
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Sống trong căn nhà 3 mặt tiền tại quận 1 ở Sài Gòn, Gia đình tôi từng thuộc hàng “trên cơ” của giới b-u-ôn v-à-ng -xứ này. Tôi là kiểu đ-à-n b-à có gu, có tiền, và có lý do chính đáng để khó tính. Biến cố đầu tiên xảy ra khi con trai tôi bất ngờ dẫn một cô gái tỉnh lẻ về ra mắt và thông báo hai đứa sắp sửa đón con đầu lòng. Nhìn vóc dáng nhỏ nhắn, nước da ngăm, trang phục giản dị cùng lối nói chuyện quá đỗi dè dặt của cô ấy, tôi không khỏi hẫng hẫng và thất vọng…..
Gia đình tôi từng là niềm ngưỡng mộ của không ít người ở đất Sài thành này. Căn biệt thự lớn sở hữu ba mặt tiền đắc địa, buổi sáng đón ánh nắng ấm áp, chiều lộng gió mát rượi, tối đến có thể thong dong nhìn dòng sông êm đềm trôi qua như một bức tranh thủy mặc. Tôi vốn là người phụ nữ có gu, sống trau chuốt, yêu thích sự chỉn chu và luôn tự hào về nền nếp quý phái cùng truyền thống kinh doanh đá quý lâu đời của gia đình.
Biến cố đầu tiên xảy ra khi con trai tôi bất ngờ dẫn một cô gái tỉnh lẻ về ra mắt và thông báo hai đứa sắp sửa đón con đầu lòng. Nhìn vóc dáng nhỏ nhắn, nước da ngăm, trang phục giản dị cùng lối nói chuyện quá đỗi dè dặt của cô ấy, tôi không khỏi hẫng hẫng và thất vọng. Dù vậy, thương cháu nội, tôi vẫn chấp nhận tổ chức một lễ cưới gọn gàng, ấm cúng.
Những ngày chung sống sau đó là chuỗi ngày đầy thở dài của tôi. Con dâu giữ nguyên thói quen tằn tiện đến mức khó hiểu: giặt quần áo bằng tay để bớt chi phí điện nước, dùng đồ dùng sinh hoạt đến khi cũ kỹ mới chịu thay, mâm cơm lúc nào cũng tiết chế tối đa. Tôi từng nhiều lần nhắc nhở rằng gia cảnh này không thiếu thốn đến mức phải sống khắc khổ như thời sinh viên nghèo. Mỗi lần như vậy, cô ấy chỉ lặng lẽ cúi đầu chịu đựng mà không một lời giải thích.
Thế rồi cơn bão lớn ập đến vào năm 2020. Việc kinh doanh đóng băng kéo theo chuỗi khủng hoảng tài chính nghiêm trọng. Chỉ trong một thời gian ngắn, toàn bộ tài sản tích góp bao năm tan thành mây khói. Căn biệt thự tựa lưng bên sông bị niêm phong trong một ngày hè oi ả. Từ đỉnh cao, tôi phải ngậm ngùi cùng con cháu dọn dẹp vài món đồ cơ bản sang thuê một căn phòng nhỏ ở vùng ven.
Bạn bè thân thiết ngày trước dần vắng bóng. Con trai tôi hoang mang, mất phương hướng; cháu nhỏ ngơ ngác trong không gian chật chội. Giữa lúc tôi gục ngã và tuyệt vọng nhất trước tương lai mờ mịt của cả gia đình, cô con dâu vốn bị tôi coi thường lại hết sức bình thản. Cô ấy nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh tôi, mở chiếc hộp gỗ cũ kỹ mang theo từ quê và lấy ra một vật đặt vào tay tôi…
Vật cô ấy đưa cho tôi là một cuốn sổ tiết kiệm cùng vài cây vàng miếng được bọc cẩn thận trong lớp vải nhung đỏ. Cô nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay đang run rẩy của tôi rồi thủ thủ:
— Mẹ cầm lấy số này để trang trải bớt khó khăn trước mắt và làm vốn cho anh ấy bắt đầu lại. Ngày trước mới về làm dâu, thấy mẹ tiêu xài quá phóng khoáng trong khi công việc làm ăn vốn có nhiều biến động, con đã chủ động thắt chặt chi phí sinh hoạt. Số tiền mẹ đưa đi chợ hằng ngày hay tiền mừng cưới, con không hề tiêu hoang mà âm thầm tích lũy, mua vàng phòng khi gia đình gặp biến cố.
Tôi ngẩn người, bàng hoàng nhìn lớp vàng mười và cuốn sổ tiết kiệm trong tay. Số tiền ấy được chắt chiu từng đồng từ sự tằn tiện mà tôi từng bực bội, chê bai suốt bao năm qua. Nhờ khoản dự phòng vô giá ấy, gia đình tôi không chỉ giải quyết được những vướng mắc tài chính cấp bách mà con trai tôi còn có vốn để mở lại một cơ sở kinh doanh nhỏ, từng bước khôi phục lại cuộc sống.
Ngồi nhìn con dâu mẫn cán, chăm chỉ chăm sóc gia đình trong căn nhà trọ chật hẹp nhưng luôn ngập tràn tình thương, tôi mới cay đắng nhận ra sự nông cạn của chính mình. Sự sang trọng, quý phái thực sự không nằm ở sàn gỗ lim đắt tiền hay những bữa ăn cao sang, mà nằm ở sự vững vàng, khả năng vun vén và tấm lòng bao dung cùng gia đình vượt qua sóng gió cuộc đời.