
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Tưởng rằng mỗi tháng cho vợ 150 triệu đồng, vợ sẽ vui vẻ. Nhưng chồng ngày nào cũng thấy vợ mặt buồn. ngày sang nhà ngoại bất ngờ, chồng đứng ngoài cửa nghe hết cuộc trò chuyện mới biết tại sao vợ lại như thế..
Mỗi đầu tháng, tôi lại đặt lên mặt bàn gỗ một phong bì dày—bên trong 150 triệu, gọn gàng như một lời hứa. Mai—vợ tôi—đưa tay nhận, kẹp vào cuốn sổ tay, cười rất nhẹ: “Em nhận.” Chỉ vậy. Không thêm lời nào, không thêm cái ôm nào. Cách cô cất tiền giống như người ta lưu giữ một trách nhiệm chứ không phải nhận một niềm vui.
Tôi luôn nghĩ yêu thương là lo cho người kia một cuộc sống không thiếu sót. Từ ngày công ty phát triển thuận lợi, tôi nói với Mai: “Em nghỉ làm đi, ở nhà chăm sóc gia đình hai bên rồi tính chuyện con cái.” Cô gật đầu nhẹ nhàng. Tôi tưởng mọi thứ đã đâu vào đấy: nhà rộng, xe mới, không gian sống đầy đủ tiện nghi để Mai thoải mái sắp xếp theo ý thích. Nhưng lạ thay, từ ngày ấy, nụ cười của Mai càng lúc càng vắng bóng.
Tôi đưa cô đi du lịch, cô bảo: “Công việc của anh đang bận, đi làm gì.” Tôi tăng chi phí sinh hoạt lên, cô chỉ bảo: “Tùy anh.” Hai chữ “tùy anh” rơi vào khoảng không rồi im lặng. Trong lòng tôi bắt đầu dấy lên những thắc mắc: Hay cô không hài lòng? Hay cô đang giấu tôi điều gì?
Cho đến một buổi trưa, mẹ vợ gọi điện nhắn tôi cuối tuần sang chơi. Mai nói sẽ qua trước. Tôi bảo muốn đưa cô đi cùng, cô khựng lại rồi nói: “Anh bận mà.” Tôi không giải thích thêm. Hôm ấy, tôi vô tình có việc đi qua khu nhà ngoại. Nhìn thấy chiếc xe của Mai đỗ ngoài sân, tôi bước đến gần định gõ cửa thì khựng lại. Bên trong hiên nhà, tiếng Mai cất lên—vừa nghẹn ngào vừa trầm xuống, khác hẳn vẻ lặng lẽ thường ngày ở nhà. Cô đang vừa khóc vừa nói với mẹ một sự thật mà tôi chưa bao giờ ngờ tới…
“Mẹ ơi, con cảm thấy mình như một người thừa trong căn nhà đó,” tiếng Mai nghẹn lại, xen lẫn tiếng sụt sùi. “Mỗi tháng anh ấy đưa con 150 triệu, nhưng anh ấy chưa từng hỏi con một câu xem con có mệt không, con thích làm gì, hay con đang sống thế nào. Anh ấy cho con tiền rồi bảo con nghỉ làm, bắt con từ bỏ công việc thiết kế mà con đã gắn bó bao nhiêu năm. Con xin đi làm lại thì anh ấy bảo con không biết trân trọng cuộc sống đầy đủ. Con giữ tiền của anh ấy mà trong lòng lúc nào cũng nơm nớp lo sợ, vì con cảm giác mình chỉ là một người trông nhà được trả lương cao chứ không phải là một người vợ đúng nghĩa.”
Tôi đứng im chôn chân trước cánh cửa kayu, tay nắm chặt lại. Những lời nói của Mai như giọt nước làm tràn ly, đập tan toàn bộ sự tự hào mà tôi vốn dành cho bản thân bấy lâu nay. Mẹ thở dài, giọng trầm xuống đầy xót xa: “Thế sao con không nói thẳng với nó? Vợ chồng có gì phải bảo nhau chứ giấu trong lòng làm gì cho khổ ra?”
