
Tôi chưa bao giờ nghĩ có ngày mình lại bỏ chạy khỏi một căn nhà… mà đáng lẽ phải là nơi an toàn nhất đối với tôi.
Đó là nhà của chị họ tôi.
Người mà từ nhỏ đến lớn, mỗi lần gia đình tôi gặp khó khăn, chị đều là người đứng ra giúp đỡ.
Và cũng chính là người đã kéo tôi vào một trải nghiệm mà đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn thấy lạnh sống lưng.
Ba tháng thất nghiệp là ba tháng dài nhất trong cuộc đời tôi.
Tôi mất việc đột ngột sau một đợt cắt giảm nhân sự. Công ty giải thể bộ phận, tôi thuộc nhóm bị cho nghỉ. Ban đầu tôi còn lạc quan, nghĩ chỉ cần một tháng là sẽ tìm được việc mới.
Nhưng không.
Một tháng trôi qua.
Hai tháng trôi qua.
Ba tháng… tài khoản của tôi gần như cạn sạch.
Tiền thuê nhà, tiền ăn uống, tiền điện nước — tất cả đè nặng lên vai. Tôi bắt đầu hoang mang. Những cuộc phỏng vấn ngày càng ít, mà nếu có thì mức lương cũng thấp đến mức tôi không đủ sống.
Đúng lúc đó, chị họ tôi gọi.
“Em dạo này thế nào rồi?”
Tôi cười gượng:
“Vẫn ổn chị ạ.”
Chị im lặng vài giây, rồi nói thẳng:
“Đừng giấu chị. Chị biết em đang khó khăn.”
Tôi không nói gì.
“Hay là em về đây ở với chị một thời gian, vừa có chỗ ở, vừa có việc làm.”
Tôi ngạc nhiên:
“Việc gì ạ?”
“Giúp việc thôi. Nhưng nhà chị không cần làm nhiều đâu. Lương chị trả em 20 triệu.”
Tôi sững người.
Hai mươi triệu.
Một con số mà với tôi lúc đó… gần như là cứu cánh.
“Chị nói thật không?”
“Chị lừa em làm gì?” — chị cười nhẹ. “Em là người nhà, chị mới ưu tiên đấy.”
Tôi không nghĩ nhiều.
Tôi đồng ý ngay.
Nhà chị họ tôi nằm trong một khu biệt thự cao cấp.
Rộng, đẹp, yên tĩnh.
Khi tôi kéo vali đến, chị đã đứng chờ sẵn trước cửa.
Chị vẫn như tôi nhớ — chỉ có điều… gầy hơn.
Da chị nhợt nhạt, mắt có quầng thâm.
“Vào đi em.”
Giọng chị vẫn nhẹ nhàng.
Bên trong nhà rất gọn gàng.
Sạch sẽ đến mức… gần như không có dấu vết của sinh hoạt.
Tôi nhìn quanh:
“Chị không thuê người dọn dẹp ạ?”
“Không cần.” — chị đáp ngắn gọn.
“Thế em sẽ làm những gì?”
Chị nhìn tôi, rồi nói:
“Ban ngày em cứ nghỉ ngơi, làm gì cũng được. Không cần nấu nướng, không cần dọn dẹp.”
Tôi ngạc nhiên:
“Thế… việc của em là gì?”
Chị dừng lại một chút.
“Chỉ cần… đúng 9 giờ tối, em vào phòng chị… làm giúp chị một việc.”
Tôi hơi khựng lại.
“Việc gì ạ?”
Chị cười.
“Đến lúc đó em sẽ biết.”
Tôi không nghĩ nhiều.
Chỉ nghĩ… có lẽ chị cần người chăm sóc ban đêm.
Hoặc có vấn đề sức khỏe gì đó.
Ngày đầu tiên trôi qua rất bình thường.
Ban ngày tôi gần như không phải làm gì.
Chị đi làm từ sáng, đến tối mới về.
Chúng tôi ăn tối cùng nhau.
Chị ăn rất ít.
Gần như chỉ ăn vài miếng rồi thôi.
“Chị không đói à?”
“Chị không ăn được nhiều.”
Tôi thấy lạ… nhưng không hỏi thêm.
Đúng 9 giờ tối, chị gọi tôi vào phòng.
Phòng chị ở tầng hai.
Cửa đóng kín.
Khi tôi bước vào, chị đang ngồi trên giường.
Đèn chỉ bật mờ.
“Đóng cửa lại đi.”
Tôi làm theo.
“Em… ngồi đây.”
Chị chỉ vào chiếc ghế cạnh giường.
Tôi ngồi xuống.
“Giờ em… chỉ cần ngồi đó thôi.”
Tôi ngơ ngác:
“Ngồi… thôi ạ?”
“Ừ.”
Tôi không hiểu.
Nhưng vẫn làm theo.
Chị nằm xuống giường.
Quay lưng lại phía tôi.
Căn phòng im lặng.
Chỉ có tiếng đồng hồ tích tắc.
10 phút.
20 phút.
30 phút.
Tôi bắt đầu thấy… kỳ lạ.
“Chị… em có cần làm gì không?”
“Không. Em cứ ngồi đó.”
Giọng chị đều đều.
Khoảng gần 10 giờ, chị quay lại.
“Được rồi. Em về phòng đi.”
Tôi đứng dậy.
Cảm giác… khó tả.
