
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Chồng muốn chở tôi về thăm mẹ ruột đang ố:m b::ệnh, mẹ chồng biết được thì chặn ngang cửa không cho về. Bà nói: “Mẹ cô c::hết thì về chịu tang, chứ đừng bắt con trai tôi chạy theo người sắp c::hết…..
Tôi đứng lặng người giữa phòng khách, tay siết chặt chiếc túi xách gói vội vài bộ quần áo, trong túi áo điện thoại rung lên liên hồi từ cuộc gọi của chị gái. Mẹ chồng đứng chắn ngay trước lối ra, hai tay dang rộng như bức tường kiên cố.
Tôi tên Hạnh, ba mươi tuổi, là giáo viên tiểu học. Chồng tôi, Hoàng, ba mươi ba tuổi, làm tài xế xe tải đường dài. Chúng tôi lập gia đình được bốn năm và có một bé gái ba tuổi. Mẹ đẻ tôi năm nay sáu mươi hai tuổi, mắc bệnh hiểm nghèo giai đoạn cuối, đã điều trị gần một năm qua ở quê, cách nơi tôi sống hơn hai trăm cây số.
Sáng nay, chị gái gọi điện, giọng nghẹn ngào: “Hạnh ơi, mẹ yếu lắm rồi, bác sĩ bảo chắc chỉ kéo dài được hôm nay thôi, em về ngay đi!”
Tôi run rẩy xếp đồ, gọi Hoàng lúc đó đang chuẩn bị đi làm ca đêm: “Anh ơi, mẹ em yếu lắm rồi, anh chở em về quê liền được không?”
Hoàng gật đầu ngay: “Được chứ, để anh thay đồ rồi mình đi.”
Nhưng chưa kịp bước ra cửa, mẹ chồng tôi từ bếp đi ra, đứng chặn lối đi, giọng lạnh lùng: “Hai đứa định đi đâu giờ này?”
Hoàng đáp: “Mẹ của Hạnh yếu lắm rồi, con chở cô ấy về quê.”
Bà nhíu mày: “Đi giờ này thì bao giờ về? Rạng sáng mai con còn chuyến hàng quan trọng, đã ký cam kết với người ta rồi, bỏ ngang thì lấy gì bồi thường?”
Tôi nghẹn ngào: “Mẹ ơi, mẹ con không còn nhiều thời gian, con xin mẹ cho anh Hoàng đưa con về. Con bối rối quá, không thể tự đi xe khách một mình lúc này.”
Bà nhìn tôi, ánh mắt không chút dao động: “Mẹ cô có chuyện gì thì cô tự về xử lý, đừng bắt con trai tôi bỏ công công chuyện chuyện mà đi theo!”
Lòng tôi đau như cắt. Tôi không tin nổi những lời cay đắng ấy lại phát ra từ người tôi kính trọng suốt bốn năm qua. Hoàng đứng ở giữa, gương mặt tái ngắt, lí nhí: “Mẹ ơi, để con đưa cô ấy về rồi quay lại ngay, con hứa mà.”
Bà gằn giọng: “Đường xa hàng trăm cây số, đi đi về về mất cả buổi, con mệt mỏi rồi đêm nay lấy sức đâu lái xe ban đêm? Lỡ có sự cố gì thì sao? Con Bống còn nhỏ, ai chăm? Cô định bỏ con lại cho tôi rồi đi biệt tích à?”
Tôi lặng đi. Con gái tôi đang ngủ trong phòng. Tôi tính bế con theo, nhưng bà đã chặn trước mọi đường.
Tôi rút điện thoại đặt xe dịch vụ để tự đi một mình. Đúng lúc xe vừa nhận chuyến, điện thoại lại báo tin nhắn từ chị gái kèm ảnh chụp màn hình lịch sử giao dịch: “Hạnh ơi, chị mới nhớ ra, tháng trước em có nhờ giữ giúp cuốn sổ tiết kiệm của mẹ đúng không? Giờ chị tìm không thấy, có phải em đang cầm không?”
