
CÂU CHUYỆN HƯ CÂU DO TRÍ TUỆ NHÂN TẠO AI VIẾT, KHÔNG PHẢI CHUYỆN NGOÀI ĐỜI THỰC, CHỈ MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ, CHIÊM NGHIỆM
Gia đình chồng ghét tôi, duy chỉ có bố chồng luôn âm thầm che chở. Ngày ông qua đời, mẹ chồng không cho tôi mặc đồ tang, còn chồng thì đuổi tôi khỏi lễ vì lý do “cô là người ngoài”. Thế nhưng, ngay khi tôi vừa bước chân ra khỏi nhà, luật sư riêng của ông đã vội vã chạy theo ngăn lại: “Chị không được đi! Di chúc chỉ có thể mở khi có mặt chị.”….
“Cô gỡ khăn tang xuống ngay.”
Tiếng mẹ chồng tôi vang lên giữa căn nhà thờ họ Nguyễn ở Nam Định, lạnh đến mức bầu không khí đang râm rân tiếng tụng niệm bỗng nhiên lặng đi.
Tôi đứng trước di ảnh của bố chồng, tay vẫn ôm bó cúc trắng. Chiếc khăn tang vừa cột chưa đầy vài phút đã bị bà Mai giật mạnh khỏi đầu.
“Con chỉ muốn tiễn bố một đoạn đường cuối.”
“Bố?” Bà cười nhạt. “Ông Nam chỉ có hai đứa con trai. Cô lấy tư cách gì mà gọi ông ấy là bố?”
Tôi quay sang nhìn chồng mình — Quốc Anh, ba mươi tư tuổi. Sáu năm làm vợ anh, tôi từng hy vọng ít nhất trong khoảng thời gian đau thương này, anh sẽ đứng ra bảo vệ tôi. Nhưng Quốc Anh chỉ chỉnh lại dải băng đen trên tay áo rồi cất giọng thản nhiên:
“Phương Lam, đừng làm rối lên trong đám tang của bố nữa.”
“Tôi làm rối?”
“Đủ rồi.” Anh hạ giọng. “Mẹ đã không muốn cô ở đây thì cô về đi.”
Tim tôi nhói đau. Ba ngày trước, bố chồng đột ngột qua đời vì lên cơn kẹt cơ tim. Trong căn nhà này, ông là người duy nhất chưa từng xem thường gia cảnh khó khăn của tôi. Ngày tôi về làm dâu với ít quà ra mắt đơn sơ, mẹ chồng từng thẳng tay ném chiếc vòng bạc mẹ đẻ tặng tôi xuống bàn. Bố chồng khi ấy đã im lặng nhặt lên, lau sạch rồi đưa lại tận tay tôi: “Đồ kỷ niệm của cha mẹ trao cho, không thể đo bằng tiền bạc.”
Khi Quốc Anh bắt đầu liên tục vắng nhà với lý do công tác ở Hà Nội, chính bố chồng đã gọi riêng tôi vào phòng làm việc. Ông căn dặn: “Phương Lam, có những chuyện hiện tại bố chưa thể giải thích. Nhưng nhớ kỹ lời bố, dù xảy ra bất cứ việc gì, tuyệt đối không được ký vào bất kỳ giấy tờ nào mà Quốc Anh đưa cho con.”
Lúc đó tôi không hiểu tại sao. Ông chỉ nhìn tôi trầm ngâm: “Sau này con sẽ hiểu.”
Tôi chưa bao giờ nghĩ cái “sau này” ấy lại đến trong một ngày tang lễ như thế này.
Mẹ chồng ném chiếc khăn tang xuống đất: “Còn đứng trố mắt ra đó làm gì?”
Chị chồng tôi — Ngọc Hà — khoanh tay bĩu môi: “Hay cô nghĩ khóc vài giọt nước mắt là được chia phần tài sản?”
Tôi quay lại: “Chị nói cái gì?”
“Đừng giả vờ ngây thơ. Bố vừa nhắm mắt, luật sư đã tìm đến tận nhà. Cô theo ông ấy mấy năm nay chẳng lẽ không phải chờ tới ngày này?”
Chưa kịp để tôi lên tiếng, mẹ chồng đã đặt một xấp tài liệu lên bàn thờ: “Tiện đây thì giải quyết luôn đi.”
