
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Ngày nào cũng phải nấu cơm với chăm sóc gia đình, ăn xong lại dọn dẹp, trong khi đó em gái chồng đã lớn mà không phụ giúp tôi được việc gì, trong một lần kìm nén quá lâu. Tôi đã quyết định không rửa bát, vậy mà, mẹ chồng đã đ::uổi tôi ra khỏi nhà. Một tuần sau, chồng gọi hỏi: “Em biết mình sai chưa?”Tôi bình thản đáp: “Tôi bán căn nhà rồi. Mọi người tự tìm chỗ ở đi!….
Tôi đứng giữa phòng khách nhà chồng, cổ tay phải phồng dộp vì nước sôi, ngón trỏ trái dính băng gạc. Trên bàn la liệt bát đĩa, xương cá, khăn giấy dùng dở. Ngọc – em chồng tôi – vừa nhẹ nhàng xoa bụng vừa nói: “Chị Hà rửa giúp em nhé. Em mới làm bộ móng, ngâm nước lâu bị hỏng mất.”
Bà Tuyết – mẹ chồng tôi – đặt mạnh chén trà xuống bàn: “Nhà này từ bao giờ đàn ông phải chui vào bếp rửa bát?”
Tôi nhìn hai bàn tay mình rồi lên tiếng: “Hôm nay tay con bị thương. Ngọc phụ chị một tay, còn anh Nam cho vào máy rửa bát giúp em.”
Bà Tuyết đứng bật dậy: “Có mấy cái bát mà cô làm như nặng lắm. Người ta từ xa sang là khách, con Ngọc cả tuần đi làm mệt mỏi, cô là chị dâu phụ một bữa thì làm sao?”
Tôi nhìn sang chồng. Anh Nam cúi mặt vào màn hình điện thoại: “Em nhịn mẹ một câu đi, nhà đang có khách.”
Bốn năm làm dâu, mỗi lần mẹ anh quá lời, anh đều bảo tôi nhịn. Khi bà tự ý mở tủ lấy tiền, khi bà đem bộ trang sức mẹ tôi để lại đi khoe, khi bà bắt tôi nghỉ việc chăm bố chồng sau ca phẫu thuật dù Ngọc sống ngay gần đó – anh vẫn luôn bảo tôi phải nhịn.
Tôi tháo chiếc tạp dề, gấp lại ngay ngắn. “Hôm nay con không rửa.”
Bà Tuyết chỉ tay ra cửa: “Không làm thì rời khỏi nhà này.”
Chưa đầy năm phút, quần áo và đồ dùng của tôi bị quăng xuống cầu thang. Lọ nước hoa kỷ niệm một năm ngày cưới vỡ tan trên bậc đá. Bà xách vali ném xuống chân tôi: “Đi đi, bao giờ biết lỗi thì về xin lỗi. Nhớ để chìa khóa căn hộ Central Park lại, cuối tuần vợ chồng con Ngọc sang xem nhà.”
Tôi khựng lại: “Chìa khóa nào?”
Bà nhếch môi: “Thằng Nam đã đưa mẹ bản sao giấy tờ rồi.”
Tôi kéo vali ra khỏi cửa. Gió mùa đông lạnh buốt. Sau lưng, bà vẫn mắng với theo. Anh Nam chỉ thở dài: “Em cứ sang nhà bạn ở vài hôm, khi mẹ nguôi giận anh sẽ gọi.”
Đêm ấy tôi đến nhà Mai – bạn thân tôi. Cổ tay đau nhức, vali rách cả đường kéo. Điện thoại báo tin nhắn từ Nam: “Cuối tuần đưa chìa khóa căn hộ cho Ngọc xem nhà rồi về nói chuyện với mẹ.”
Ngay sau đó là tin nhắn từ một số lạ: “Chào chị Hà, tôi là Quốc, cán bộ xử lý hồ sơ ngân hàng. Tôi cần xác minh hồ sơ vay 3 tỷ của anh Trần Đình Nam. Tài sản bảo đảm là căn hộ đứng tên chị.”
Bàn tay tôi lạnh ngắt. Anh không chỉ định đưa căn hộ cho em gái ở, mà còn lén dùng tài sản đứng tên tôi để gánh khoản nợ 3 tỷ.
Sáng hôm sau tại ngân hàng, anh Quốc xem lại hồ sơ rồi ngạc nhiên hỏi: “Chị thật sự chưa từng xác nhận hồ sơ này sao?”
Tôi lắc đầu. Chữ ký trên hợp đồng rõ ràng là giả mạo.
Sau khi làm việc với luật sư, anh Nam gọi điện cho tôi: “Em đang ở đâu? Mẹ đang không vui, em về nói một tiếng là xong.”
“Anh có biết sáng nay em đi đâu không? Ngân hàng. Hỏi về khoản vay 3 tỷ.”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu. “Anh chỉ định vay tạm, khi công trình xong sẽ hoàn trả ngay.”