Tôi sững người. Cuốn sổ tiết kiệm của mẹ, tôi chưa từng giữ và cũng chưa từng nghe nhắc tới. Tại sao lại xuất hiện khoản tiền này? Và ai đã đụng vào nó?
Đúng lúc đó, chiếc xe tôi đặt đã đỗ ngoài cổng, tiếng còi bấm liên hồi. Tôi nhìn chồng, nhìn ánh mắt sắc lẹm của mẹ chồng, rồi nhìn vào màn hình điện thoại đang sáng bừng dòng tin nhắn bí ẩn của chị gái…
Tôi ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt mẹ chồng, bất giác nhận ra ánh mắt bà thoáng chút giật mình khi thấy tôi nhìn chăng chăng vào màn hình điện thoại. Một nghi vấn chợt lóe lên trong đầu: Làm sao chị tôi lại nghĩ tôi cầm sổ tiết kiệm, trong khi người duy nhất ở quê từng lên thành phố thăm mẹ tôi dạo gần đây… chính là mẹ chồng tôi?
“Mẹ,” – tôi cất tiếng, giọng không còn run rẩy mà trở nên đanh thép – “tháng trước mẹ về quê con thăm mẹ đẻ con, mẹ có vào phòng tìm đồ giúp mẹ con đúng không?”
Mẹ chồng tôi biến sắc, gạt đi: “Cô nói vớ vẩn gì đấy? Tôi rảnh rỗi đâu mà lục lọi nhà cô! Không đi nhanh lên kẻo xe người ta bỏ đi kìa!”
Thái độ vội vã muốn đuổi tôi đi của bà càng làm tôi nghi ngờ. Tôi bế xóc bé Bống dậy, mặc kệ sự can ngăn của bà. Hoàng thấy vậy liền tiến đến giữ tay mẹ lại: “Mẹ, có chuyện gì mẹ nói rõ đi. Sao mẹ lại giật mình khi Hạnh nhắc tới chuyện ở quê?”
Đến lúc này, biết không thể giấu, mẹ chồng tôi sa sầm nét mặt, lạnh tấy: “Phải! Tôi lấy đấy! Nhưng tôi lấy là vì cái nhà này! Mẹ cô sắp mất rồi, giữ lại số tiền đó thì chỉ rơi vào tay vợ chồng chị gái cô. Trong khi con Hoàng đang thiếu nợ người ta năm mươi triệu tiền cọc xe, không trả đúng hạn thì người ta thu xe. Tôi lấy sổ đó đi cầm cố để cứu con trai tôi, có gì sai?”
Hoàng bàng hoàng lùi lại một bước: “Mẹ… mẹ nói cái gì cơ? Tiền nợ xe con đã thu xếp xong tháng trước rồi mà? Mẹ lấy tiền của mẹ vợ con làm gì?”
Mẹ chồng tôi khựng lại, mặt xám bét: “Sao… sao bảo nợ?”
Thì ra, bà nghe lầm cuộc điện thoại đòi nợ cũ của Hoàng từ hai tháng trước, rồi tự ý vơ vét tài sản của mẹ tôi để “cứu con”, mà không hề biết Hoàng đã thanh toán xong từ lâu. Sự tham lam và ích kỷ vô căn cứ của bà đã khiến gia đình xáo trộn đúng vào phút giây sinh tử của mẹ tôi.
“Con thật sự quá thất vọng về mẹ,” Hoàng nghẹn ngào nói, rồi giật lấy chìa khóa xe trên bàn. Anh quay sang nắm lấy tay tôi và bế bé Bống lên: “Đi thôi em, anh chở hai mẹ con về quê thăm mẹ ngay lập tức. Mọi chuyện khác tính sau!”
Hoàng gạt tay mẹ chồng ra, mặc kệ bà đứng chết đứng giữa phòng khách với sự bàng hoàng và xấu hổ. Chiếc xe lao đi trong đêm thâu. Dù chặng đường phía trước còn nhiều cay đắng và tổn thương, nhưng ít nhất trong khoảnh khắc cận kề sinh tử ấy, tôi biết chồng mình đã lựa chọn đứng về phía đạo đức và sự tử tế.