
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Vì không thích tôi, mẹ chồng bỏ thuốc gài b::ẫy tôi ng::ủ cùng ng::ười lạ, để lấy quyền quản lý công ty. Nào ngờ tôi đã làm một chuyện khi vạc chăn lên khiến họ t::ái m:ặt….
Tôi đứng phía sau bức tường kính mờ của khu phòng nghỉ cao cấp, ngón tay bám chặt vào mép tường đến mức đầu ngón tay trắng bệch. Từ bên trong căn phòng trà số 6, giọng nói của người mẹ chồng mà tôi từng hết mực kính trọng vang ra, lạnh lẽo và đầy tính toán:
“Nó uống chưa? Đừng để nó tỉnh táo. Nó phải rơi vào thế tình nghi thì mới chịu nhượng bộ mà ký giấy.”
Giọng cô em chồng tiếp lời ngay lập tức, trong tiếng cười đầy vẻ đắc thắng: “Văn bản bãi nhiệm chức danh Giám đốc điều hành em đã chuẩn bị xong rồi. Cả hồ sơ sang tên cổ phần nữa. Chuyển 30% sang cho anh Khánh, 15% sang cho anh Sơn. Hai anh em cộng lại là nắm quyền kiểm soát, công ty coi như hoàn toàn thuộc về gia đình mình.”
Tôi phải tựa lưng vào tường để giữ cho đôi chân không khuỵu xuống. 45% cổ phần! Hiện tại tôi nắm giữ 55% cổ phần tại công ty truyền thông Nam Phát. Nếu bị tước đi 45%, tôi chỉ còn lại vỏn vẹn 10%. Đơn vị mà tôi bỏ ra 10 năm thanh xuân dựng xây, từ thời còn đi từng ngõ nghách chào hàng dưới cái nắng cháy da, nay được định giá hơn 150 tỷ đồng. Vậy mà chỉ vì lòng tham, những người tôi gọi là gia đình lại muốn dùng một kịch bản bẩn thỉu để gạt tôi ra ngoài.
Tôi là Lê Thùy Dung, 37 tuổi. Mọi bi kịch bắt đầu từ buổi tiệc gia đình cách đây một tháng, khi chồng tôi vô tình nhắc đến giá trị hiện tại của Nam Phát. Ánh mắt của mẹ chồng tôi — bà Thắm — lập tức biến đổi. Bà liên tục gây ép buộc tôi phải đưa Sơn, người anh họ vừa thất bại trong kinh doanh, vào giữ vị trí quản lý tài chính. Khi tôi từ chối vì nguyên tắc công việc, sự rạn nứt chính thức bùng nổ.
Những ngày sau đó, tôi phát hiện ra những điểm bất thường: chiếc thẻ từ dự phòng của phòng tôi bị biến mất, những cuộc trò chuyện lén lút về một loại dung dịch gây buồn ngủ, và thái độ sốt sắng một cách kỳ lạ của mẹ chồng trong ngày kỷ niệm thành lập thương hiệu.
Tối nay, tại sự kiện kỷ niệm, mẹ chồng ân cần đưa cho tôi một chai nước yến bổ dưỡng, bảo tôi uống để lấy lại sức. Bằng sự cảnh giác, tôi nhận ra niêm phong nắp chai đã bị can thiệp. Cùng lúc đó, một tin nhắn từ số máy lạ gửi đến điện thoại tôi: “Đừng uống gì cả. Đúng 20:30 hãy rời khỏi phòng bằng cửa thoát hiểm.”
Nhận được sự hỗ trợ ngầm từ chồng tôi — người đã sớm nhận ra sự bất thường của mẹ và em gái mình — chúng tôi đã đánh tráo chai nước đó bằng một chai nguyên bản. Tôi chủ động rời khỏi phòng theo chỉ dẫn, ẩn mình ở khu vực kỹ thuật để quan sát toàn bộ sự việc.
