
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Vì không muốn chăm sóc mẹ già, mà con gái lỡ gửi tôi vào viện dưỡng lão. Sau 4 ngày, con bé lại hốt hoảng tới tìm tôi……
Đúng cột mốc tròn 60 tuổi, tôi nhận được một “món quà” không bao giờ tưởng tượng nổi từ người ruột thịt duy nhất: đứa con gái tôi dốc hết lòng yêu thương đưa tôi vào cơ sở chăm sóc người cao tuổi.
Tôi không rơi một giọt nước mắt, cũng chẳng buông lời trách móc.
Tôi lẳng lặng dọn dẹp đồ đạc rồi bước ra khỏi căn nhà phố ba tầng ngay trung tâm. Căn nhà đó chính tay tôi bỏ tiền tích lũy cả đời để mua, từ khoản cọc ban đầu, chi phí thiết kế cho đến từng vật dụng nhỏ trong các phòng.
Tuy nhiên, trước khi đặt chân lên chiếc xe rời đi, tôi ghé qua chi nhánh ngân hàng quen thuộc và đưa ra một quyết định dứt khoát.
Tôi đề nghị giao dịch viên hủy bỏ toàn bộ thẻ liên kết phụ mà tôi đứng tên chủ tài khoản chính, đồng thời cắt toàn bộ các lệnh tự động trích tiền định kỳ.
Bốn ngày sau, con gái tôi tìm đến nơi tôi ở trong tình trạng hoảng loạn tột độ. Gương mặt phờ phạc, đôi mắt đỏ ngầu, giọng nói run rẩy không khống chế nổi:
“Mẹ… tại sao khoản tiền trả góp ngân hàng cho căn nhà tháng này lại báo thanh toán thất bại?”
Tôi tên là Bùi Tuyết Mai.
Năm nay tôi vừa bước sang tuổi 60.
Chiều hôm ấy, tôi ngồi trên chiếc ghế tựa bọc da trong phòng khách, lặng lẽ ngắm nhìn con gái mình – Yến Nhi, đứa trẻ tôi đã chịu bao vất vả nuôi lớn, từng thức trắng hàng đêm mỗi khi con ốm đau, chắt chiu từng nguồn thu nhập để con có điều kiện sống tốt nhất.
Năm nay Nhi 32 tuổi.
Nó mặc bộ đồ lụa thiết kế sang trọng, trên tay đeo chiếc vòng đắt tiền tôi mua tặng dịp đặc biệt năm ngoái. Trên ngón tay là chiếc nhẫn giá trị mà chính tôi đã dẫn nó đi lựa chọn.
Từ bé đến lớn, tôi chưa bao giờ để con phải thiếu thốn bất cứ điều gì. Nó được học ở những ngôi trường chất lượng, ra trường có công việc đàng hoàng, khi lập gia đình cũng được tôi hỗ trợ tối đa. Ngay cả căn nhà hiện tại hai vợ chồng đang ở, phần lớn tiền trả trước và chi phí sắm sửa thiết bị đều từ tiền tích lũy của tôi.
Tôi từng nghĩ, sự hy sinh của mình sẽ đổi lại một mái ấm êm đềm khi về già.
Nhưng hôm đó, nó lại tìm cách đưa tôi ra khỏi ngôi nhà ấy.
“Mẹ…” Yến Nhi đặt ly nước ấm xuống bàn. “Con đã tìm hiểu kỹ nơi này rồi. Ở đó môi trường rất tốt, có nhân viên y tế túc trực, lại có nhiều người cùng lứa tuổi. Mẹ chuyển đến đó sinh hoạt chắc chắn sẽ thoải mái hơn.”
Tôi nhìn con, nhẹ nhàng hỏi: “Lý do là gì?”
Nhi ngập ngừng vài giây rồi mới đáp: “Anh Quốc dạo này tâm lý không ổn định, áp lực công việc quá lớn.”
Tôi nhướng mày: “Quốc gặp vấn đề gì sao?”
“Anh ấy căng thẳng kéo dài, cần không gian hoàn toàn yên tĩnh.”
Tôi không đáp ngay, ánh mắt hướng về phía phòng làm việc ở cuối hành lang. Cửa phòng hé mở, con rể tôi – Vũ Quốc – đang ngả lưng trên chiếc ghế đắt tiền, hai tay bấm điện thoại liên hồi. Tiếng nhạc và âm thanh hò reo từ ứng dụng trò chơi vang ra rõ ràng.
Nhận ra ngoài phòng khách im lặng bất thường, Quốc nhanh tay tắt ứng dụng, rồi cố tình phát ra vài tiếng ho hắng đầy mệt mỏi.
