
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Vợ tôi vừa m::ổ s::inh em bé, mẹ không hỏi han một câu mà lại đ::uổi cô ấy về bên nhà ngoại. Tôi không nói gì nhưng chỉ lặng lẽ làm một điều khiến cả nhà hoảng loạt…..
Trời sẩm tối, tôi tự tay thu dọn từng bộ đồ nhỏ xíu của đứa con gái chưa đầy tháng. Dưới cái oi nồng của ngày hè, sắc mặt vợ tôi trắng bệch vì vết phẫu thuật còn rỉ đau. Nhìn ra ngoài cửa, người mẹ ruột của tôi đứng chắp tay đằng sau, ánh mắt lạnh lùng chặn ngang lối đi.
Chỉ mươi ngày trước, vợ tôi hạ sinh con gái đầu lòng. Cơ thể cô ấy còn vô cùng yếu ớt, mỗi lần cử động đều nhăn mặt vì đau. Đứa trẻ khóc ngất do không khí trong phòng quá oi bức. Mấy hôm trước, chị gái tôi đã gọi thợ đến tháo chiếc điều hòa trong phòng vợ chồng tôi mang sang phòng mình, viện lý do “trẻ sơ sinh không nên nằm hơi lạnh” và “cơ sở kinh doanh dạo này khó khăn, phải triệt để tiết kiệm”.
Vừa đi kiểm tra hàng hóa về, mồ hôi còn ướt đầm lưng áo, tôi khựng lại khi thấy hai chiếc túi du lịch bị vứt chỏng chơ giữa hành lang. Bên trong là vài bộ quần áo của vợ, mấy bịch bỉm và hộp sữa dở. Mẹ tôi đứng ngay bậu cửa, giọng sắc lẹm:
“Mày về thật đúng lúc. Vào gom nốt mấy thứ lặt vặt rồi chở vợ con về bên nhà ngoại đi. Tao đã gọi điện thông báo cho bên đó rồi.”
Tôi bàng hoàng: “Mẹ nói gì kỳ vậy? Cô ấy vừa trải qua cuộc phẫu thuật lớn, cháu còn chưa rụng rốn, sao lại bắt về bên đó?”
Mẹ tôi xua tay: “Về bên ấy ở cữ cho thoải mái. Căn nhà này chật chội, lại gần xưởng sản xuất ồn ào. Đàn bà ở cữ tốn kém đủ thứ, trong khi nhà mình đang thiếu hụt dòng tiền. Chị mày đang đau đầu nghĩ cách xoay xở. Bố mẹ bên ấy sinh con gái thì phải tự lo lấy. Cứ ở lì đây, một tay tao chăm sóc sao nổi?”
Trước khi vợ bước vào phòng sinh, tôi đã đưa cho chị gái 60 triệu đồng chi phí sinh hoạt và gửi riêng mẹ 20 triệu nhờ chăm sóc. Vậy mà từ ngày về nhà, bữa ăn của vợ tôi chỉ quanh quẩn vài thìa cháo loãng với rau luộc suông. Hôm qua tôi tự tay mua hai con bồ câu nhờ mẹ hầm bổ dưỡng, trưa nay về lại thấy chị gái đang ngồi dùng bữa, còn phần của vợ tôi chỉ là bát nước dùng trong vắt.
Tôi nhìn thẳng vào mẹ: “Số tiền 80 triệu tôi gửi trước đó đi đâu rồi? Từ lúc vợ tôi về đây, mẹ đã hỗ trợ được những gì?”
Mẹ tôi gắt lên: “Mày lại nghe lời vợ rồi về đây hạch hẹ mẹ ruột à? Mấy chục triệu đó to lắm sao? Bao nhiêu khoản điện nước, mua sắm đồ dùng… Chị mày phải cầm số tiền đó để giải quyết việc lớn cho xưởng. Tóm lại chiều nay dọn dẹp xong thì đi ngay. Ngày mai phòng này cần dọn sạch để đón khách quan trọng của chị mày.”
Đến lúc này tôi mới vỡ lẽ. Việc đẩy vợ con tôi đi không đơn thuần là tiết kiệm chi phí, mà họ muốn lấy không gian để đón một người môi giới tài chính – kẻ đang bàn với chị gái tôi chuyện thế chấp xưởng để đầu tư vào một dự án rủi ro trên mạng. Vợ tôi vốn đảm nhận vị trí quản lý tài chính, nắm rõ mọi sổ sách, nên sự có mặt của cô ấy là cản trở lớn nhất.
