Tổng hợp những câu chuyện KHÔNG PHẢI NGOÀI ĐỜI THẬT, do trí tuệ nhân tạo AI sáng tạo, không nhằm mục đích hạ bệ ai, chỉ mang tính chiêm nghiệm, giải trí
Thương cô gái ướt mưa, anh tài xế cho đi nhờ một đoạn – không ngờ 10 phút sau t//ai họ//a ập đến…

CHƯƠNG 1: NHỮNG ĐIỀU BẤT THƯỜNG TRONG CABIN
Chiếc xe tải heavy-duty lao đi trong đêm mưa tầm tã. Tiếng cần gạt nước quét liên tục trên kính chắn gió tạo ra những âm thanh sột soạt đều đặn, nhưng không thể xua đi bầu không khí ngột ngạt đang đè nặng bên trong cabin.
Minh – tay vẫn nắm chặt vô lăng – liếc nhanh qua kính chiếu hậu bên phải.
Điểm bất thường đầu tiên chính là mùi hương.
Một cô gái vừa đi trong mưa ướt sũng, đáng lẽ ra phải mang theo mùi nước mưa ngai ngái, mùi bùn đất ẩm ướt hay mùi mồ hôi. Nhưng không. Xung quanh cô gái phát ra một mùi thơm ngọt lịm, nồng nặc đến kỳ lạ – thứ mùi như hoa huệ đêm kết hợp với mùi hóa chất sát trùng tẩy rửa trong bệnh viện. Mùi hương ấy nồng đến mức xông thẳng vào mũi Minh, khiến thái dương anh bắt đầu nhói đau liên hồi.
Điểm bất thường thứ hai là chiếc cặp tài liệu.
Khi cô gái mới bước lên xe, chiếc cặp tài liệu bằng da màu nâu của cô ướt nhẹp. Nhưng chỉ mới trôi qua mười phút, nước trên áo cô vẫn đang nhỏ tòng tọc xuống sàn xe, vậy mà chiếc cặp da kia lại khô ráo một cách bất thường. Nó nằm gọn trong lòng cô, hai tay cô ôm chặt lấy nó như thể bảo vệ một báu vật sinh mạng.
Và điểm bất thường thứ ba – điều khiến sống lưng Minh lạnh ngắt – chính là bóng phản chiếu.
Mỗi khi chiếc xe lướt qua một cột đèn đường hiếm hoi trên đèo, ánh sáng vàng bệch tạt qua cabin. Trong ánh sáng chập chờn ấy, Minh nhìn vào gương chiếu hậu trung tâm. Cô gái ngồi ngay bên cạnh anh, nhưng trong gương, ghế phụ lại trống không. Hoặc chính xác hơn, chỉ có một cái bóng mờ nhạt, méo mó như một vệt mực loang trên kính.
Minh nuốt nước bọt ừng ực. Tay anh bấu chặt vào vành vô lăng đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
— Em… em tên gì nhỉ? — Minh lên tiếng, cố giữ cho giọng mình không bị run.
Cô gái không ngẩng đầu lên, vẫn dán mắt vào chiếc cặp da: — Em tên An.
— An này… — Minh lấy cớ chỉnh lại điều hòa, lén thò tay xuống hộc cửa bên tài, nơi anh luôn để sẵn một chiếc đèn pin siêu sáng và một con dao bấm bảo vệ bản thân. — Đoạn đèo này nguy hiểm lắm, dạo này hay có tai nạn. Tuần trước nghe đâu có cái xe khách 16 chỗ bị mất thắng lao xuống vực…
Nghe đến hai từ “tai nạn”, cô gái tên An đột ngột quay sang nhìn Minh.
Đó không phải là ánh mắt của một con người bình thường. Hai con ngươi của cô giãn rộng toàn bộ, đen thẫm, không hề có lòng trắng. Khuôn mặt cô tái dại, những vệt máu bắt đầu từ từ rỉ ra từ chân tóc, chảy thành dòng xuống má.
— Anh tài xế ơi… — Giọng An không còn nhỏ nhẹ nữa, mà trở nên khàn đặc, chồng dồn nhiều tầng âm thanh như tiếng hàng trăm người cùng thì thầm. — Anh có biết… chiếc xe khách bị mất thắng tuần trước… chính là chiếc xe em lỡ chuyến không?
