
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Nếu có ai hỏi trong họ hàng nhà tôi ai được mẹ chồng quý nhất, chắc chắn mọi người sẽ đồng thanh gọi tên chị dâu tôi.
Không phải vì chị khéo miệng, càng không phải vì chị biết lấy lòng. Thậm chí những ngày đầu mới về làm dâu, chị còn khá rụt rè, nói chuyện nhỏ nhẹ đến mức nhiều người tưởng chị nhút nhát.
Chị năm nay ngoài ba mươi tuổi, lấy anh trai tôi đã gần năm năm. Gia đình chị không khá giả. Bố mất khi chị còn học cấp hai, một mình mẹ tần tảo nuôi hai chị em ăn học. Chị lớn lên trong cảnh thiếu trước hụt sau nên từ nhỏ đã quen tiết kiệm, quen tự lo mọi việc.
Ngày anh tôi đưa chị về ra mắt, nhiều người họ hàng xì xào.
“Con bé nhìn hiền đấy, nhưng nhà nghèo quá.”
“Không biết có hợp với nhà này không.”
Nhà tôi thuộc diện khá giả trong vùng. Bố mẹ kinh doanh nhiều năm, cuộc sống đủ đầy hơn nhiều gia đình khác. Vì thế cũng có người nghĩ mẹ tôi sẽ để ý chuyện môn đăng hộ đối.
Nhưng ngay sau bữa cơm đầu tiên, mẹ chỉ cười rồi nói trước mặt cả nhà:
“Điều mẹ nhìn ở con người không phải là nhà có bao nhiêu tiền. Mẹ nhìn cách đối xử với người khác.”
Sau hôm ấy, mẹ gọi chị dâu vào bếp.
Chị kể lúc đó run lắm, cứ nghĩ mình làm sai điều gì.
Ai ngờ mẹ chỉ đưa cho chị một ly nước rồi bảo:
“Ở nhà này không có chuyện con dâu phải gồng mình để vừa lòng tất cả mọi người. Con cứ sống tử tế là đủ.”
Câu nói ấy theo chị đến tận bây giờ.
…
Lấy nhau được vài tháng, bố mẹ định sang tên một căn hộ cho riêng anh trai tôi vì nghĩ con trai sau này còn gánh vác gia đình.
Mẹ lại là người phản đối.
Mẹ bảo:
“Nếu đã là tổ ấm của hai vợ chồng thì nên đứng tên cả hai. Con gái rời nhà bố mẹ để xây dựng cuộc sống mới, cũng cần có cảm giác an tâm.”
Bố tôi lúc đầu còn đắn đo.
Mẹ chỉ cười:
“Tin con trai mình thì cũng phải biết trân trọng con dâu người ta.”
Cuối cùng căn hộ được đứng tên chung của hai vợ chồng.
Chị dâu biết chuyện thì lặng người.
Tối hôm đó chị gọi điện về cho mẹ ruột, vừa nói vừa khóc. Không phải vì giá trị căn nhà, mà vì lần đầu tiên chị cảm thấy mình thật sự được xem là một thành viên của gia đình.
…
Một năm sau, chị mang thai.
Từ ngày biết tin, mẹ gần như thay đổi hẳn lịch sinh hoạt.
Ngày nào cũng hỏi chị ăn được gì, ngủ có ngon không.
Mỗi cuối tuần lại mang sang đủ thứ đồ ăn tự nấu.
Có lần chị ngại, bảo:
“Mẹ để con tự làm cũng được.”
Mẹ cười:
“Con đang nuôi cháu mẹ. Để mẹ chăm hai mẹ con.”
Hôm chị nghén nặng phải nhập viện truyền nước, mẹ ở lại gần như cả đêm.
Anh trai tôi bảo mẹ về nghỉ.
Mẹ lắc đầu.
“Mẹ từng mang thai, mẹ hiểu lúc này con dâu cần gì.”
Chị kể sáng hôm sau tỉnh dậy, người đầu tiên chị nhìn thấy không phải chồng mà là mẹ chồng đang ngồi gật gù trên chiếc ghế cạnh giường bệnh.
Khoảnh khắc ấy, chị đã khóc.
…
Sau khi cháu đầu lòng chào đời, mẹ không để chị phải áp lực chuyện chăm con.
Mẹ thuê thêm người phụ việc, còn dặn cả nhà:
“Đừng ai hỏi bao giờ đi làm lại. Khi nào con bé thấy sẵn sàng thì tính.”
Có người họ hàng nói đùa:
“Bà chiều con dâu hơn cả con trai.”
