
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
L::y h:ôn xong, tôi không còn liên lạc với vợ cũ nữa. Cũng không biết cô ấy sống ra sao. Trong một lần vô tình gặp lại bố vợ cũ sau 5 năm l;;y h;;ôn, tôi ch/ết lặn/g khi thấy đứa bé gái đứng bên cạnh ông…
Năm năm sau ngày đặt bút ký vào tờ đơn giải thoát cho nhau, tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ gặp lại ông Minh trong một hoàn cảnh oái oăm đến thế.
Ông Minh từng là bố vợ tôi — một người thầy giáo cấp ba đã về hưu, sống điềm đạm và luôn dành cho tôi sự tôn trọng ngay cả khi cuộc hôn nhân của tôi và con gái ông đi vào bế tắc. Ngày ấy, tôi và Khánh từng nghĩ sẽ bên nhau trọn đời. Nhưng sóng gió ập đến khi lập gia đình bốn năm mà hai đứa vẫn chưa có tin vui. Áp lực từ mẹ tôi ngày càng nặng nề. Mỗi bữa cơm gia đình dần biến thành những buổi tra khảo, những thở dài ngao ngán. Đến khi kết quả kiểm tra cho thấy nguyên nhân xuất phát từ phía Khánh — dù bác sĩ khẳng định cô ấy vẫn có cơ hội làm mẹ tự nhiên — thì sức ép từ phía nhà tôi đã chạm đỉnh điểm.
Mẹ tôi không chấp nhận một cô con dâu “chậm chạp”, còn tôi khi ấy lại quá bạc nhược, không đủ sức chở che cho người phụ nữ của mình trước những lời chì chiết. Sự lạnh nhạt của tôi như giọt nước làm tràn ly, đẩy hai đứa đến quyết định chia tay trong lặng lẽ.
Năm năm trôi qua, tôi cuốn theo công việc, chưa tái hôn nhưng trong lòng luôn mang một khoảng trống vô hình. Chiều hôm đó, khi đang đứng chờ đối tác trước sảnh một phòng khám tư nhân lớn giữa trung tâm thành phố, tôi vô tình nhìn thấy dáng người quen thuộc. Ông Minh đứng tựa lưng vào cột sáng, mái tóc đã bạc đi nhiều nhưng ánh mắt vẫn hiền từ như xưa.
Tôi chưa kịp bước đến chào thì từ trong cửa phòng khám, một cô gái trẻ bước ra. Cô ấy mặc chiếc váy bầu màu xanh nhạt, vòng bụng đã nhô cao thấy rõ. Cô gái nắm lấy tay ông Minh, mỉm cười rạng rỡ rồi nhẹ nhàng tựa đầu vào vai ông.
Khoảnh khắc ấy, tim tôi như hẫng đi một nhịp. Cô gái ấy có nét mặt vô cùng quen thuộc…
Tôi đứng khựng lại giữa dòng người qua lại hối hả. Đôi chân như đeo đá, không thể bước nổi dù chỉ một bước. Cô gái đang nũng nịu nắm tay ông Minh, gương mặt ngời sáng hạnh phúc ấy… chính là Khánh.
Nhưng điều khiến tôi bàng hoàng không chỉ là việc gặp lại người cũ, mà là chiếc bụng bầu lấp ló sau lớp váy rộng và cái nắm tay đầy trìu mến giữa cô ấy và người bố của mình. Trong một giây phút hỗn loạn của suy nghĩ, tôi đã ngộ nhận, đã bàng hoàng đến mức nghẹn thở. Nhưng rồi nhìn kỹ lại, ánh mắt ông Minh nhìn Khánh không phải là tình cảm lứa đôi, mà là tình phụ tử ngập tràn sự che chở và tự hào. Khánh đang mang thai — điều mà năm xưa gia đình tôi từng coi là “bất khả thi”, điều đã trực tiếp đập tan gia đình nhỏ của chúng tôi.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố giữ cho đôi tay khỏi run rẩy rồi từng bước tiến về phía họ.
“Bố… Khánh…” — tiếng tôi cất lên khàn đục, lọt thỏm giữa không gian phòng khám.
Ông Minh quay lại trước. Nét mặt ông ngơ ngác một cõi ngắn ngủi, rồi nhanh chóng lấy lại sự bình thản vốn có. Khánh cũng ngước lên. Nhìn thấy tôi, nụ cười trên môi cô ấy hơi khựng lại, nhưng không hề có sự né tránh hay oán trách, chỉ là sự kinh ngạc của một người gặp lại người quen cũ đã lâu không liên lạc.
“Quang đấy à? Lâu lắm rồi không gặp câu,” ông Minh cất lời, giọng nói vẫn trầm ấm như những ngày tôi còn làm rể trong nhà.
“Dạ… con chào bố. Chào em,” tôi gật đầu, ánh mắt không chủ ý lại rơi vào vòng bụng đã tròn trịa của Khánh. “Khánh… em khỏe không?”