Trước mắt tôi là tờ giấy ghi rõ: VĂN BẢN CAM KẾT TỪ BỎ QUYỀN LỢI TÀI SẢN GIA ĐÌNH.
Tôi bật cười vì sự vô lý: “Tài sản nhà họ Nguyễn liên quan gì tới tôi mà phải từ bỏ?”
Ánh mắt Quốc Anh chợt biến đổi trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Anh đẩy cây bút về phía tôi: “Phương Lam, ký đi.”
“Tại sao tôi phải ký?”
“Đừng hỏi nhiều.”
“Anh càng giấu giếm, tôi càng không ký.”
Mẹ chồng đập mạnh tay xuống bàn: “Cô tưởng mình có quyền mặc cả ở đây sao?”
Ngay lúc đó, tôi chợt nhớ lại một chi tiết. Hai tuần trước khi mất, bố chồng gọi tôi vào bệnh viện. Ông nắm chặt lấy cổ tay tôi, giọng thều thào: “Phương Lam, nếu sau này mọi người tìm cách đẩy con đi… đừng tin bất kỳ ai. Đặc biệt là…”
Đúng lúc đó, Quốc Anh đẩy cửa bước vào, và bố chồng lập tức im lặng.
Bây giờ ngẫm lại, tôi thấy sống lưng lạnh ngắt. Tôi đặt bút xuống: “Tôi không ký.”
Sắc mặt mẹ chồng tối sầm. Quốc Anh thẳng tay kéo mạnh tôi ra ngoài: “Vậy thì cút khỏi đây.”
“Buông tôi ra!”
“Cô không còn là người của nhà này nữa.”
Câu nói thốt ra nhẹ tênh khiến tôi đứng khựng lại. “Anh nói lại xem?”
“Sau khi lo xong việc cho bố, chúng ta ly hôn.”
Xung quanh vang lên những tiếng bàn ra tán vào. Tôi không khóc, chỉ lặng lẽ cúi xuống nhặt chiếc khăn tang, đặt ngay ngắn trước di ảnh của ông: “Bố, con xin lỗi.”
Mẹ chồng lạnh nhùng ngoảnh mặt đi: “Người đâu, đưa cô ta ra cổng.”
Tôi bước đi trong cơn mưa rào đầu thu trút xuống khoảng sân gạch đỏ. Vừa ra tới cổng sắt, phía sau bỗng vang lên tiếng gọi gấp gáp:
“Thưa cô Phương Lam!”
Tôi ngoảnh lại. Một người đàn ông trung niên mặc vest đen đang vội vã chạy xuống các bậc thềm. Đó là Luật sư Trần Minh — luật sư riêng của bố chồng.
“Cô không được đi!” Ông thở dốc khi dừng lại trước mặt tôi.
“Luật sư Minh? Có chuyện gì vậy?”
Ông nhìn về hướng nhà thờ tổ rồi hạ thấp giọng: “Ông Nam có để lại di chúc.”
“Tôi biết, nhưng chuyện đó đâu liên quan tới tôi.”
“Có liên quan. Rất lớn là đằng khác.”
Tôi sững người. Đúng lúc đó, Quốc Anh và mẹ chồng cũng bước ra ngoài sân.
Mẹ chồng quát lớn: “Luật sư Minh! Ông làm cái trò gì đấy?”
Luật sư Minh không đáp lời. Ông mở cặp xách, lấy ra một phong bì niêm phong có dấu đỏ của Văn phòng Công chứng tỉnh. Quốc Anh biến sắc: “Mẹ… cái gì thế kia?”
Mẹ chồng hốt hoảng lao xuống thềm: “Đưa đây cho tôi!”
Luật sư Minh lùi lại, giữ chặt phong bì: “Xin lỗi bà Mai. Theo chỉ thị bằng văn bản của ông Nguyễn Văn Nam, di chúc này chỉ được phép công bố khi có mặt đầy đủ các thành viên, đặc biệt không thể thiếu một người.”
Chị chồng cau mày: “Ai cơ?”
Luật sư Minh chậm rãi xoay người về phía tôi: “Là cô Nguyễn Phương Lam.”
Cả khoảng sân rơi vào im lặng đáng sợ. Mẹ chồng tôi gào lên: “Vô lý! Nó chỉ là đứa con dâu nghèo hèn, không mang dòng máu nhà này!”
