Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
2 tháng say đắm bên cô b:ồ “thỏ non”, tôi ch:ế:t điế:ng khi vợ đặt lên bàn tờ giấy A4

CHAP 1: TỜ GIẤY A4 VÀ SỰ THẬT NUDE DƯỚI ÁNH ĐÈN
Vợ tôi – Mai – không ngẩng đầu lên khi tôi bước vào. Cô ấy lặng lẽ rót một tách trà, làn khói mỏng bốc lên nhàn nhạt giữa không gian tĩnh mịch đến rợn người.
– “Về rồi à? Lại đây ngồi đi.” – Giọng Mai thản nhiên, không chút gắt gỏng, cũng chẳng có vẻ gì là giận dữ. Chính cái thái độ bình thản ấy lại khiến sống lưng tôi lạnh ngắt.
Tôi gượng cười, tháo chiếc cà vạt treo lên giá, cố giữ giọng tự nhiên nhất có thể: – “Hôm nay em rảnh rỗi thế? Không nấu cơm à? Hay là hai vợ chồng mình ra ngoài ăn nhé?”
– “Không cần đâu,” – Mai đẩy xấp hồ sơ về phía tôi. – “Ăn cái này xong chắc anh cũng chẳng còn bụng dạ nào mà nuốt cơm nữa đâu.”
Trên cùng của xấp hồ sơ là một tờ giấy A4 in trắng đen. Tôi cúi xuống, tim đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Dòng chữ in đậm ngay đầu trang hiện lên rõ mùng một: “BÁO CÁO KẾT QUẢ XÁC MẠNH VÀ XÉT NGHIỆM Y TẾ”.
Tôi nhíu mày, tay hơi run khi lật từng trang. Bên dưới không phải là đơn ly hôn như tôi tưởng tượng. Nó là hàng loạt bức ảnh chụp lén: Ảnh tôi nắm tay Hạnh vào chung cư mini; ảnh tôi chuyển khoản tiền hàng tháng cho em; ảnh tôi và em ôm nhau ở quán cà phê… Và kinh hoàng hơn cả, là một bảng kết quả xét nghiệm y tế của Hạnh tại một phòng khám phụ khoa uy tín, cùng bản lý lịch trích ngang của em do một công ty thám tư tư tư lập nên.
Tên thật của Hạnh không phải là Nguyễn Thu Hạnh, sinh năm 2002 như em nói. Hóa ra em tên thật là Trần Thị L., sinh năm 1996, từng có hai tiền án về tội “Môi giới mại dâm” ở một tỉnh miền Bắc và vừa mãn hạn tù hơn một năm trước. Căn nhà em ở không phải do em thuê, mà em là “gà” thuộc quản lý của một đường dây gái gọi cao cấp dưới vỏ bọc nhân viên quán cà phê.
Và dòng chữ ở trang cuối cùng như một đòn kết liễu giáng thẳng vào óc tôi: “Bệnh nhân Trần Thị L. (Hạnh): Dương tính với Giang mai giai đoạn 2 và HPV chủng nguy cơ cao.”
Mắt tôi hoa lên. Tai tôi ù đi như có hàng ngàn tiếng ve kêu. Tờ giấy trên tay rơi thượt xuống mặt bàn gỗ.
– “M… Mai… Cái… cái này là sao?” – Giọng tôi run rẩy, môi xám ngắt.
Mai thong thả nhấp một ngụm trà, ánh mắt nhìn tôi chứa đựng sự khinh bỉ tột cùng nhưng vô cùng lạnh lẽo: – “Sao là sao? Anh là trưởng phòng kinh doanh thông minh lắm mà? Đọc chữ tiếng Việt không hiểu à? Cô ‘thỏ non’ 22 tuổi ngây thơ, sinh viên mới ra trường của anh thực chất là một gái bán dâm chuyên nghiệp, mang trong người cả một kho bệnh xã hội.”
Mai đứng dậy, lấy ra một tờ giấy A4 khác từ trong túi xách – lần này mới chính là Đơn xin ly hôn đã có sẵn chữ ký của cô ấy.
