
Trong căn nhà 3 tầng khang trang nằm giữa phố cổ Hà Nội, tiếng bát đũa va chạm lanh canh không át được tiếng chì /chi//ết chua loét của bà Phượng. — “Cô bỏ cái đũa xuống! Ai cho phép cô ngồi cùng mâm với tôi?”. Thanh giật mình, đôi đũa trên tay rơi xuống mặt bàn. Cô nhìn mẹ chồng, ánh mắt v/an lơ//n: — “Mẹ, con đã tắ//m rử//a sạch sẽ rồi mà…”
— “Sạch cái gì mà sạch? Cái mùi phèn chua, mùi bùn đất ở cái qu//ê ngh//èo nhà cô nó ngấm vào má///u rồi. Tôi ngửi thấy là b//uồn nô//n, nuốt không trôi cơm. Bưng bát xuống bếp mà ăn!”
Bà Phượng hất hàm về phía góc bếp tối tăm, nơi để thùng gạo và mấy cái chổi cùn. Tuấn – chồng Thanh – buông bát, nhăn mặt: — “Mẹ, mẹ vừa phải thôi. Thanh là vợ con…” — “Vợ con gì cái ng//ữ ấy? Mày d//ại g//ái, rước cái thứ kh/ố rác/h áo ô//m về làm kh//ổ tao. Nhà mình là dân gốc Hà Nội, danh gia vọng tộc, ngồi ăn với nó để thiên hạ cười vào mặt cho à?”
Thanh cúi gằm mặt, nước mắt chực trào. Cô lặng lẽ xới một bát cơm trắng, gắp vài miếng rau luộc rồi lủ/i th/ủi đi xuống bếp. Cô ngồi bệt xuống sàn gạch lạnh lẽo, nuốt miếng cơm chan nước mắt. Đã 2 năm kể từ ngày Thanh về làm dâu, chưa một ngày nào cô được đối xử như một con người. Bà Phượng luôn cho rằng Thanh – cô gái xuất thân từ một huyện miền núi – đã dùng b//ùa m//ê thu//ốc l//ú để bẫy con trai bà, nhằm đ//ào m/ỏ cái gia sản này. Mỗi lần nhà có khách, bà bắt Thanh trốn trong bếp, hoặc giới thiệu là “con b//é giúp việc mới thuê”. Bà cấm Thanh nhắc về bố mẹ đ//ẻ, vì sợ “lây cái ngh///èo” sang nhà bà.
Thanh nhẫn nhịn tất cả vì Tuấn, và vì lời hứa với bố mẹ cô trước khi đi lấy chồng: “Sống cho ra sống, đừng để người ta coi thường”. Nhưng sự nhẫn nhịn của cô chỉ khiến bà Phượng càng thêm lấn tới. Biến cố ập đến vào một đêm mưa gió rét mướt
Biến cố ập đến vào một đêm mưa gió rét mướt.
Đang ngồi làm việc, Tuấn nhận được cuộc gọi từ bệnh viện. Bà Phượng bị đột quỵ, xuất huyết não nặng, cần phẫu thuật gấp. Chi phí điều trị và phục hồi lên tới hơn 500 triệu đồng.
Gia đình cuống cuồng xoay xở. Căn nhà đang thế chấp ngân hàng, tiền tiết kiệm chẳng còn bao nhiêu. Nhìn tờ giấy báo viện phí, Tuấn ôm đầu bất lực.
Đúng lúc ấy, Thanh lặng lẽ đặt trước mặt chồng một cuốn sổ tiết kiệm.
— “Anh cầm đi đóng viện phí cho mẹ.”
Tuấn chết lặng khi nhìn con số bên trong: 500 triệu đồng.
— “Em… lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?”
Thanh im lặng vài giây rồi khẽ đáp:
— “Bố mẹ em gửi.”
Lần đầu tiên sau hai năm làm dâu, Tuấn nghe Thanh kể về gia đình mình. Hóa ra bố cô không phải người nông dân nghèo như mọi người vẫn nghĩ. Ông là chủ một hợp tác xã dược liệu lớn ở miền núi, tạo việc làm cho hàng trăm hộ dân. Mẹ cô là người sáng lập quỹ học bổng cho trẻ em vùng cao.
Từ nhỏ, Thanh được dạy phải sống giản dị, không khoe khoang gia thế nên chưa từng nhắc đến điều đó.
Ca phẫu thuật thành công.
Một tháng sau, bà Phượng tỉnh lại. Điều khiến bà sốc nhất không phải vết mổ trên đầu, mà là khi biết toàn bộ chi phí cứu mạng mình đều do cô con dâu mà bà khinh rẻ chi trả.
Ngày bố mẹ Thanh từ miền núi xuống thăm, chiếc xe đưa đón của đoàn thiện nguyện vừa dừng trước cổng đã khiến cả khu phố xôn xao. Những người đi cùng đều kính trọng gọi bố mẹ Thanh là “cô chú”.
Ngồi trên xe lăn nhìn cảnh ấy, bà Phượng bật khóc.
Lần đầu tiên trong đời, bà hiểu rằng nghèo hay giàu không nằm ở nơi người ta sinh ra, mà nằm ở nhân cách và cách đối xử với người khác.
Bà run run nắm lấy tay Thanh:
— “Mẹ xin lỗi. Hai năm qua là mẹ sai rồi…”
Thanh chỉ nhẹ nhàng đỡ bà dậy.
— “Con chưa từng trách mẹ.”
Nghe câu nói ấy, bà Phượng òa khóc như một đứa trẻ.
Bởi bà biết, vết thương trong lòng người khác có thể được tha thứ, nhưng sự hối hận thì sẽ theo bà suốt quãng đời còn lại.