
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Từng b::ỏ h::ọc và bán đất ở quê, để lo cho anh trai ăn học, gầy dựng sự nghiệp, nhưng khi anh lấy vợ, chị vợ lại coi thường gốc gác quê mùa của gia đình chồng. Trong bữa tiệc tân gia của gia đình anh trai, vì quá bực bội với thái độ của chị dâu đối với em trai, người mẹ đã làm một việc khiến chị dâu phải t::ái m::ặt…
Nắng giữa trưa đổ xuống khoảng sân thượng mới xong của ngôi biệt thự rộng lớn. Bàn tiệc mười mấy người rộn rã tiếng cười nói, tiếng chạm ly chan chát.
“Chú xuống dưới ngồi với mấy anh em đội thi công cho tiện, trên này toàn đồng nghiệp sang trọng của anh.”
Tôi khựng lại. Người vừa nói là chị dâu tôi, chị Thắm.
“Chị nói lại giùm tôi câu đó được không?”
Chị Thắm cười gượng, hạ giọng: “Em nói chú xuống dưới ngồi cho thoải mái. Dưới đó toàn người làm, chú nói chuyện hợp cạ hơn. Chú đừng để bụng nhé, em nói thật lòng đấy.”
“Tôi biết chị nói thật lòng.”
Anh trai tôi – anh Kiên – đứng cách đó vài bước chân, tay đang cầm ly bia. Tôi thấy rõ tay anh ngưng lại nửa nhịp khi nghe câu nói của vợ, nhưng rồi anh vẫn quay đi, nhấp một ngụm bia lớn.
Một vị khách ăn mặc lịch sự quay sang hỏi: “Anh Kiên, ai đây thế?”
Anh tôi giật mình: “À… Đây là chú Minh. Em trai tôi.”
“Ơ sao từ sáng tới giờ không thấy giới thiệu?”
“Chú ấy vừa ở dưới quê lên.”
Tôi nhìn lại mình. Chiếc áo sơ mi bình dân mua ở chợ quê vẫn còn nguyên nếp gấp hai bên ngực. Đôi dép nhựa tôi đi được xếp gọn ở góc cửa, nằm lọt thỏm bên cạnh hàng giày da bóng lộn.
Một người đàn ông nhiệt tình kéo ghế: “Chú Minh ngồi đây đi!”
Chị Thắm liền gạt đi: “Anh Nam ơi, ghế đó tí nữa sếp lớn của anh Kiên lên ngồi đấy. Chú Minh xuống dưới nhà ngồi cho thoải mái nhé.”
Tôi gật đầu: “Vâng.”
Tôi quay lưng đi xuống cầu thang. Đi được vài bậc thì nghe tiếng anh tôi gọi giật ngược lại: “Minh.”
Tôi dừng bước: “Dạ?”
Anh nhìn tôi một lúc rồi xua tay: “Không có gì. Xuống đi.”
Dưới khoảng sân sau bếp, mấy anh em thợ xây ngồi quây quần bên cái bàn tròn. Anh cai thầu rót cho tôi ly nước.
“Nhà này chú giới thiệu tụi tôi vô làm đúng không? Sao không lên trên kia ngồi mừng với anh trai?”
“Dưới này thoáng mát hơn anh ạ.”
Mười một giờ rưỡi, mẹ tôi tay chống gậy, dò dẫm bước xuống cầu thang. Bà đã tám mươi tuổi.
“Mẹ xuống đây làm gì? Cần gì mẹ cứ gọi con.”
“Mẹ xuống lấy cái cao dán. Trong cái phòng nhỏ sau bếp.”
Tôi dắt mẹ vào phòng. Băn khoăn, tôi hỏi: “Hôm đổ mái, anh Kiên bảo phòng mẹ ở tầng hai có cửa sổ thoáng mát lắm mà? Sao mẹ lại ở cái phòng chật hẹp này?”
“Thì mẹ ở dưới này cho tiện đi lại…”
Căn phòng chừng tám mét vuông, chỉ kê vừa một chiếc giường đơn và cái quạt cũ, cửa sổ nhìn thẳng ra bức tường gạch của nhà bên cạnh.
Mẹ im lặng một lúc rồi nói tiếp: “Lúc nãy trên bàn tiệc, người ta hỏi mẹ có mấy đứa con. Mẹ bảo mẹ có hai đứa. Thế là con Thắm nó gạt đi, nó bảo mẹ chỉ có mình anh Kiên thôi, còn dưới quê chỉ là ông chú họ làm thợ tự do.”
Tim tôi nhói lên một cái. Hai mẹ con lặng lẽ ăn hai hộp cơm bình dân trên chiếc giường đơn. Mẹ nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi: “Thằng Minh đừng giận anh chị. Nó sợ người ta chê nhà chồng gốc gác quê mùa thôi…”
“Con không giận.”
Một giờ chiều, vị Giám đốc công ty anh tôi đến. Cả sân thượng đứng dậy reo hò đón tiếp. Tôi đứng ở chân cầu thang, tay cầm chiếc ấm nước vừa châm cho mẹ.