Mai lắc đầu, giọng run run: “Con nói rồi chứ mẹ, nhưng lần nào anh ấy cũng cắt ngang. Anh ấy bảo con sướng mà không biết đường hưởng, ngoài kia bao nhiêu người mơ ước không được. Anh ấy mua cho con chiếc xe mới, mua bể cá đắt tiền, nhưng chưa bao giờ hỏi con có thích không. Con không cần 150 triệu đó để đổi lấy sự im lặng mỗi tối. Con thà quay lại làm một nhân viên văn phòng lương tháng chục triệu, được sống đúng với con người mình, còn hơn là sống trong một căn nhà rộng lớn nhưng lạnh lẽo như một cái hũ tro.”
Tôi tựa lưng vào tường, từng câu nói của vợ xoáy sâu vào tâm trí. Rốt cuộc, tôi đã nhầm lẫn giữa việc chu cấp trách nhiệm và việc trao đi tình cảm. Tôi tự cho mình quyền quyết định mọi thứ, nhân danh tình yêu để tước đi niềm vui lao động, sự tự do và cảm giác được tôn trọng của cô ấy. Những phong bì tiền tôi đưa mỗi tháng không phải là sự chăm sóc, mà là một bức tường vô hình ngăn cách hai đứa, khiến cô ấy cảm thấy bản thân không có giá trị và phụ thuộc hoàn toàn vào tôi.
Tôi hít một hơi thật sâu, không quay lưng bỏ đi như mọi khi mà nhẹ nhàng bước qua cánh cửa. Tiếng bước chân khiến Mai ngước lên, ánh mắt cô ấy hoảng hốt khi thấy tôi đứng đó, khóe mắt vẫn còn vệt nước mắt chưa khô. Mẹ vợ thở dài đứng dậy bước vào bếp, nhường lại khoảng không gian riêng cho hai đứa.
Tôi bước đến gần, ngồi xuống chiếc ghế gỗ đối diện Mai. Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi không mang theo chiếc phong bì nào, không nhắc về công ty hay những dự án đắt giá. Tôi nhìn thẳng vào mắt vợ, cố gắng giữ giọng thật bình tĩnh: “Anh đã nghe hết rồi. Anh xin lỗi.”
Mai cúi mặt, tay siết chặt tà áo: “Anh không cần phải xin lỗi… là do em không tốt, không biết hài lòng.”
“Không, là do anh sai,” tôi ngắt lời nhưng lần này với giọng ôn tồn nhất có thể. “Anh đã nghĩ chỉ cần cho em một cuộc sống đầy đủ vật chất là đủ, mà quên mất rằng em cũng có ước mơ, có công việc và lòng tự trọng của riêng mình. Anh biến em thành một người quản gia đắt giá trong chính ngôi nhà của chúng ta. Bắt đầu từ tuần sau, nếu em muốn quay lại với công việc thiết kế, anh sẽ luôn ủng hộ. Còn số tiền sinh hoạt hằng tháng, chúng ta sẽ ngồi lại cùng tính toán rõ ràng, không phải là anh đưa cho em, mà là chi phí chung của cả hai vợ chồng.”
Mai ngước lên nhìn tôi, ánh mắt ngỡ ngàng như không tin vào những gì vừa nghe thấy. Vệt nước mắt vẫn còn lăn trên má, nhưng ánh nhìn rụt rè thường ngày dần được thay thế bằng một chút ấm áp.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, khi tôi chìa tay ra, Mai không giấu tay vào cuốn sổ hay né tránh nữa. Cô ấy chậm rãi đặt bàn tay mình vào tay tôi. Chiếc vòng tay đơn sơ cô ấy đeo từ thời còn đi làm khẽ va vào tay tôi kêu lách cách. Căn nhà nhỏ của mẹ vợ buổi trưa hôm ấy lặng ngắt, nhưng trong lòng tôi, bức tường ngăn cách bấy lâu bắt đầu sụp đổ, nhường chỗ cho một sự bắt đầu hoàn toàn mới.