Yến Nhi lập tức tiếp lời: “Mẹ thấy chưa? Anh ấy mệt mỏi đến mức sức khỏe suy giảm. Công ty đang chạy dự án quan trọng, anh ấy phải làm việc liên tục. Mẹ ở lại đây khiến anh ấy luôn cảm thấy phải bận tâm thêm nhiều việc…”
Tôi mỉm cười cay đắng.
Bận tâm vì tôi sao? Trong suốt thời gian sống chung, toàn bộ chi phí sinh hoạt từ điện, nước, dịch vụ vệ sinh đến thực phẩm hằng ngày đều do tôi chi trả. Ngay cả việc dọn dẹp, bếp núc cũng chẳng đến lượt con rể. Anh ta đi làm về là nằm nghỉ, cuối tuần tuần nào cũng ngủ đến trưa muộn, thậm chí túi rác đặt ngay cửa cũng không bao giờ tự tay mang xuống.
Vậy mà giờ đây, tôi lại trở thành nguyên nhân khiến anh ta “áp lực”.
Tôi nhìn đứa con gái mình hết lòng chăm sóc, cuối cùng chỉ buông một từ: “Được.”
Yến Nhi bất ngờ: “Mẹ đồng ý thật sao?”
“Tối nay mẹ gom đồ, sáng mai sẽ đi. Nếu Quốc đã căng thẳng như vậy, mẹ không nên làm ảnh hưởng đến hai đứa.”
Sáng hôm sau, vợ chồng Nhi thức dậy rất sớm. Quốc tỏ ra sốc sác, nhiệt tình xách hành lý giúp tôi ra xe. Gương mặt anh ta rạng rỡ, khác hẳn vẻ uể uả ngày thường.
Khi xe bắt đầu di chuyển, tôi nhẹ nhàng nói: “Nhi, ghé qua ngân hàng cho mẹ một chút.”
Tại phòng giao dịch, tôi xuất trình giấy tờ cá nhân và yêu cầu chấm dứt toàn bộ quyền truy cập của các thẻ phụ, đồng thời hủy bỏ các giao dịch tự động trích từ tài khoản của tôi.
Đứng ngay phía sau, Yến Nhi nghe thấy toàn bộ. Điện thoại trên tay nó trượt khỏi ngón tay, rơi thẳng xuống sàn gạch. Nó nhìn tôi, sắc mặt chuyển từ kinh ngạc sang tái bệch: “Mẹ… sao mẹ lại làm thế?”
“Tiền của mẹ, mẹ có quyền quản lý. Con muốn tự lập thì đây là lúc thích hợp nhất.” Tôi đáp ngắn gọn rồi bước ra xe.
Tôi chuyển đến ở tại cơ sở chăm sóc cao tuổi ngay trưa hôm đó. Nơi này đơn sơ hơn căn nhà phố nhưng không khí trong lành, bình yên. Tối hôm ấy, lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi được tận hưởng một không gian hoàn toàn riêng tư. Không ai gọi hỏi, không ai yêu cầu hỗ trợ tài chính.
Ngày thứ nhất trôi qua. Ngày thứ hai, thứ ba nhẹ nhàng trôi qua.
Đến gần trưa ngày thứ tư, cửa phòng tôi bất ngờ bật mở. Yến Nhi xông vào với dáng vẻ phờ phạc, đầu tóc xáo trộn, đôi mắt sưng húp vì khóc.
Nhi quỳ sụp xuống bên cạnh giường tôi, giọng nghẹn ngào: “Mẹ… khoản tiền trả góp nhà tháng này không thể thanh toán được. Hệ thống báo tài khoản không đủ số dư. Tiền dịch vụ, tiền học của con, các khoản chi tiêu của anh Quốc… tất cả đều bị từ chối giao dịch!”
Nó ngước lên nhìn tôi, nước mắt ngắn dài: “Mẹ ơi, rốt cuộc mẹ còn giấu chúng con điều gì nữa?”….
Tôi từ tốn nhấp một ngụm trà ấm, ánh mắt bình thản nhìn đứa con gái đang quỳ dưới chân mình.
“Mẹ không giấu gì cả,” tôi nhẹ nhàng nói. “Mẹ chỉ trả mọi thứ về đúng vị trí của nó. Ngôi nhà đó đứng tên hai vợ chồng con, thì nghĩa vụ trả góp thuộc về hai đứa. Chi phí sinh hoạt, học phí của con cái, chi tiêu cá nhân… đó là trách nhiệm của những người trưởng thành.”
