
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Trước lúc mẹ m::ất, cha dượng hứa với mẹ sẽ chăm lo cho chúng tôi cả đời. Vậy mà mẹ vừa đi khỏi, ông liền nói :”Mẹ con mất rồi, nghĩa tình đến đây là hết. Căn nhà này đã bán, đây là 50 triệu dành cho con. Từ nay hãy về sống với bác ruột, đừng quay lại tìm chú nữa”…….
Tôi năm nay đã bước sang tuổi 46. Cái tên Minh An mà mẹ đặt cho tôi mang theo ước nguyện mong tôi một đời bình yên, vững vàng vượt qua mọi sóng gió. Thế nhưng, tuổi thơ của tôi lại là những chuỗi ngày đong đầy vất vả. Bố mất sớm khi tôi chưa kịp cất tiếng khóc chào đời. Một mình mẹ tảo tần vất vả gánh vác việc gia đình, nuôi tôi khôn lớn. Đến năm tôi lên 5 tuổi, mẹ gá nghĩa tái hôn với một người đàn ông tên Quốc. Ông đi bước nữa và mang theo cô con gái riêng lớn hơn tôi 5 tuổi. Căn nhà nhỏ từ đó có thêm tiếng cười của người chị kế. Người ta hay nói “bánh đúc có xương”, nhưng chú Quốc lại đối xử với tôi bằng tất cả sự chân thành. Dù không chung dòng máu, chú lo cho tôi từng cuốn sách, từng bộ quần áo mới mỗi khi khai giảng. Gia cảnh nghèo khó, mẹ lại hay ốm đau, chú Quốc vẫn luôn quả quyết: “Chỉ cần con cố gắng học tập, dù có phải vất vả đến đâu chú cũng nuôi con ăn học thành tài.” Chính sự ưu ái ấy lại vô tình gieo vào lòng người chị riêng sự tủi thân. Năm tôi học lớp 11, sau một trận tranh cãi gay gắt về việc học hành và tương lai, chị bỏ nhà đi xa, nhiều năm không tin tức. Mẹ tôi vì trăn trở chuyện này mà sức khỏe ngày một suy kiệt. Rồi ngày gặt hái trái ngọt cũng đến khi tôi nhận giấy báo trúng tuyển đại học. Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, mẹ tôi qua đời vì bệnh nặng ngay sau đó. Căn nhà chưa nguôi hơi ấm của mẹ thì đúng ngày cúng tuần đầu tiên, chú Quốc gọi tôi vào phòng, lạnh lùng đưa ra một túi đồ cùng một khoản tiền rồi nói: – Mẹ con mất rồi, nghĩa tình đến đây là hết. Căn nhà này đã bán, đây là 50 triệu dành cho con. Từ nay hãy về sống với bác ruột, đừng quay lại tìm chú nữa. Chú không còn khả năng gánh vác cho con nữa đâu. Lời nói ấy như sét đánh ngang tai. Mới hôm nào chú còn hứa chăm lo cho tôi, vậy mà mẹ vừa nằm xuống, chú đã vội vã cắt đứt tình cảm. Tôi ôm gói đồ rời đi trong sự nghẹn ngào, ôm niềm tủi thân suốt nhiều năm tháng. Tôi lao vào học tập và làm việc để tự đứng trên đôi chân mình, rồi trở thành giảng viên, lập gia đình hạnh phúc. 10 năm trôi qua, tôi chưa từng một lần quay lại tìm người đàn ông năm xưa. Cho đến một ngày đầu xuân, khi về quê chúc Tết nhà bác ruột, bác kéo tay tôi lại, thở dài nói một câu khiến tim tôi thắt lại:
– Cả đời này chú Quốc sống vì con. Căn nhà năm đó bán đi… không phải tài sản của mẹ con, mà là ngôi nhà duy nhất của chú ấy!….
Tôi khựng lại, toàn thân run rẩy. Bác nghẹn ngào kể tiếp sự thật đã bị chôn giấu suốt một thập kỷ qua. Năm đó, mẹ tôi qua đời sau thời gian dài chữa bệnh, gia đình rơi vào cảnh kiệt quệ, nợ nần chồng chất. Số tiền chữa bệnh cho mẹ vượt quá khả năng của gia đình. Để giữ trọn lời hứa nuôi tôi học đại học và trả hết nợ nần cho mẹ, chú Quốc đã quyết định bán đi ngôi nhà duy nhất mà chú đứng tên. Chú biết tôi là người giàu tình cảm, nếu biết chú bán nhà chịu cảnh trắng tay, tôi chắc chắn sẽ bỏ học để đi làm kiếm tiền lo cho chú. Bác ruột tôi khi ấy cũng không đủ điều kiện kinh tế để nuôi tôi ăn học 4 năm đại học. Vì vậy, chú Quốc đã bàn với bác dàn dựng lên vở kịch “cắt đứt tình nghĩa”, mang tiếng là người lạnh lòng để ép tôi phải dời đi, yên tâm hoàn thành con đường học vấn. Số tiền 50 triệu đưa cho tôi ngày đó là toàn bộ chắt chiu còn lại sau khi chú bán nhà và trả nợ. Còn bản thân chú, sau khi bán nhà, chú dọn về sống tạm trong căn chòi cũ ở góc vườn, lẳng lặng làm thuê làm thuê qua ngày, theo dõi từng bước trưởng thành của tôi qua lời kể của bác. Nghe đến đâu, nước mắt tôi rơi nhòe tới đó. Mười năm qua, tôi đã mang trong lòng sự trách móc, để rồi không hay biết rằng có một người bố không cùng dòng máu đã lặng lẽ hy sinh cả cuộc đời, chấp nhận mang tiếng ác chỉ mong tôi có một tương lai tươi sáng. Tôi chạy xộc ra cửa, lao vội về phía con ngõ nhỏ dẫn vào căn chòi cũ. Cánh cửa gỗ mục xập xệ khép hờ. Tôi run run đẩy cửa bước vào. Trong gian phòng chật hẹp, trên chiếc bàn gỗ đơn sơ, ngoài hũ trà mạn ngày Tết là tấm ảnh tôi mặc áo cử nhân ngày tốt nghiệp đại học – bức ảnh mà tôi chưa từng gửi cho chú, chẳng biết chú đã cất công xin từ ai rồi lồng khung cẩn thận. Bên cạnh đó là những bài báo, những thông tin về công trình nghiên cứu của tôi mà chú cắt cẩn thận từ báo giấy, vuốt ve phẳng pheu. Người đàn ông tóc đã bạc phơ, lưng đã còng xuống đang ngồi bên bếp lửa. Nghe tiếng động, chú quay lại, đôi mắt mờ đục nhìn tôi đầy ngỡ ngàng. – Chú ơi… Bố ơi! – Tôi quỳ gối xuống, ôm chặp lấy đôi chân gầy guộc của người dượng năm nào mà khóc nức nở như một đứa trẻ.
Chú Quốc đứng ngẩn người, rồi bàn tay thô ráp, chằng chịt vết sẹo của công việc lao động run run đặt lên đầu tôi, xoa nhẹ: – Con về rồi đấy à, Bình An… Con sống tốt là chú an lòng rồi. Mùa xuân năm ấy, tôi nắm tay đưa bố dượng về căn nhà của vợ chồng tôi ở thành phố. Vết thương mười năm trong lòng tôi đã hoàn toàn được chữa lành, thay vào đó là lòng biết ơn vô hạn dành cho người bố thứ hai – người đã cho tôi hiểu thế nào là tình phụ tử mênh mông không khoảng cách.