Khánh mỉm cười, đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve bụng mình: “Em khỏe. Không ngờ lại gặp anh ở đây.”
Một khoảng không lặng đi giữa ba người. Những ký ức từng bị chôn chặt bỗng nhiên ùa về như một trận mưa rào. Tôi nhớ lại những đêm Khánh gục đầu vào gối khóc thầm vì áp lực từ mẹ tôi, nhớ những bát thuốc bốc mùi nồng nặc mà mẹ bắt cô ấy uống mỗi ngày, và nhớ cả sự im lặng tàn nhẫn của chính mình khi đứng giữa hai người phụ nữ.
“Khánh đến khám định kỳ thôi,” ông Minh chủ động phá tan sự oi bức của không khí. “Hôm nay chồng nó bận công tác đột xuất nên tôi đưa nó đi.”
Cụm từ “chồng nó” thốt ra từ miệng ông Minh như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt tôi, kéo tôi về với thực tại phũ phàng. Đúng rồi, cô ấy đã có gia đình mới. Cô ấy đã tìm được người sẵn sàng đồng hành, người cho cô ấy thiên chức làm mẹ mà năm xưa tôi đã không đủ kiên nhẫn và dũng khí để cùng cô ấy chờ đợi.
“Chúc mừng em…” tôi thốt ra ba từ ấy mà cổ họng đắng ngắt. “Bác sĩ nói mọi thứ đều tốt chứ?”
“Bé phát triển rất tốt anh ạ, đã được 7 tháng rồi,” Khánh trả lời, ánh mắt lấp lánh niềm vui chân thật. Sự thanh thản trong ánh mắt cô ấy cho tôi biết rằng những tổn thương năm xưa đã hoàn toàn chữa lành. Cô ấy không còn mang theo vết sẹo nào từ cuộc hôn nhân thất bại với tôi.
Đúng lúc đó, một người đàn ông cao ráo, gương mặt phong trần vội vã chạy từ phía bãi đỗ xe vào. Anh ta tay cầm chiếc áo khoác, tay cầm chai nước ấm, gương mặt đầm đìa mồ hôi nhưng ánh mắt tràn ngập sự lo lắng.
“Ba! Khánh! Em sao rồi? Bác sĩ bảo thế nào?” Người đàn ông vội vã hỏi, nhanh chóng khoác chiếc áo lên vai Khánh rồi tự nhiên nắm lấy tay cô ấy.
“Mọi chuyện tốt cả, anh làm gì mà cuống lên thế,” Khánh mỉm cười chọc lại chồng, ánh mắt đong đầy sự tin cậy và yêu thương — điều mà đã rất lâu rồi tôi không còn được thấy kể từ khi áp lực con cái chen vào giữa chúng tôi.
Ông Minh giới thiệu tôi với người chồng mới của Khánh. Anh ấy lịch sự gật đầu chào tôi, một sự chào hỏi văn minh của những người trưởng thành. Nhìn cách anh ấy cẩn thận đỡ lưng Khánh khi bước xuống bậc tam cấp, cách anh ấy chú ý từng bước đi của cô ấy, tôi mới nhận ra mình đã thất bại đến mức nào trong quá khứ.
Năm xưa, tôi đã đổ lỗi cho số phận, đổ lỗi cho áp lực gia đình. Nhưng sự thật là tôi đã thiếu đi sự kiên định của một người đàn ông. Tôi đã để người phụ nữ của mình đơn độc trong cuộc chiến với dư luận và thành kiến, để rồi chính tay ném đi hạnh phúc của mình. Kết quả kiểm tra y tế năm đó không sai, Khánh hoàn toàn có thể làm mẹ. Chỉ là cô ấy cần một người chồng biết yêu thương, biết sẻ chia và cùng cô ấy trải qua những tháng ngày kiên nhẫn, chứ không phải một người chồng dễ dàng buông tay khi sóng gió vừa nổi lên.
Gia đình họ bước ra xe, ông Minh trước khi đi còn quay lại vỗ nhẹ vào vai tôi: “Sống tốt nhé Quang. Chuyện cũ qua rồi, đừng dằn vặt nữa.”
Lời nói của ông như một lời tha thứ nhẹ nhàng nhưng lại khiến lòng tôi nặng trĩu. Tôi đứng nhìn chiếc xe ô tô từ từ lăn bánh hòa vào dòng xe đông đúc của thành phố. Chiều hôm đó, bầu trời Hà Nội ngả sang màu xám nhạt. Tôi bước đi một mình trên vỉa hè, lòng ngổn ngang những tiếc nuối. Cuộc đời này không có từ “nếu như”. Có những sai lầm có thể sửa chữa, nhưng cũng có những buông tay là vĩnh viễn mất đi người tuyệt vời nhất. Cô ấy đã tìm được bến đỗ bình yên, còn tôi, bài học về sự trưởng thành và trách nhiệm này có lẽ sẽ theo tôi suốt quãng đời còn lại.