
Khi tôi tốt nghiệp và bắt đầu đi làm, bố cũng dần dần vượt qua nỗi đau ấy. Nhờ sự giới thiệu của bạn bè, bố tôi đã gặp dì Lương, cũng mất chồng và có hai con trai đã lập gia đình. Hai đứa con trai không ai muốn chăm sóc dì ấy, buộc dì phải làm giúp việc để kiếm sống.
Sau khoảng 6 tháng quen biết, cả hai đồng cảm với nhau và tình cảm nảy nở. Khi bố đề nghị kết hôn với dì Lương, tôi đã phản đối kịch liệt. Tôi không có vấn đề gì với việc bố sống chung với dì ấy, nhưng chuyện kết hôn thì tôi không chấp nhận được.
Dưới áp lực từ tôi, bố đã không làm đăng ký kết hôn với dì Lương, cả hai chỉ sống chung với nhau. Ban đầu, tôi nghĩ mình sẽ không thích người phụ nữ thay thế vị trí của mẹ, nhưng thực tế lại khác. Mỗi lần tôi về nhà, dì Lương luôn chuẩn bị những bữa ăn thịnh soạn. Không chỉ vậy, dì còn chăm sóc bố tôi rất chu đáo, nhờ đó mà bố khỏe mạnh và vui vẻ hơn.
Thời gian trôi qua, tôi dần quen với sự hiện diện của dì Lương trong gia đình. Dù không gọi là mẹ, nhưng trong lòng tôi đã không còn sự bài xích như trước.
Cho đến một ngày, bố tôi đột ngột nhập viện vì nhồi máu cơ tim.
Nhận được điện thoại, tôi lập tức xin nghỉ làm và chạy về quê. Khi đến bệnh viện, cảnh tượng trước mắt khiến tôi lặng người.
Dì Lương ngồi co ro trên chiếc ghế nhựa ngoài hành lang. Mái tóc đã bạc đi nhiều, đôi mắt thâm quầng vì nhiều đêm thức trắng. Trên tay dì vẫn cầm chiếc bình giữ nhiệt và túi thuốc của bố.
Bác sĩ nói bố đã qua cơn nguy kịch, nhưng cần người túc trực chăm sóc liên tục.
Suốt gần một tháng sau đó, dì gần như không rời khỏi bệnh viện. Dì đút cho bố từng thìa cháo, lau người, thay quần áo, thức dậy giữa đêm mỗi khi bố trở mình khó chịu.
Ngay cả tôi là con ruột cũng không làm được như vậy.
Một buổi tối, khi bố đã ngủ, tôi vô tình nghe dì nói nhỏ với y tá:
“Chỉ cần ông ấy khỏe lại là được. Tôi khổ thế nào cũng không sao.”
Lần đầu tiên, tôi cảm thấy sống mũi cay cay.
Một năm sau, bố qua đời vì tuổi già.
Trong lúc dọn dẹp di vật của bố, tôi phát hiện một cuốn sổ tay cũ được cất kỹ trong ngăn kéo.
Ở trang cuối cùng, bố viết:
“Điều khiến bố day dứt nhất không phải bệnh tật hay tuổi tác.
Mà là đã không cho Lương một danh phận đàng hoàng.
Bà ấy đã chăm sóc bố hơn mười năm, nhưng vẫn chỉ là người ngoài trong mắt thiên hạ.
Bố không trách con. Bố hiểu con thương mẹ.
Nhưng nếu một ngày nào đó con đọc được những dòng này, hãy thay bố nói với Lương rằng bố biết ơn bà ấy rất nhiều.”
Tôi ngồi lặng rất lâu.
Nước mắt cứ thế rơi xuống những trang giấy đã ngả màu.
Hóa ra người ích kỷ nhất suốt những năm qua không phải dì Lương.
Mà là tôi.
Tôi đã giữ khư khư ký ức về mẹ, đến mức quên mất rằng bố cũng có quyền được hạnh phúc lần nữa.
Hôm đó, tôi mang cuốn sổ sang nhà.
Dì Lương đọc xong thì bật khóc.
Tôi nắm lấy tay dì và lần đầu tiên gọi một tiếng:
“Mẹ.”
Dì sững người.
Đôi mắt đỏ hoe nhìn tôi không nói nên lời.
Tôi nghẹn ngào:
“Con xin lỗi. Nếu ngày ấy con không phản đối, có lẽ bố đã không phải mang theo sự tiếc nuối này.”
Dì lắc đầu:
“Bố con đã cho mẹ những năm tháng bình yên nhất rồi.”
Từ đó về sau, tôi đón dì lên sống cùng gia đình mình.
Không phải vì trách nhiệm.
Mà vì tôi hiểu rằng, có những người không sinh ra ta, nhưng vẫn yêu thương gia đình ta bằng cả tấm lòng.
Và đôi khi, điều muộn màng nhất trong đời không phải là mất đi một người thân.
Mà là nhận ra lòng tốt của họ khi họ đã chịu quá nhiều thiệt thòi.