ĐÙNG!
Một tiếng sét đánh ngang trời, xé rách màn đêm đen thẫm. Ánh chớp chói lóa chiếu sáng toàn bộ cabin.
Trong khoảnh khắc ấy, Minh bàng hoàng nhận ra: Người ngồi bên cạnh anh không hề có chân. Bên dưới tà áo trắng mỏng dính rách rưới là một khoảng không vô định.
CHƯƠNG 2: TAI HỌA ẬP ĐẾN VÀ CÚ BÓC ĐẦU TRÊN ĐÈO DỐC
— MẸ ƠI! — Minh gào lên một tiếng thất thanh. Theo phản xạ tự nhiên của một tài xế lâu năm khi gặp nguy hiểm, anh đạp mạnh chân thắng (phanh).
KÍÍÍÍÍCH… RẦM!
Bánh xe tải ma sát dữ dội với mặt đường nhựa trơn trượt. Chiếc xe nặng hàng chục tấn bị mất trớn, đuôi xe văng mạnh sang một bên, quay mòng mòng trên khúc cua tử thần.
Nhưng thảm họa thực sự mới chỉ bắt đầu.
Ngay khi chiếc xe dừng lại sát mép vực thẫm, toàn bộ hệ thống điện trên xe đột ngột tắt phụt. Đèn pha, đèn cabin, bảng đồng hồ taplo… tất cả biến thành một màu đen hũm. Động cơ xe chết máy hẳn, phát ra những tiếng xè xè kỳ quái.
Trời mưa càng lúc càng to. Những hạt mưa lớn như hạt ngô đập liên hồi vào mái tôn cabin vang lên những tiếng chát, chát như muốn đập vỡ chiếc xe.
Minh run rẩy thò tay tìm chiếc đèn pin. Đèn bật sáng. Ánh sáng trắng quét qua ghế phụ.
Ghế phụ trống rỗng. Cô gái tên An đã biến mất.
Minh thở hắt ra một hơi, tưởng chừng như mình vừa trải qua một cơn ác mộng. Nhưng chưa kịp định thần, từ trên kính chắn gió phía trước, một khuôn mặt ướt sũng, máu me đầm đìa bất ngờ ập xuống từ trên mui xe, áp chặt vào mặt kính!
BỐP! BỐP! BỐP!
Những bàn tay gầy guộc, xám xịt từ bên ngoài thò ra, đập liên hồi vào cửa kính hai bên cabin. Không chỉ có một mình An. Xung quanh chiếc xe tải của Minh, trong màn mưa mù mịt của núi rừng, hàng chục cái bóng trắng xiêu quẹo, khuôn mặt biến dạng đang bò từ dưới vực sâu lên. Đó là vong linh của những nạn nhân trong vụ tai nạn xe khách thảm khốc tuần trước – những linh hồn chết bất ngờ, chưa siêu thoát, đang thèm khát tìm người thế mạng!
— Cho chúng tôi đi nhờ với… — Tiếng oán thán vang vọng khắp cabin. — Lạnh quá… Đáy vực lạnh quá…
— Cút đi! Cút hết đi! — Minh hoảng loạn thò tay vặn chìa khóa khởi động xe.
Tạch… tạch… tạch… Động cơ chỉ phát ra những tiếng kêu vô vọng. Bình ắc quy đã bị khí âm xâm nhập, hoàn toàn kiệt quệ.
Kính chắn gió bắt đầu xuất hiện những vết nứt chằng chịt. Một bàn tay thối rữa đã chọc thủng được lớp kính bên phía ghế phụ, thò vào bên trong, hướng thẳng về phía cổ họng của Minh.
Trong giây phút ranh giới giữa sống và chết, Minh chợt nhớ đến chiếc hộp gỗ cũ kỹ mà ông nội anh – một thầy thợ mộc lâu năm – đã từng trao cho anh trước khi anh theo nghề tài xế đường dài. Ông dặn: “Đường đèo đêm tối, âm khí rất nặng. Nếu gặp chuyện chẳng lành, hãy dùng thứ này.”
Minh vội vã đập vỡ hộc chứa đồ trung tâm, móc ra một túi vải đỏ. Bên trong là một nắm muối hạt trộn chu sa và một chiếc đinh sắt dài mười phân từng được ngâm trong dầu phụng và phép trấn trạch.