Ngày thứ hai.
Vẫn vậy.
Ban ngày không làm gì.
Tối 9 giờ vào phòng chị.
Ngồi.
Im lặng.
Rồi về.
Ngày thứ ba.
Tôi bắt đầu thấy bất an.
Không phải vì công việc nặng.
Mà vì… nó quá kỳ lạ.
Đến ngày thứ tư.
Mọi thứ thay đổi.
9 giờ tối.
Tôi vào phòng như mọi khi.
Nhưng lần này, chị không nằm.
Chị ngồi.
Ánh mắt nhìn thẳng vào tôi.
“Em… lại gần đây.”
Tôi bước lại.
“Ngồi sát hơn.”
Tôi làm theo.
Khoảng cách giữa chúng tôi rất gần.
Tôi có thể nghe rõ hơi thở của chị.
Nhanh.
Gấp.
“Em… đừng nói gì nhé.”
Tôi gật đầu.
Đột nhiên, chị nắm lấy tay tôi.
Chặt.
Rất chặt.
Tôi giật mình.
“Chị…”
“Im.”
Giọng chị trở nên khác hẳn.
Khàn.
Gấp.
Tôi không dám cử động.
Chị nhắm mắt.
Cả người run nhẹ.
Tay siết chặt tay tôi đến mức đau.
“Đừng… bỏ chị…”
Chị thì thầm.
Tôi lạnh sống lưng.
“Chị đang nói gì vậy…”
Chị không trả lời.
Chỉ lặp lại:
“Đừng bỏ chị… đừng bỏ chị…”
Khoảng 5 phút sau, chị buông tay.
Như thể vừa kiệt sức.
“Được rồi. Em về đi.”
Tối hôm đó, tôi không ngủ được.
Tôi bắt đầu thấy… có gì đó rất không ổn.
Ngày thứ năm.
Tôi định hỏi.
Nhưng khi nhìn thấy chị, tôi lại không dám.
Chị vẫn bình thường.
Như chưa có gì xảy ra.
Tối hôm đó.
Mọi thứ… tệ hơn.
9 giờ.
Tôi vào phòng.
Chị đã nằm sẵn.
“Lại đây.”
Tôi đến.
“Ngồi sát hơn.”
Tôi ngồi.
Chị quay lại.
Ánh mắt… không giống hôm qua.
Nó… trống rỗng.
“Em… gọi tên chị đi.”
Tôi ngạc nhiên:
“Gọi… tên chị?”
“Ừ. Gọi đi.”
“Chị Hà…”
“Không phải.” — chị lắc đầu. “Gọi như… trước đây.”
Tôi không hiểu.
“Trước đây là sao ạ?”
Chị nhìn tôi chằm chằm.
“Như… anh ấy từng gọi.”
Tim tôi đập mạnh.
“Anh ấy… là ai?”
Chị không trả lời.
Chỉ nói:
“Gọi đi.”
Tôi do dự.
Nhưng rồi… vẫn gọi.
Một cái tên lạ.
Chị đã nói nhỏ cho tôi.
Ngay khi tôi gọi xong…
Chị bật khóc.
Ôm chặt lấy tôi.
“Anh… đừng đi…”
Tôi hoảng loạn.
“Chị! Em là em họ chị!”
Chị không buông.
“Anh đừng bỏ em… em sợ lắm…”
Lúc đó… tôi hiểu.
Tôi không phải là “giúp việc”.
Tôi… là người thay thế.
Ngày thứ sáu.
Tôi cố tránh.
Nhưng chị vẫn gọi tôi vào phòng.
Tôi không dám từ chối.
Vì… tôi không biết chị sẽ phản ứng thế nào.
Tối hôm đó… là đỉnh điểm.
Chị không còn giữ khoảng cách.
Không còn chỉ nắm tay.
Chị ôm tôi.
Rất chặt.
Như sợ tôi biến mất.
“Anh… em nhớ anh…”
Tôi đẩy ra:
“Chị! Dừng lại!”
Chị nhìn tôi.
Ánh mắt… hoàn toàn khác.
Không còn nhận ra tôi.
“Anh… sao anh lạnh lùng vậy…”
Tôi lùi lại.
Tim đập loạn.
“Em không phải anh ấy!”
Chị hét lên:
“Không! Anh là anh!”
Tôi chạy.
Không kịp suy nghĩ.
Không kịp lấy gì.
Tôi xách vali.
Lao ra khỏi nhà.
Chạy đến mức… mất cả dép.
Sau đó, tôi mới biết.
Chị từng có một người yêu.
Rất sâu đậm.
Nhưng người đó… đã mất.
Đột ngột.
Từ đó, chị không ổn định tâm lý.
Ban ngày… chị bình thường.
Nhưng ban đêm… chị sống trong ký ức.
Còn tôi…
Tôi chỉ là một “bản thay thế” tạm thời.
Có người nói tôi nhẫn tâm.
Bỏ đi khi chị đang cần giúp.
Nhưng tôi biết…
Nếu tôi ở lại…
Tôi sẽ mất chính mình.
Đến bây giờ, mỗi lần nhớ lại…
Tôi vẫn rùng mình.
Không phải vì chị.
Mà vì…
Có những nỗi đau… có thể biến một con người thành một thế giới hoàn toàn khác.
Và nếu bạn bước vào…
Bạn có thể… không bao giờ bước ra được nữa.