Mẹ chỉ cười:
“Con trai mình thì mình hiểu rồi. Còn con dâu là con của người khác gửi gắm sang đây. Mình đối xử tốt thì gia đình mới yên.”
Ai nghe cũng gật gù.
Ngay cả chị dâu nhiều lần cũng nói với tôi:
“Nếu không có mẹ, chắc chị khó hòa nhập với gia đình nhanh như thế.”
…
Nhưng cuộc sống vốn chẳng bao giờ chỉ toàn màu hồng.
Biến cố xảy ra vào đầu năm ngoái.
Công ty của anh trai tôi gặp khó khăn. Một dự án lớn bị đối tác hủy vào phút cuối khiến dòng tiền gần như đóng băng.
Anh bắt đầu cáu gắt.
Đêm nào cũng thức đến hai, ba giờ sáng.
Có hôm còn nổi nóng với cả vợ chỉ vì một chuyện rất nhỏ.
Chị dâu hiểu chồng áp lực nên nhẫn nhịn.
Nhưng điều khiến chị đau lòng nhất lại đến từ bên ngoài.
Không biết tin đồn bắt đầu từ đâu, vài người quen trong họ nói rằng chị lấy anh tôi chỉ vì điều kiện gia đình.
Thậm chí còn có người khẳng định chắc như đinh đóng cột:
“Nếu công ty phá sản, con bé ấy kiểu gì cũng ôm tài sản bỏ đi.”
Những lời ấy vô tình lọt vào tai bố tôi.
Ông không nói gì.
Chỉ lặng lẽ gọi mẹ vào phòng riêng suốt gần một tiếng đồng hồ.
Sáng hôm sau, mẹ bất ngờ gọi tất cả mọi người về nhà ăn cơm.
Không khí hôm ấy khác hẳn mọi lần.
Bố gần như không nói câu nào.
Anh trai tôi cúi gằm mặt.
Còn mẹ thì đặt trước mặt chị dâu một tập hồ sơ khá dày.
Mẹ nhìn chị rất lâu rồi nhẹ nhàng nói:
“Con mở ra xem đi. Hôm nay mẹ muốn cả nhà nói rõ mọi chuyện một lần.”
Chị dâu run đến mức hai tay không cầm chắc nổi tập giấy.
Không ai biết bên trong là gì.
Và cũng từ buổi tối hôm ấy, cả gia đình tôi bước vào một biến cố mà không ai ngờ tới…
Cả căn phòng im lặng đến mức chỉ nghe thấy tiếng lật từng trang giấy.
Chị dâu mở tập hồ sơ ra, ánh mắt thoáng ngạc nhiên rồi chuyển sang bối rối.
Đó là toàn bộ giấy tờ liên quan đến căn hộ hai vợ chồng đang ở, một mảnh đất bố mẹ mua cách đây vài năm và một khoản tiết kiệm mà bố mẹ vẫn âm thầm tích lũy.
Điều khiến chị sững sờ là ở từng bộ hồ sơ đều có tên của hai vợ chồng, thậm chí có tài sản mẹ còn đề nghị luật sư bổ sung điều khoản để quyền lợi của chị luôn được đảm bảo nếu chẳng may xảy ra bất kỳ biến cố nào trong tương lai.
Chị vội khép tập hồ sơ lại.
“Mẹ… con không hiểu.”
Mẹ nhìn chị bằng ánh mắt bình thản.
“Con cứ xem hết đã.”
Chị lắc đầu.
“Con chưa từng nghĩ đến những chuyện này.”
Mẹ mỉm cười.
“Mẹ biết.”
Rồi mẹ quay sang nhìn cả nhà.
“Mấy hôm nay mẹ nghe không ít lời bàn tán. Có người bảo con dâu nhà mình lấy chồng vì tiền. Có người còn nói nếu gia đình gặp khó khăn thì nó sẽ là người rời đi đầu tiên.”
Không ai lên tiếng.
Ngay cả bố tôi cũng chỉ lặng lẽ ngồi nghe.
Mẹ tiếp tục:
“Những lời đó không làm mẹ giận bằng việc có người đánh giá một cô gái chỉ qua hoàn cảnh của gia đình.”
Bà dừng lại vài giây rồi kể một câu chuyện mà trước đó rất ít người biết.
Ngày mẹ còn trẻ, ông ngoại mất sớm.
Một mình bà ngoại nuôi mẹ khôn lớn bằng đủ nghề.
Có những hôm hai mẹ con chỉ có một bữa cơm với rau luộc và bát nước mắm.
Khi mẹ về làm dâu, cũng từng có người nhìn mẹ bằng ánh mắt coi thường vì nhà ngoại nghèo.
Mẹ hiểu cảm giác bị người khác đánh giá chỉ vì xuất thân.