Luật sư Minh lấy tiếp từ ngăn bí mật ra một bộ hồ sơ màu nâu có ghi tên tôi: NGUYỄN PHƯƠNG LAM, kèm dòng chữ viết tay của bố chồng: “Chỉ trao tận tay con sau khi bố qua đời.”
Tay tôi bắt đầu run lên: “Bên trong… là gì vậy ông?”
Mẹ chồng tái dại mặt mày, lao đến bàng hoàng: “Không được mở! Tuyệt đối không được cho nó xem!”
Luật sư Minh từ từ cắt dây niêm phong. Một tờ giấy khai sinh cũ kỹ trượt ra ngoài, lộ rõ ngày tháng của 28 năm trước cùng con dấu đỏ đã phai màu.
Ông nhìn tôi với ánh mắt nặng trĩu: “Cô Phương Lam, trước khi đọc di chúc, có một sự thật về thân thế của cô mà ông Nam dặn tôi bắt buộc phải làm rõ…”
Mẹ chồng tôi như điên dại lao tới: “CÂM MIỆNG NGAY!”….
Mặc cho bà Mai lao đến định giằng lấy, Luật sư Minh đã nhanh tay giơ cao tập hồ sơ và dõng dạc đọc to nội dung tờ giấy khai sinh cũ.
Căn phòng lặng đi khi cái tên người cha sinh ra tôi trên giấy tờ 28 năm trước được xướng lên: Nguyễn Văn Nam.
Tôi bàng hoàng đứng chết lặng giữa làn mưa. Tôi không phải là một đứa trẻ mồ côi ngẫu nhiên được nhận nuôi ở ngôi làng ven biển năm xưa, mà chính là con gái ruột duy nhất của bố chồng — kết quả của một biến cố thời trẻ trước khi ông lập gia đình với bà Mai. Năm đó, vì áp lực dòng họ và sự can thiệp từ phía gia đình bà Mai, ông buộc phải gửi tôi cho một người quen nuôi dưỡng xa quê, rồi âm thầm chu cấp suốt nhiều năm.
Năm xưa, khi Quốc Anh dẫn tôi về ra mắt, bố chồng đã nhận ra tôi ngay lập tức qua vết bớt bên cổ và chiếc vòng bạc ông từng trao lại cho mẹ đẻ tôi. Nhưng để bảo vệ tôi trước sự cay nghiệt và lòng tham của gia đình, ông chọn cách giữ kín bí mật, thu xếp cho tôi bước vào nhà họ Nguyễn dưới danh nghĩa con dâu để âm thầm bù đắp.
Sự thật bộc lộ khiến bà Mai và chị em Quốc Anh bàng hoàng đến không thốt nên lời. Tờ giấy thỏa thuận từ bỏ tài sản mà họ ép tôi ký ban nãy hóa ra là một cái bẫy nhằm tước đoạt phần quyền thừa kế hợp pháp của tôi trước khi bí mật bị tiết lộ.
Luật sư Minh tiếp tục dán tem niêm phong và đọc bản di chúc chính thức. Toàn bộ phần tài sản đứng tên cá nhân của ông Nam — bao gồm mảnh đất từ đường, ngôi nhà cổ và phần lớn cổ phần doanh nghiệp gia đình — không hề được để lại cho Quốc Anh hay Ngọc Hà, mà được chuyển giao toàn bộ cho tôi quản lý. Lý do được ghi rõ trong di chúc: Quốc Anh đã lén lút sang tên nhiều tài sản chung để đầu tư thua lỗ và chuẩn bị ly hôn tôi để theo đuổi người khác, trong khi bà Mai liên tục tìm cách phân chia tài sản bất chấp tình nghĩa.
Nghe đến đây, Quốc Anh sụp đổ hoàn toàn, lao đến nắm lấy tay tôi cầu xin sự dung thứ. Mẹ chồng tôi thì ngất xỉu ngay tại bậc thềm.
Tôi nhìn người chồng sáu năm chung sống giờ đây hiện rõ bản chất tham lam và dối trá, rồi nhìn sang di ảnh của bố chồng đang mỉm cười hiền từ trong linh đường. Tôi gạt tay Quốc Anh ra, cẩn thận cất tập hồ sơ vào túi và bước đi. Chặng đường phía trước của tôi không còn là sự chịu đựng nhẫn nhịn của một người con dâu dâm dắt, mà là sự tự chủ để tiếp quản những gì bố đẻ đã tin tưởng trao lại.