi cảm thấy mình vô giá trị.
Nhưng bây giờ… tôi không còn sợ bà như trước nữa.
Tôi bắt đầu quan sát.
Từng chi tiết nhỏ.
Từng biểu hiện.
Và tôi nhận ra…
Mẹ tôi sợ.
Không phải sợ tôi.
Mà sợ… bị phát hiện.
—
Rồi chuyện đó xảy ra.
—
Một buổi tối, chúng tôi cãi nhau.
Lớn nhất từ trước đến giờ.
Tôi nói tôi muốn ra ngoài học đại học.
Mẹ tôi không cho.
“Con sẽ ở đây. Ở với mẹ.”
“Con không phải tài sản của mẹ!”
Chát!
Bà tát tôi.
Nhưng lần này, tôi không im lặng.
“Con không phải em trai đã mất của mẹ!”
Câu nói đó… khiến mọi thứ vỡ tung.
—
Ánh mắt mẹ tôi thay đổi.
Bà nhìn tôi… như nhìn một kẻ phản bội.
“Đừng nhắc đến nó!”
“Vì sao không?! Rốt cuộc em con chết như thế nào?!”
Im lặng.
Một khoảng im lặng đáng sợ.
Rồi bà cười.
Một nụ cười mà tôi sẽ không bao giờ quên.
“Con thật sự muốn biết à?”
—
Đêm đó… tôi biết sự thật.
Một sự thật mà lẽ ra tôi không nên biết.
—
Em trai tôi… không chết vì tai nạn.
Nó chết… trong chính căn nhà này.
Dưới tầng hầm.
Tôi không thể kể chi tiết.
Chỉ biết rằng… đó là một “tai nạn” do chính mẹ tôi gây ra.
Và thay vì báo cho ai, bà… giấu đi.
Chôn giấu.
Và tiếp tục sống như chưa từng có gì xảy ra.
—
Tôi sốc.
Tôi sợ.
Nhưng trên hết… tôi hiểu một điều:
Nếu tôi tiếp tục ở đây… tôi sẽ là người tiếp theo.
—
Những ngày sau đó, tôi sống trong trạng thái căng thẳng.
Mẹ tôi bắt đầu theo dõi tôi nhiều hơn.
Bà không còn che giấu sự kiểm soát.
Và ánh mắt bà mỗi khi nhìn tôi… khiến tôi lạnh người.
—
Tôi đã nghĩ đến việc bỏ trốn.
Nhưng tôi không có tiền.
Không có nơi đi.
Không ai tin tôi.
—
Và rồi… tôi đã làm một việc.
Một việc mà đến bây giờ, tôi vẫn không biết mình đúng hay sai.
—
Tôi gọi điện.
Không phải cho bạn.
Không phải cho người thân.
Mà cho… công an.
—
Tôi không nói hết sự thật.
Tôi chỉ nói:
“Tôi nghĩ có điều gì đó bất thường trong nhà tôi.”
—
Họ đến.
Ban đầu, chỉ là kiểm tra.
Mẹ tôi bình tĩnh.
Thậm chí còn cười nói.
Như thể bà đã chuẩn bị cho tình huống này từ lâu.
—
Nhưng rồi…
Một người trong số họ đề nghị kiểm tra tầng hầm.
—
Tôi đứng đó.
Tim đập loạn.
Mẹ tôi đứng cạnh tôi.
Tay bà nắm chặt tay tôi.
Quá chặt.
—
Khi họ tiến lại gần bức tường…
Tôi nghe thấy tiếng mẹ thì thầm:
“Con đã làm gì vậy…?”
—
Búa được đưa lên.
Một nhát.
Hai nhát.
Ba nhát.
—
Bức tường bắt đầu nứt.
—
Không khí trở nên đặc quánh.
Mọi thứ như chậm lại.
—
Và rồi…
Họ phát hiện ra.
—
Không phải chỉ một.
Mà là…
nhiều hơn những gì tôi tưởng.
—
Tôi không còn nghe rõ những gì xảy ra sau đó.
Chỉ nhớ tiếng hét.
Không phải của tôi.
Mà của mẹ.
—
Bà bị đưa đi.
Trong im lặng.
—
Còn tôi…
đứng đó.
Một mình.
—
Sau này, nhiều người hỏi tôi:
“Vì sao em lại làm vậy? Đó là mẹ em mà.”
Tôi không biết trả lời sao.
—
Có người nói tôi đúng.
Rằng tôi đã dũng cảm.
Rằng tôi đã làm điều cần làm.
—
Nhưng cũng có người nói…
tôi đã phản bội.
Rằng dù thế nào… đó vẫn là mẹ tôi.
—
Còn tôi?
Tôi chỉ biết một điều:
Có những sự thật… dù đau đến đâu, cũng cần phải được đưa ra ánh sáng.
Vì nếu không…
chúng sẽ tiếp tục phá hủy mọi thứ.
Trong bóng tối.
—
Đến bây giờ, tôi vẫn không dám xuống tầng hầm của bất kỳ căn nhà nào.
Và mỗi khi nhìn thấy một bức tường mới xây…
tôi lại tự hỏi:
Liệu phía sau nó…
có đang giấu điều gì không?
—
Còn bạn…
Nếu là bạn, bạn sẽ chọn im lặng… hay lên tiếng?