“Anh Kiên giỏi quá! Căn nhà hoành tráng thế này chắc phải vài tỷ nhỉ?”
Chị Thắm nhanh dẩu môi trả lời, giọng đầy tự hào: “Dạ, hai vợ chồng em tự tay gầy dựng từ hai bàn tay trắng, không nhờ vả hay vay mượn ai một đồng nào đâu anh ạ! Anh Kiên đi lên từ con số không, vừa làm vừa học, chẳng có ai đỡ đầu cả.”
Trên đó vang lên những tiếng trầm trồ, khen ngợi.
Tôi đứng im ở chân cầu thang. Chiếc phong bì mừng tân gia tôi chắt chiu từ tiền gặt lúa và làm thuê dưới quê vẫn nằm nguyên trong túi áo ngực, góc phong bì đã hơi cong queo.
Đúng lúc đó, tiếng ghế trên sân thượng bỗng xô xát mạnh. Mẹ tôi từ trong phòng bước ra, không dùng gậy nữa. Bà tự tay bám vào thành lan can, chậm rãi từng bước đi ngược lên cầu thang trước sự ngơ ngác của tất cả mọi người…
Mọi tiếng cười nói trên sân thượng đột ngột khựng lại khi bóng dáng mệt mỏi của mẹ tôi xuất hiện ngay đầu cầu thang.
Chị Thắm vội vàng chạy lại, mặt hơi biến sắc: “Mẹ! Mẹ sao thế? Sao mẹ không nghỉ trong phòng?”
Mẹ tôi không nhìn chị Thắm. Bà đi thẳng đến trước mặt vị Giám đốc và những đồng nghiệp đắt tiền của anh tôi.
“Cô vừa nói nhà này hai vợ chồng tự gầy dựng, không nhờ ai một đồng đúng không?” – Giọng mẹ run run nhưng rõ ràng từng tiếng.
Anh Kiên tái mặt: “Mẹ, mẹ mệt rồi, để con đưa mẹ xuống…”
“Anh buông tôi ra!” – Mẹ hất tay anh tôi ra. Bà đưa mắt nhìn quanh một lượt rồi rút từ trong túi áo ra một chiếc hộp sắt cũ kỹ đã hoen gỉ.
“Năm anh Kiên vào Đại học, bố mất sớm, nhà không có một đồng. Thằng Minh – em trai nó – mới mười lăm tuổi đã nghỉ học đi làm phụ hồ, bốc vác để có tiền gửi lên thành phố cho anh. Năm anh Kiên vay tiền mua mảnh đất này, ngân hàng không cho vay vì không có tài sản thế chấp. Chính thằng Minh đã đặt bút ký bán đi nửa mảnh đất ông bà ngoại để lại dưới quê, đưa trọn số tiền đó cho anh nó làm vốn!”
Sân thượng rơi vào một khoảng im lặng tờ mờ, đáng sợ. Không một ai dám cất tiếng. Chị Thắm đứng chôn chân tại chỗ, mặt cắt không còn một giọt máu.
Mẹ tôi mở chiếc hộp sắt, lấy ra một xấp giấy tờ đã ngả vàng cùng một cuốn sổ tiết kiệm nhỏ.
“Hôm nay tôi lên đây, không phải để đòi tiền. Tôi chỉ muốn giữ lại chút danh dự cho đứa con mà người ta gọi là ‘ông chú họ dưới quê’.”
Mẹ quay sang nhìn anh Kiên, nước mắt lăn dài trên những nếp nhăn nhíu lại vì thời gian: “Con thành đạt, mẹ mừng. Nhưng nếu sự thành đạt của con được xây trên sự chối bỏ gia đình, chối bỏ người em đã hy sinh cả tương lai vì con… thì căn nhà tỷ bạc này cũng chỉ là một khối bê tông vô cảm mà thôi.”
Bà đặt chiếc hộp sắt lên bàn tiệc, ngay bên cạnh những ly rượu ngoại đắt tiền, rồi chậm rãi quay lưng bước xuống.
Anh tôi đứng chết lặng như một pho tượng. Khách khứa nhìn nhau, từng người lặng lẽ thu dọn đồ đạc rồi kiếm cớ ra về. Bữa tiệc tân gia linh đình kết thúc trong sự tĩnh lặng ê chề.
Chiều hôm đó, tôi thu dọn đồ đạc của hai mẹ con vào chiếc va li cũ. Khi tôi dắt mẹ ra đến cổng, anh Kiên chạy lao ra, quỳ gối xuống trước mặt mẹ và tôi, nước mắt giàn giụa.
“Minh ơi… Anh sai rồi… Mẹ ơi…”
Tôi nhìn anh, khẽ lắc đầu rồi đỡ mẹ bước lên chiếc xe khách chuyến muộn về quê. Có những vết thương có thể lành theo thời gian, nhưng có những khoảng cách, một khi đã tạo ra bằng sự coi thường, thì dù căn nhà có rộng lớn đến đâu cũng không bao giờ đong đầy lại được.