— Nam mô A Di Đà Phật! — Minh gào lớn, bốc nắm muối chu sa ném thẳng vào bàn tay đang thò qua cửa kính.
XÈÈÈÈ!
Một làn khói đen bốc lên cùng tiếng gào thấu xương. Bàn tay ma quái rụt lại ngay lập tức. Nhân cơ hội đó, Minh dùng hết sức lực cầm chiếc đinh sắt, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể cắm mạnh vào chính giữa bảng điều khiển trung tâm – nơi đặt rơ-le điện của xe.
XUYỆT!
Một luồng tia lửa điện màu xanh lam bùng lên từ vết đinh. Kỳ diệu thay, dòng điện ma sát kết hợp với năng lượng trấn trạch của chiếc đinh sắt đã kích hoạt lại hệ thống khởi động khẩn cấp.
RÙÙÙ… RẦM!
Động cơ xe tải gầm lên dữ dội như một con thú dữ bừng tỉnh. Hai dải đèn pha LED siêu sáng bật phụt, xé tan màn đêm, chiếu thẳng vào đám vong linh đang quây kín quanh xe.
Minh không hề đắn đo, cài số tiến, đạp sát sàn ga. Chiếc xe tải chồm lên phía trước, hất văng những cái bóng trắng ra hai bên đường, lao thẳng xuống đèo trong cơn mưa bão!
CHƯƠNG 3: BÍ MẬT TRONG CHIẾC CẶP DA NÂU
Chiếc xe tải của Minh chạy bán sống bán chết thêm 15 km nữa, xuyên qua cơn bão, cho đến khi ánh đèn sáng rực của Trạm Kiểm soát Dịch bệnh và CSGT Huyện Lâm Bình hiện ra trước mắt.
Minh tắp xe vào lề, ngã gục xuống vô lăng, hơi thở dồn dập, toàn thân ướt đầm mồ hôi dù thời tiết bên ngoài lạnh giá.
Hai chiến sĩ CSGT trực đêm thấy chiếc xe tải lao vào trạm với phần kính chắn gió vỡ nát, đuôi xe móp mép liền vội vã cầm đèn pin bước ra: — Có chuyện gì vậy anh tài xế? Tai nạn ở đâu à?
Minh mở cửa xe, lảo đảo bước xuống, giọng run rẩy không thành tiếng: — Trên… trên đèo… Có ma… Có rất nhiều vong linh… Chiếc xe khách tuần trước…
Hai người công an nhìn nhau với vẻ nghi ngại. Một vị Đại úy già bước lại gần, vỗ vai Minh: — Anh bình tĩnh lại đi. Anh bị hoảng loạn rồi. Nhưng đúng là đèo Lâm Bình tuần trước có một vụ tai nạn xe khách nghiêm trọng thật. Mười ba người chết, nhưng… vẫn còn một người mất tích chưa tìm thấy thi thể.
Minh sững người, ngẩng đầu lên: — Mất tích? Có phải… một cô gái tên An, mặc áo trắng, mang theo chiếc cặp da màu nâu không?
Vị Đại úy chấn động, nét mặt trở nên cực kỳ nghiêm trọng: — Sao anh biết? Đó là Nguyễn Thị An, 22 tuổi, sinh viên ngành Y. Trên chuyến xe đó, cô ấy mang theo một tài liệu y khoa rất quan trọng về đề tài nghiên cứu mẫu bệnh phẩm. Nhưng sao anh lại biết chiếc cặp da?
Minh không trả lời. Anh quay lại nhìn vào bên trong cabin xe tải của mình.
Trên sàn xe trơn trượt, tại chính vị trí mà cô gái tên An từng ngồi… là một chiếc cặp da màu nâu ướt nhẹp.
Cô gái đã biến mất, nhưng chiếc cặp da thì vẫn ở lại trên xe của anh!
Được sự đồng ý của lực lượng chức năng, chiếc cặp da được mở ra ngay tại phòng trực của trạm công an. Bên trong không chỉ có tài liệu học tập, mà còn có một chiếc điện thoại di động bị vỡ màn hình nhưng vẫn còn nguồn, cùng một tấm bản đồ vẽ tay đánh dấu một tọa độ cụ thể tại Km 42 + 500 – đúng khúc cua tử thần nơi chiếc xe tải của Minh bị chết máy!