– “Anh nghĩ cái giác quan thứ sáu của phụ nữ là gì? Là đi đánh ghen rùm beng, là lao vào xé quần xé áo cô ta chắc?” – Mai nhếch môi. – “Không đâu. Từ tuần thứ hai anh bắt đầu đi sớm về muộn, mùi nước hoa rẻ tiền bám trên áo sơ mi của anh đã tố giác anh rồi. Tôi không đánh ghen, vì tôi thấy anh không đáng để tôi bẩn tay. Tôi chỉ chi 30 triệu thuê thám tử để bóc trần bộ mặt thật của kẻ mà anh gọi là ‘tình yêu đích thực’.”
Tôi sụp xuống ngay tại chỗ, hai gối quỵ trên sàn nhà. Sự bàng hoàng, xấu hổ và đặc biệt là nỗi sợ hãi tột cùng về sức khỏe của bản thân khiến tôi không thốt nên lời.
CHAP 2: CƠN MỘNG MỊ VÀ BẢN ÁN TRẢ GIÁ
– “Mai… anh sai rồi! Anh bị nó lừa! Anh thật sự bị nó lừa mà em!” – Tôi bò lại gần, định nắm lấy vạt áo vợ nhưng Mai lùi lại một bước, ánh mắt ghê tởm như nhìn một vật thể bẩn thỉu.
– “Đừng chạm vào tôi,” – Mai gằn giọng. – “Tôi đã dọn toàn bộ đồ đạc của anh sang phòng khách. Từ hôm nay, chúng ta ly thân. Ngày mai, anh tự đi đến bệnh viện da liễu mà xét nghiệm đi. Nếu anh lây bệnh cho tôi…” – Mai dừng lại, ánh mắt sắc như dao cạo – “…tôi thề sẽ làm cho anh mất sạch cả sự nghiệp lẫn danh dự.”
Nói rồi, Mai quay lưng bước vào phòng ngủ, khóa chặt cửa lại.
Tôi ngồi một mình giữa phòng khách rộng lớn, căn nhà 10 năm gắn bó giờ đây lạnh lẽo như một hầm băng. Đêm đó, tôi không tài nào chợp mắt. Nhắm mắt lại, tôi lại thấy gương mặt “ngây thơ” của Hạnh – người phụ nữ tôi từng ôm ấp, cưng nựng, từng rót vào tai những lời ngọt ngào và từng ngây ngất trước những “kỹ năng điêu luyện” của em. Hóa ra, sự điêu luyện đó là sản phẩm của hàng trăm lượt khách trước tôi! Nausea – sự buồn nôn – dâng lên tận cổ họng. Tôi lao vào nhà vệ sinh nôn tháo cho đến khi chỉ còn ra nước đắng.
Sáng sớm hôm sau, khi thành phố còn chưa tỏ mờ sương, tôi đã đứng trước cửa Bệnh viện Da liễu Trung ương.
Bầu không khí ngột ngạt của bệnh viện, những ánh mắt nhìn xoáy vào tôi khi tôi cầm trên tay phiếu đăng ký khám bệnh xã hội khiến tôi chỉ muốn chui xuống đất. Vốn là một trưởng phòng kinh doanh phong độ, luôn xuất hiện với bộ vest chỉn chu, giờ đây tôi co cúi, đeo khẩu trang kín mịt, lén lút như một kẻ trộm.
Sau hàng loạt xét nghiệm máu, lấy mẫu sinh thiết đầy đau đớn và 4 tiếng đồng hồ chờ đợi như ngồi trên đống lửa, bác sĩ gọi tên tôi vào phòng.
Vị bác sĩ trung niên đeo kính nhìn tôi qua gọng kính, lắc đầu thở dài: – “Anh có quan hệ không an toàn với ai thời gian gần đây?”
– “Bác sĩ… tôi… tôi bị sao ạ?” – Tay tôi bấu chặt vào mép bàn, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán.
– “Kết quả xét nghiệm máu cho thấy anh đã nhiễm xoắn khuẩn giang mai. Rất may là mới ở giai đoạn đầu, chưa tổn thương sâu vào thần kinh hay tim mạch. Ngoài ra, anh còn nhiễm chủng HPV 16 – một chủng có nguy cơ cao gây ung thư vòm họng và bộ phận sinh dục. Anh phải tiến hành điều trị bằng kháng sinh liều cao và can thiệp laser ngay lập tức.”