Yến Nhi òa khóc nức nở: “Nhưng thu nhập của hai vợ chồng con làm sao gánh nổi tất cả những khoản đó? Trước giờ toàn bộ sinh hoạt phí và khoản trả góp 30 triệu mỗi tháng đều rút từ tài khoản của mẹ… Nếu tháng này không nộp, ngân hàng sẽ tính lãi phạt, rồi gửi thông báo về cơ quan anh Quốc! Anh ấy sẽ mất mặt với đồng nghiệp mất!”
Đúng lúc đó, cửa phòng lại bật mở lần nữa. Vũ Quốc lao vào, gương mặt không còn vẻ ung dung, đắc ý của mấy ngày trước mà tràn ngập sự hốt hoảng và tức giận.
“Mẹ!” Quốc lên tiếng, giọng run run vì kiềm chế. “Mẹ làm thế này là muốn dồn vợ chồng con vào đường cùng sao? Con là con rể mẹ, Nhi là con gái ruột của mẹ. Mẹ đi ở nơi này tốn kém chi phí, trong khi ở nhà lại cắt toàn bộ nguồn hỗ trợ, mẹ định để chúng con sống làm sao?”
Tôi đứng dậy, đi đến bên bàn làm việc, lấy ra chiếc hộp gỗ cũ mà tôi đã mang theo từ căn nhà phố.
Tôi mở nắp hộp, lấy ra một xấp tài liệu đã ố vàng cùng một bản hợp đồng mới ký gần đây, đặt lên bàn.
“Các con hãy nhìn cho kỹ,” tôi cất giọng đĩnh đạc.
Yến Nhi và Vũ Quốc ngơ ngác tiến lại gần.
Tờ giấy đầu tiên là bản di chúc và cam kết hỗ trợ tài chính mà tôi lập cách đây 5 năm. Trong đó ghi rõ, tôi sẽ hỗ trợ toàn bộ chi phí sinh hoạt và khoản trả góp nhà cho hai vợ chồng với điều kiện: hai con phải hoàn thành nghĩa vụ phụng dưỡng, chăm sóc tôi khi về già.
Tờ giấy thứ hai là bản hợp đồng đặt cọc mua lại toàn bộ cổ phần của một chuỗi hệ thống dưỡng lão tư nhân – nơi tôi đang ở.
Tài sản thực sự của tôi không chỉ dừng lại ở căn nhà phố hay vài khoản tiết kiệm nhỏ mà hai đứa vẫn thấy. Căn nhà phố kia chỉ là một phần rất nhỏ trong khối tài sản tôi tích lũy từ công ty kinh doanh gia đình trước khi nghỉ hưu.
“Mẹ đã định sang tên toàn bộ tài sản còn lại và căn biệt thự sân thượng ở quận trung tâm cho hai đứa vào sinh nhật năm nay,” tôi nhìn thẳng vào mắt Quốc và Nhi. “Nhưng để nhận được những điều đó, các con cần phải có lòng hiếu thảo và sự tôn trọng tối thiểu đối với người đã sinh thành ra mình.”
Quốc bàng hoàng, mặt cắt không còn một giọt máu. Anh ta không ngờ người mẹ vợ mà mình luôn coi là “gánh nặng” lại sở hữu khối tài sản lớn đến vậy, và càng không ngờ hành động đẩy tôi đi lại chính tay đập vỡ cơ hội đổi đời của bản thân.
Yến Nhi run rẩy nắm lấy tay tôi: “Mẹ… con sai rồi! Con thật sự sai rồi! Cho con xin lỗi, con sẽ đưa mẹ về nhà ngay lập tức. Con sẽ không để anh Quốc làm phiền mẹ nữa!”
Tôi nhẹ nhàng rút tay lại, ánh mắt kiên định:
“Không cần đâu. Mẹ ở đây rất tốt. Nơi này thực chất là tài sản mẹ đã đầu tư, môi trường phục vụ rất chu đáo. Còn căn nhà của các con, tự các con hãy gánh vác trách nhiệm của người trưởng thành. Tuần sau, luật sư của mẹ sẽ đến làm việc để thu hồi lại phần tiền cọc nhà mà mẹ đứng tên hỗ trợ ban đầu.”
Vũ Quốc ngã khuỵu xuống sàn, còn Yến Nhi chỉ biết ôm mặt khóc trong hối hận muộn màng.
Tôi quay lưng bước về phía cửa sổ, đón ánh nắng ban mai ấm áp. Bài học lớn nhất mà tôi nhận ra ở tuổi 60: Yêu thương con cái là bản năng, nhưng tự thương lấy mình và giữ lại sự tự do, tôn nghiêm cho bản thân mới là trí tuệ của cuộc đời.