Tôi không tranh cãi thêm một lời. Lặng lẽ bước vào phòng, tôi dìu vợ đứng dậy: “Em chuẩn bị đi, mình chuyển chỗ khác. Em không cần phải chịu đựng thêm bất kỳ ai nữa.”
Vợ tôi lo lắng, khuyên tôi nên giữ hòa khí. Nhưng tôi trấn an: “Mọi chuyện cứ để anh lo.”
Tôi bế con, xách đồ đạc rồi lái xe rời đi. Tôi không đưa cô ấy về nhà ngoại mà di chuyển đến một căn hộ dịch vụ trọn gói đã đặt trước.
Đêm đó, khi vợ con đã ngủ say, tôi mở máy tính cá nhân. Trước khi đi sinh, vợ đã bàn giao toàn bộ thông tin quản lý tài khoản doanh nghiệp, mã xác thực và quyền truy cập hệ thống cho tôi. Tôi lập tức kích hoạt tính năng khóa an toàn nội bộ, thay đổi toàn bộ thông tin đăng nhập hệ thống hàng hóa, gửi thông báo khẩn đến các đối tác về việc tạm dừng mọi giao dịch nếu thiếu chữ ký xác nhận của tôi, đồng thời yêu cầu phía ngân hàng chặn đứng lệnh chuyển khoản 2 tỷ đồng mà chị gái tôi đang chuẩn bị thực hiện.
Sáng hôm sau, điện thoại của tôi liên tục báo cuộc gọi nhỡ và tin nhắn dồn dập từ gia đình…
Sự hoảng loạn bao trùm lấy ngôi nhà cũ. Bị đóng băng toàn bộ dòng tiền, chị gái tôi không thể thực hiện giao dịch chuyển khoản 2 tỷ đồng cho bên môi giới tài chính để tham gia vào dự án tiền ảo. Cùng lúc đó, các đối tác lớn nhận được thông báo tạm dừng giao dịch đã đồng loạt đình chỉ các đơn hàng mới, khiến xưởng sản xuất rơi vào trạng thái ngưng trệ hoàn toàn. Các khoản nợ đến hạn không thể thanh toán, đối tác kéo đến tận xưởng yêu cầu làm rõ thực trạng tài chính.
Đến lúc này, chị gái và mẹ tôi mới nhận ra rằng toàn bộ hoạt động vận hành, nguồn vốn và uy tín của cơ sở này từ trước đến nay đều phụ thuộc hoàn toàn vào sự quản lý chặt chẽ của vợ tôi và quyền quyết định pháp lý của tôi. Thiếu đi hai người, mọi hoạt động kinh doanh chỉ là một vỏ bọc rỗng.
Mẹ và chị gái liên tục tìm đến căn hộ mới của chúng tôi để năn nỉ, mong tôi mở lại tài khoản và quay về gánh vác công việc. Họ hứa hẹn sẽ giao lại phòng, đền bù chi phí và không can thiệp vào cuộc sống riêng nữa. Nhưng đối mặt với những lời phân trần muộn màng, tôi chỉ bình thản đưa ra quyết định cuối cùng.
Tôi yêu cầu tách bạch hoàn toàn phần tài sản thuộc sở hữu của vợ chồng tôi ra khỏi cơ sở kinh doanh của gia đình. Với số vốn 2 tỷ đồng được bảo toàn nguyên vẹn, tôi nộp đơn rút khỏi công ty gia đình, tự mình đứng ra thành lập một đơn vị phân phối độc lập. Vợ tôi sau khi bình phục sức khỏe đã tiếp tục đảm nhận vai trò quản lý tài chính cho công ty mới của hai vợ chồng.
Không còn nguồn lực hỗ trợ và thiếu kỹ năng quản lý, xưởng sản xuất của gia đình nhanh chóng phải thu hẹp quy mô và gánh khoản nợ lớn do những quyết định đầu tư sai lầm trước đó của chị gái. Về phần mình, vợ chồng tôi xây dựng một cuộc sống mới độc lập, tự chủ về tài chính và hoàn toàn tách biệt khỏi những mâu thuẫn không đáng có, tập trung toàn bộ thời gian để chăm sóc cho con gái nhỏ phát triển khỏe mạnh.