Lời bác sĩ nói như một bản án tử hình đánh gục chút hy vọng cuối cùng của tôi. Giang mai! HPV! Những căn bệnh mà trước đây tôi chỉ nhìn thấy trên các biển quảng cáo truyền thông hoặc phim ảnh, giờ đây đang hiện hữu trong chính cơ thể tôi.
– “Bác sĩ… có chữa khỏi hẳn được không?” – Tôi nghẹn ngào.
– “Giang mai thì điều trị dứt điểm được nếu tuân thủ phác đồ tiêm penicillin liên tục. Nhưng HPV thì virus sẽ tồn tại trong cơ thể anh suốt đời, khi đề kháng yếu nó sẽ bùng phát trở lại. Anh phải kiêng quan hệ tình dục hoàn toàn trong ít nhất 6 tháng đến 1 năm.”
Tôi bước ra khỏi bệnh viện với xấp thuốc dày cộp và một tấm thân tàn phế. Cảm giác nhục nhã, ghê tởm chính bản thân mình xâm chiếm lấy từng tế bào.
CHAP 3: BÓC TRẦN BỘ MẶT THỎ NON
Mối hận trong lòng tôi dâng lên ngùn ngụt. Tôi không thể chấp nhận mình vừa mất tiền, mất vợ, mất danh dự mà kẻ lừa đảo lại có thể thong dong sống bằng tiền của tôi.
Tôi lái xe lao thẳng đến căn chung cư mini nơi tôi đã thuê cho Hạnh với giá 8 triệu một tháng, chưa kể hàng chục triệu tiền mua sắm quần áo, túi xách thương hiệu cho em suốt 2 tháng qua.
Tôi dùng chìa khóa riêng mở cửa xộc vào.
Trong căn phòng ngập tràn mùi nước hoa nồng nặc, Hạnh – hay nói đúng hơn là L. – đang mặc một chiếc váy ngủ mỏng dính, ngồi trên sofa đếm một cọc tiền mặt. Đối diện em là một người đàn ông xăm trọc đầu, cởi trần đang ngồi uống bia.
Thấy tôi xộc vào, Hạnh giật mình vơ vội cọc tiền vào túi, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản. Không còn gương mặt “thỏ non” ngơ ngác thường ngày, em nhìn tôi bằng ánh mắt tráo trở, lạnh lùng.
– “Ôi, anh yêu đến mà không báo trước thế?” – Hạnh mỉa mai, giọng ngọt ngào giả tạo đã biến mất, thay vào đó là giọng khàn khàn của một kẻ sương gió.
– “Mày… mày lừa tao!” – Tôi gầm lên, lao đến định nắm lấy cổ áo em. – “Mày bảo mày là sinh viên? Mày bảo mày ngoan hiền? Mày mang cả một ổ bệnh lây cho tao!”
Chưa kịp chạm vào Hạnh, gã đàn ông trọc đầu đã đứng phắt dậy, đẩy mạnh tôi một cái khiến tôi ngã chới với đập lưng vào tường.
– “Mày làm cái gì đấy?” – Gã trọc đầu trợn mắt, lộ ra những hình xăm rồng phượng trên ngực. – “Thích giang hồ ở đây à? Tao cảnh báo mày nhá, ăn bánh thì trả tiền. Mày nuôi nó 2 tháng, nó phục vụ mày sướng trợn mắt rồi còn kêu ca cái gì?”
– “Anh là ai?” – Tôi ôm lưng, thở dốc.
– “Tao là quản lý của nó! Loại người như mày tao gặp hàng ngày. Có chút tiền, có tí chức vụ là thèm phở. Mày tưởng gái ngon, ngoan, ngây thơ mà đến lượt loại U40 như mày xơ múi à? Không có tiền của mày thì nó cũng đi với thằng khác!”
Hạnh đứng sau lưng gã trọc đầu, thản nhiên châm một điếu thuốc, nhả khói vào mặt tôi: – “Anh Tuấn ơi là anh Tuấn… Anh tự soi gương lại mình đi. Anh hơn em gần 20 tuổi, bụng phệ, tóc hói. Nếu không vì mấy xấp tiền của anh, không vì cái chung cư này thì em có điên mới nằm ngửa ra cho anh ôm? Anh tưởng em yêu anh thật à? Buồn cười chết mất!”