Nhờ nhật ký cuộc gọi và những tin nhắn cuối cùng trong điện thoại của An, lực lượng cứu hộ đã phát hiện ra một sự thật kinh hoàng:
Vào đêm xảy ra tai nạn tuần trước, chiếc xe khách không phải tự nhiên mất thắng. Nó đã bị một chiếc xe tải chở hàng lậu tạt đầu, va chạm mạnh khiến xe khách lao xuống vực. Tên tài xế xe tải lậu sau khi gây tai nạn đã bỏ trốn khỏi hiện trường, cướp đi cơ hội cứu sống các nạn nhân. An khi đó bị văng ra khỏi xe, bị thương nặng nhưng vẫn cố bò vào một hang đá nhỏ dưới chân vực để trốn và cất giữ chiếc cặp tài liệu trước khi trút hơi thở cuối cùng vì mất máu và lạnh giá.
Linh hồn cô gái không hề có ý định hại Minh.
Cô đón xe của anh, lảng vảng quanh chiếc xe tải của anh chính là để nhờ anh đưa chiếc cặp da chứa bằng chứng về vụ tai nạn và chỉ vị trí thi thể của cô cho lực lượng chức năng!
CHƯƠNG 4: LỜI GIẢI MÃ VÀ SỰ SIÊU THOÁT TRONG MƯA
Sáng hôm sau, mưa đã tạnh. Ánh nắng ban mai ấm áp xua tan đi màn sương mù tích tụ lâu ngày trên đỉnh đèo Lâm Bình.
Một đoàn cứu hộ gồm lực lượng công an, cứu nạn và gia đình nạn nhân cùng với sự dẫn đường của Minh đã đi xuống đáy vực tại Km 42 + 500. Đúng như những gì tấm bản đồ trong chiếc cặp da chỉ dẫn, bên trong một hốc đá sâu ẩn sau những bụi rậm, người ta đã tìm thấy thi thể của cô gái Nguyễn Thị An – vẫn trong tư thế co quắp, tay hướng về phía mỏm đá nơi chiếc xe tải của Minh từng dừng lại.
Cùng lúc đó, dựa trên vết sơn để lại trên chiếc cặp da và dữ liệu hành trình từ điện thoại của An, lực lượng công an đã bắt giữ thành công kẻ tài xế xe tải gây tai nạn bỏ chạy đêm đó khi hắn đang lẩn trốn tại một kho hàng ở tỉnh bên.
Công lý đã được thực thi. Những người chết vô tội trong vụ tai nạn thảm khốc đã được giải tỏa nỗi oan khuất.
Chiều hôm đó, trước khi thi thể của An được đưa về quê nhà an táng, gia đình cô đã tổ chức một lễ cầu siêu nhỏ ngay tại khúc cua đèo Lâm Bình. Minh đứng đó, thắp một nén hương thơm hướng về phía vực sâu.
Khi khói hương nghi ngút bay lên, hòa vào gió núi, Minh bất ngờ thấy trong không trung – nơi những vệt nắng vàng chiếu qua rặng cây – một bóng dáng áo trắng quen thuộc hiện ra.
Không còn khuôn mặt tái dại, không còn những dòng máu rỉ ra từ chân tóc. An đứng đó, xinh đẹp và thanh thoát như một thiên thần. Cô mỉm cười nhìn Minh, gật đầu cúi chào anh một lần cuối cùng như lời cảm ơn chân thành nhất vì đã cho cô “đi nhờ một đoạn đường” – đoạn đường tìm lại công lý và sự thanh thản cho bản thân cùng 12 nạn nhân khác.
Bóng cô gái mờ dần rồi biến mất hoàn toàn vào không gian bao la.
Minh quay trở lại chiếc xe tải của mình. Kính chắn gió đã được thay mới, cabin đã được dọn dẹp sạch sẽ. Anh nổ máy, tiếp tục hành trình của một người tài xế đường dài.
Trời đã quang, mây đã tạnh. Minh hiểu rằng, trên những chuyến xe dọc ngang đất nước này, đôi khi những cuộc gặp gỡ kỳ lạ không phải là cái duyên ngẫu nhiên, mà là một sứ mệnh được bề trên sắp đặt – để lòng tốt và sự dũng cảm của con người được thắp sáng ngay cả trong những đêm đen mịt mùng nhất.