Đúng 20:35, cô em chồng lén lút dùng thẻ từ mở cửa bước vào. Không thấy tôi đâu, cô ta sốt ruột tìm kiếm quanh phòng. Thấy ly nước đang bóc dở trên bàn — ly nước mà bà Thắm đã tự tay pha chế chế phẩm làm mất trí giác cho tôi trước đó — cô ta vì quá khát và chủ quan nên đã cầm lên uống một ngụm lớn. Chỉ vài phút sau, tác dụng của chế phẩm bộc phát làm cô ta choáng váng, ngã gục xuống sofa.
Ngay lúc đó, cánh cửa phòng lại một lần nữa bật mở. Một người đàn ông lạ mặt bước vào, cùng lúc đó tiếng bước chân rầm rộ của cả dòng họ bên chồng đang tiến gần đến hành lang…
Người đàn ông lạ mặt bước nhanh tới bên sofa, nhầm tưởng người đang nằm gục là tôi trong tình trạng không còn tỉnh táo. Hắn liền móc điện thoại ra gọi: “Mọi thứ đúng kế hoạch, cô ta đã không còn phản ứng.”
Ở đầu dây bên kia, giọng bà Thắm vang lên đầy giục giã qua loa ngoài: “Tốt lắm! Cứ giữ nguyên vị trí đó, chúng tôi cùng đám phóng viên và họ hàng đang bước lên rồi. Lần này để xem nó còn mặt mũi nào giữ lại cái công ty!”
Cánh cửa phòng mở tung. Bà Thắm cùng các anh em họ hàng ùa vào với điện thoại giơ cao sẵn sàng ghi hình. Nhưng khi ánh đèn flash chiếu sáng căn phòng, nụ cười trên môi bà Thắm lập tức đóng băng. Cả họ tộc đứng khựng lại, mặt cắt không còn một giọt máu. Người đang nằm mê man trên ghế không phải là tôi, mà chính là cô con gái cưng của bà. Người đàn ông lạ mặt thì hoảng hốt không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Lúc này, tôi cùng chồng và lực lượng bảo vệ khách sạn từ thong thả bước vào từ cửa sau. Chồng tôi tiến đến nâng em gái dậy, ánh mắt nhìn mẹ mình đầy thất vọng: “Mẹ, đây là trò chơi mà mẹ và em chuẩn bị cho vợ con sao?”
Bà Thắm lắp báp, tay chân run rẩy không nói thành lời. Tôi bình thản bước tới, mở chiếc máy ghi âm trên tay, phát lại toàn bộ cuộc trò chuyện tính toán chiếm đoạt cổ phần và kế hoạch hãm hại danh dự của họ ở phòng trà lúc chiều.
“Mọi chứng cứ về việc sử dụng chất cấm hãm hại người khác, cùng hành vi âm mưu chiếm đoạt tài sản đã được gửi trực tiếp cho cơ quan công an,” tôi dội một gáo nước lạnh vào những kẻ đang bàng hoàng đứng đó. “Mẹ và em nghĩ rằng một công ty 150 tỷ có thể dễ dàng cướp đoạt bằng những thủ đoạn bẩn thỉu này sao?”
Bà Thắm quỳ gục xuống sàn, nắm lấy vạt áo chồng tôi xin tha thứ, nhưng mọi chuyện đã quá muộn. Đội ngũ an ninh cùng lực lượng chức năng lập tức có mặt để tiếp nhận hiện trường và mời những người liên quan về trụ sở làm việc.
Sau biến cố, tôi hoàn tất thủ tục pháp lý để bảo vệ toàn bộ tài sản và quyền điều hành Nam Phát. Những kẻ tham lam đã phải trả giá đắt trước pháp luật cho âm mưu của mình, trả lại sự bình yên cho cuộc sống và sự nghiệp mà tôi đã đánh đổi cả thanh xuân để gây dựng.