Tiếng cười mỉa mai của Hạnh vang vọng trong căn phòng nhỏ. Sự thật trần trụi và tàn nhẫn đến mức xé nát nấc sĩ diện cuối cùng của một gã đàn ông như tôi.
– “Tao sẽ báo công an! Mày lừa đảo, mày cố ý lây truyền bệnh truyền nhiễm cho tao!” – Tôi gào lên trong vô vọng.
– “Báo đi!” – Hạnh nhếch môi. – “Anh báo công an thì cả công ty anh biết, vợ anh biết, bố mẹ anh biết anh đi chơi gái bị dính bệnh. Để xem ai mất mặt trước? Tiền anh cho em là anh tự nguyện chuyển khoản, có giấy nợ nào đâu mà bảo lừa đảo? Còn bệnh à? Chắc gì anh dính từ em mà không phải đi ăn bánh trả tiền ở đâu rồi đổ thừa?”
Tôi đứng chôn chân tại chỗ. Hóa ra ngay từ đầu, em đã tính toán kỹ lưỡng từng bước. Em biết những gã đàn ông có vị thế như tôi luôn sợ mất danh dự, sợ rùm beng, nên sẽ chẳng bao giờ dám làm lớn chuyện.
CHAP 4: CUỘC NGẠO MẠN CỦA NGƯỜI VỢ VÀ TÙNG BƯỚC SỤP ĐỔ
Tôi quay trở về nhà như một xác sống. Những mũi tiêm kháng sinh liều cao khiến cơ thể tôi đau nhức, buốt óc, nhưng nỗi đau thể xác chẳng là gì so với sự sụp đổ trong tâm hồn.
Mai vẫn ở đó, nhưng cô ấy đã chuẩn bị xong xuôi mọi thủ tục ly hôn.
Căn nhà chung đứng tên hai vợ chồng được phân chia rõ ràng. Mai không lấy toàn bộ, cô ấy chỉ lấy phần tài sản tương xứng và quyền nuôi con trai 8 tuổi. Cô ấy cũng không thèm làm rùm beng ở công ty tôi như tôi lo sợ.
– “Tôi không tố cáo anh với công ty,” – Mai ngồi đối diện tôi tại bàn ăn, giọng lạnh như tiền. – “Không phải vì tôi thương anh, mà vì tôi không muốn con trai tôi có một người bố bị đuổi việc vì bê bối tình dục và bệnh tật. Tôi giữ cho anh chút danh dự cuối cùng để anh còn kiếm tiền nuôi con.”
– “Mai… anh xin lỗi… Anh thật sự biết lỗi rồi…” – Tôi gục đầu xuống bàn, nước mắt lã chã rơi. – “Anh mất tất cả rồi em ơi. Anh bị cô ta lừa, anh bị dính bệnh… Anh phải làm sao đây?”
– “Đó là cái giá của sự tham lam,” – Mai thản nhiên nói. – “Anh có một gia đình êm ấm, một người vợ hết lòng vì chồng con, nhưng anh lại chê ‘quá an toàn’, chê ‘quen thuộc’. Anh thèm cảm giác lạ, anh thích nuôi ‘thỏ non’ để chứng tỏ sự ga-lăng của một gã đàn ông thành đạt. Giờ thì anh thỏa mãn rồi đấy.”
Mai đẩy bản hợp đồng phân chia tài sản và đơn ly hôn về phía tôi: – “Ký đi. Rồi anh tự giải quyết hậu quả của cuộc đời mình.”
Tôi nhìn vào tờ giấy A4 – tờ giấy thứ hai trong vòng ba ngày đập nát cuộc đời tôi. Không còn đường lui, tôi cầm bút ký tên với bàn tay run rẩy.
Nhưng bi kịch vẫn chưa dừng lại ở đó.
Dù Mai không tố cáo, nhưng gã quản lý của Hạnh lại không hề muốn buông tha cho tôi. Biết tôi là trưởng phòng một công ty lớn, gã bắt đầu dùng những hình ảnh nhạy cảm của tôi và Hạnh để tống tiền. Gã gửi những bức ảnh che mờ vào email cá nhân của tôi với lời nhắn: “Chuyển 200 triệu, nếu không bộ ảnh này sẽ xuất hiện trên fanpage của công ty anh và trên bàn làm việc của Giám đốc điều hành.”