“Mẹ từng tự nhủ, nếu sau này có con trai, mẹ sẽ không để con dâu của mình phải chịu cảm giác ấy thêm một lần nào nữa.”
Cả căn phòng im phăng phắc.
Chị dâu cúi đầu, hai mắt đỏ hoe.
…
Đúng lúc ấy, điện thoại anh trai tôi đổ chuông.
Là cuộc gọi từ đối tác.
Mọi người chỉ thấy anh đứng dậy đi ra ban công nghe máy.
Khoảng mười phút sau anh quay lại.
Khuôn mặt vẫn căng thẳng nhưng có phần nhẹ nhõm hơn.
Dự án chưa thể cứu ngay, nhưng đối tác đồng ý ngồi lại để tìm phương án mới.
Ai cũng thở phào.
Riêng chị dâu thì lặng lẽ rót cho chồng một cốc nước.
Anh cầm lấy rồi bất ngờ nói trước mặt cả nhà:
“Thời gian vừa rồi anh nóng tính, có lúc còn làm em buồn. Xin lỗi em.”
Chị chỉ cười.
“Gia đình thì lúc khó khăn mới cần ở bên nhau.”
Mẹ nhìn hai vợ chồng, khẽ gật đầu.
…
Những tưởng sóng gió đã qua.
Nhưng vài ngày sau, một người họ hàng đến chơi.
Trong câu chuyện, bác ấy vô tình nói:
“Tôi nghe bảo công ty khó khăn lắm. Khéo phải bán bớt tài sản thôi.”
Không khí chùng xuống.
Chưa ai kịp nói gì thì mẹ đã nhẹ nhàng đáp:
“Có bán hay không là việc của gia đình tôi.”
Người kia cười gượng.
“Mình chỉ lo con dâu sau này thiệt.”
Mẹ đặt tách trà xuống bàn.
“Con dâu nhà tôi chưa bao giờ tính chuyện hơn thua.”
“Nhưng…”
Mẹ mỉm cười, giọng vẫn ôn hòa.
“Nếu một ngày thật sự trắng tay, người mẹ cần giữ lại đầu tiên vẫn là con người tử tế, chứ không phải tài sản.”
Cả phòng khách im bặt.
Từ hôm đó, chẳng còn ai nhắc lại những lời đồn vô căn cứ nữa.
…
Vài tháng sau, công việc của anh trai tôi dần ổn định.
Không những vượt qua giai đoạn khó khăn, công ty còn ký được hợp đồng mới.
Điều bất ngờ là đúng lúc mọi thứ tốt lên, chị dâu lại đưa cho mẹ một cuốn sổ tiết kiệm.
“Mẹ cầm giúp con.”
Mẹ ngạc nhiên.
“Tiền của con mà.”
Chị cười.
“Đây là tiền thưởng mấy năm con đi làm và tiền con tiết kiệm được. Con định để sau này nếu bố mẹ cần thì dùng.”
Mẹ lập tức đẩy cuốn sổ về phía chị.
“Con giữ lấy.”
“Nhưng…”
“Mẹ thương con không phải để sau này con trả ơn.”
Chị dâu không kìm được nước mắt.
Mẹ nắm lấy tay chị.
“Một gia đình muốn bền thì không ai tính toán hôm nay mình cho bao nhiêu, ngày mai nhận lại bao nhiêu.”
“Mẹ chỉ mong sau này, nếu con có con trai, có con dâu, con cũng sẽ đối xử với con bé như cách mẹ đang đối xử với con.”
Chị gật đầu, nước mắt rơi không ngừng.
…
Đến bây giờ đã nhiều năm trôi qua.
Mỗi lần có ai hỏi bí quyết để mẹ chồng và nàng dâu hòa thuận là gì, chị dâu tôi đều cười rồi kể lại một câu nói mà chị sẽ nhớ cả đời.
“Mẹ cũng từng là con dâu. Mẹ biết cảm giác bước vào một ngôi nhà mới vừa lạ lẫm vừa lo lắng như thế nào. Cho nên, nếu người làm mẹ chồng mở lòng trước, con dâu sẽ chẳng có lý do gì để không chân thành.”
Ngẫm lại, đúng là tình cảm trong một gia đình chưa bao giờ được xây bằng tiền bạc hay tài sản.
Điều giữ mọi người ở lại với nhau, đi qua những lúc bình yên lẫn sóng gió, luôn là sự tôn trọng, lòng bao dung và cách mỗi người chọn đối xử với nhau bằng sự tử tế.
Có lẽ, đó mới là tài sản quý giá nhất mà một gia đình có thể gìn giữ cho nhiều thế hệ sau.