“Tại sao lại mạo danh chữ ký của em?”
Anh ngập ngừng: “Anh bị ép… Tại mẹ.”
Tôi cười chua chát. Bốn năm nay, mỗi khi có chuyện xảy ra, người làm lá chắn cho anh luôn là mẹ mình.
Chiều hôm đó tôi về lại căn hộ Central Park. Lễ tân cho biết sáng nay Nam đã đến xin cấp thêm thẻ ra vào. Vài ngày trước, mẹ chồng và em chồng tôi đã đến đo đạc từng phòng, bàn nhau chuyện chuyển đồ đạc vào ở. Họ đã coi căn hộ này là của mình từ trước khi đẩy tôi ra khỏi nhà.
Ngay tối hôm ấy, Giám đốc đối tác dự án của Nam xuất hiện tìm tôi. Ông đưa ra hàng loạt chứng cứ cho thấy khoản vay 3 tỷ kia thực chất chỉ là bề nổi của một vụ gian lận tài chính do Nam đứng sau.
Thế nhưng sáng hôm sau, mẹ chồng, anh Nam và Ngọc vẫn kéo xông vào nhà Mai. Bà Tuyết gào lên: “Cô giỏi lắm, dám đến ngân hàng làm loạn! Chỉ vì cô can thiệp mà ngân hàng dừng giải ngân rồi!”
Tôi nhìn thẳng vào mắt bà: “Thế mẹ có biết tự ý mạo danh chữ ký người khác là phạm pháp không?”
Bà Tuyết khựng lại một giây rồi văng mắng tiếp, cho rằng tôi là đứa con dâu hỗn xược, dám đưa chuyện gia đình ra ngoài. Anh Nam đứng bên cạnh nhăn mặt: “Em hủy xác nhận đi, nếu không dự án vỡ nợ, anh sẽ trắng tay!”
Tôi im lặng không đáp. Đúng lúc đó, cửa nhà Mai bật mở. Hai cán bộ cơ quan điều tra cùng luật sư của tôi bước vào…..
Đại diện cơ quan chức năng tiến lại gần, xuất trình giấy tờ xác minh và thông báo anh Nam đang bị lập biên bản để điều tra về hành vi giả mạo chữ ký, gian lận hồ sơ tài chính và có dấu hiệu chiếm đoạt tài sản.
Bà Tuyết sững sờ, mặt không còn một giọt máu. Bà lao đến nắm lấy tay tôi, giọng run rẩy: “Hà ơi, con cứu thằng Nam với! Nó là chồng con mà, sao con lại làm thế này?”
Tôi nhẹ nhàng rút tay ra, nhìn người đàn ông bốn năm qua luôn bắt tôi phải nhẫn nhịn: “Khi anh giả chữ ký của tôi, anh đâu có nghĩ tôi là vợ? Khi mẹ ném đồ đạc của tôi xuống cầu thang, anh cũng đâu nhớ tôi là vợ anh?”
Ngọc đứng cạnh đó sợ hãi không dám lên tiếng. Hóa ra, khoản nợ 3 tỷ chỉ là một phần. Nam đã lén rút vốn dự án, bị đối tác phát hiện và ép phải bồi thường trong vòng một tuần, nếu không sẽ đưa ra pháp luật. Để lấp chỗ trống đó, anh ta cùng mẹ bày kế chiếm đoạt căn hộ Central Park – tài sản riêng do bố mẹ đẻ tặng cho tôi trước hôn nhân – để làm tài sản thế chấp.
Ngày Nam nhận quyết định xử lý từ cơ quan chức năng và đối mặt với đơn kiện từ phía ngân hàng lẫn đối tác, gia đình anh hoàn toàn sụp đổ. Để tránh nguy cơ phải chịu án trách nhiệm hình sự nặng, Nam đành phải bán toàn bộ tài sản cá nhân và gom góp tiền từ mẹ cùng em gái để bồi thường thiệt hại. Căn nhà cũ của bà Tuyết cũng phải bán gấp để gánh nợ cho con trai.
Một tuần sau, khi đang dọn dẹp nấc cuối cùng để bàn giao căn hộ Central Park cho người chủ mới mà tôi vừa sang nhượng thành công, điện thoại tôi rung lên.
Là số của Nam. Sau nhiều ngày suy sụp, giọng anh ta khàn đặc: “Hà… em biết mình làm vậy là tàn nhẫn lắm không? Gia đình anh mất hết rồi. Em đang ở đâu? Em biết lỗi của mình chưa?”
Tôi đứng bên cửa sổ căn hộ ngập tràn ánh nắng, nghe tiếng gió thổi qua ban công, bình thản đáp:
“Tôi bán căn nhà rồi. Mọi người tự tìm chỗ ở đi!”
Nói xong, tôi cúp máy, gỡ bỏ số điện thoại, và bước đi không một lần ngoảnh lại.