Tôi như rơi vào vòng xoáy của địa ngục. Tiền tiết kiệm đã bị tôi nướng vào việc nuôi Hạnh và trả tiền chữa bệnh. Giờ đây bị tống tiền, tôi không còn khả năng tài chính.
Trong cơn tuyệt vọng, tôi tìm đến Luật sư – người bạn cũ của tôi – để xin tư vấn. Với sự hỗ trợ của luật sư và lực lượng công an phòng chống tội phạm công nghệ cao, chúng tôi đã giăng bẫy bắt quả tang gã trọc đầu khi gã đang nhận tiền đặt cọc tại một quán cà phê.
Gã trọc đầu và Hạnh bị bắt giữ vì tội “Tống tiền” và “Môi giới mại dâm”. Tuy nhiên, việc công an vào cuộc cũng đồng nghĩa với việc vụ án bị rò rỉ thông tin.
Chỉ vài ngày sau, tin đồn Trưởng phòng kinh doanh đi chơi gái bị lây bệnh xã hội rồi bị tống tiền lan truyền khắp công ty. Những ánh mắt chỉ trỏ, những tiếng thì thầm bàn tán sau lưng xuất hiện ở khắp mọi nơi. Ban Giám đốc gọi tôi lên làm việc và “gợi ý” tôi nên tự nộp đơn xin nghỉ việc để tránh ảnh hưởng đến uy tín của tập đoàn.
CHAP 5: CÁI KẾT VÀ BÀI HỌC ÁM ẢNH ĐẾN TỞN TỚI GIÀ
Một năm sau ngày sóng gió ấy xảy ra.
Tôi giờ đây sống một mình trong một căn hộ chung cư cũ thuê ở ngoại thành. Chức danh Trưởng phòng kinh doanh phong độ ngày nào đã không còn, tôi phải làm nhân viên tư vấn tự do cho một vài doanh nghiệp nhỏ với mức thu nhập chỉ bằng một phần năm trước đây.
Cơ thể tôi đã hoàn toàn khỏi bệnh giang mai sau nhiều đợt điều trị kéo dài và đau đớn, nhưng những nốt sẹo laser HPV trên cơ thể và vết sẹo trong tâm hồn thì vĩnh viễn không bao giờ lành. Tôi trở nên sợ hãi phụ nữ. Mỗi lần đối diện với một người phụ nữ trẻ đẹp, cảm giác ghê tởm và ám ảnh về căn bệnh xã hội lại hiện về khiến tôi co rúm người lại.
Mai đã đưa con sang một thành phố khác sinh sống. Cô ấy có một cuộc sống mới bình yên, không oán trách, nhưng tuyệt đối không cho phép tôi xuất hiện lại trong đời cô ấy ngoài những lần tôi gửi tiền chu cấp cho con.
Thỉnh thoảng, ngồi một mình trong căn phòng vắng ngắt dưới ánh đèn neon lạnh lẽo, tôi lại nhớ về hình ảnh Mai ngồi ở sofa vào cái chiều mưa tầm tã năm đó.
Mai không gào khóc, không chửi rủa, không lao vào xé quần xé áo cô tình nhân. Cô ấy chỉ lặng lẽ dùng một tờ giấy A4 bóc trần toàn bộ sự ngu dốt, tham lam và đê tiện của tôi. Sự bình tĩnh lạnh lùng ấy mới chính là hình phạt khủng khiếp nhất dành cho một kẻ phản bội.
Tôi đã đổi 10 năm hạnh phúc gia đình, danh dự sự nghiệp và sức khỏe của bản thân để lấy 2 tháng ảo mộng bên một cô “thỏ non” mang vỏ bọc ngây thơ nhưng chứa đầy độc tố.
Cái giá ấy quá đắt, một bài học khắc sâu vào xương tủy mà có lẽ cho đến tận cuối đời, mỗi khi nhìn thấy một tờ giấy A4 hay một ánh mắt “ngây thơ” nào đó, tôi vẫn sẽ phải rùng mình tởn tới già.