Đi làm khu công nghiệp quần quật cả ngày lẫn đêm, chồng tôi ở nhà chỉ việc lo cơm nước nhưng sướng quá hóa rồ, vào hôm tan ca sớm tôi trở về nhà thì thấy họ chồng bế chị hàng xóm tình tứ. Tôi làm công nhân khu công nghiệp.
Ca ngày, ca đêm, tăng ca triền miên. Có những hôm đứng máy mười hai tiếng liền, về tới nhà chân tay rã rời, chỉ muốn lăn ra ngủ.
Còn chồng tôi thì ở nhà.
Nấu cơm, giặt đồ, đưa con đi học.
Ai cũng bảo: “Sướng thế còn gì.”
Nhưng sướng quá… hóa rồ.
Hôm đó tôi tan ca sớm. Không báo trước. Trong đầu chỉ nghĩ đến bữa cơm nóng và cái giường quen.
Tôi vừa bước tới cửa thì nghe tiếng cười khúc khích.
Giọng phụ nữ. Rất quen.
Tôi đứng chết trân.
Qua khe cửa, tôi thấy chồng tôi đang bế chị hàng xóm — chị ta ngồi gọn trong lòng anh, tay quàng cổ, miệng cười ngọt lịm.
Tôi không xông vào.
Không gào.
Không làm ầm.
Tôi lùi lại, đóng cửa nhẹ như chưa từng xuất hiện.
Tôi đi thẳng ra chợ.
Tôi mua một bọc mắm tôm — loại nặng mùi nhất.
Thêm ít bột ớt.
Và một cuộn băng keo.
Về đến nhà, họ vẫn chưa phát hiện ra tôi.
Tôi lặng lẽ vào phòng ngủ, mở tủ, lấy toàn bộ quần áo của chồng — từ áo đi chơi, đồ công sở, đến cả quần lót.
Tôi trộn mắm tôm với ớt, quấy đều.
Rồi xoa kỹ từng món. Không sót.
Xong xuôi, tôi treo tất cả lên ban công — ngay phía trước nhà, nơi cả dãy trọ đều nhìn thấy.
Mùi mắm tôm bắt đầu lan ra.
Chỉ vài phút sau, cả xóm nhốn nháo.
“Nhà ai thối thế?”
“Trời ơi, mùi gì kinh vậy!”
Chồng tôi hốt hoảng chạy ra.
Chị hàng xóm theo sau, mặt tái mét.
Khi anh ta nhìn thấy đống quần áo của mình, ướt nhẹp mắm tôm, treo lủng lẳng trước ban công
anh ta chết lặng
Tôi lúc đó mới bước ra, giọng bình thản:
“Em đi làm nuôi cả nhà.
Anh ở nhà… nuôi thêm hàng xóm à?”
Cả xóm im phăng phắc.
Chị hàng xóm cúi gằm mặt, không dám nhìn ai.
Chồng tôi lắp bắp, mồm há ra rồi lại ngậm vào.
Tôi nói tiếp, vẫn rất nhẹ:
“Quần áo anh, em giặt sạch rồi.
Còn mặt mũi anh, em để nguyên cho xóm giềng giặt hộ.”
Tối hôm đó, anh ta không dám ngủ ở nhà.
Chị hàng xóm thì chuyển trọ sau một tuần.
Còn tôi, sáng hôm sau vẫn đi làm ca sớm như mọi ngày.
Chỉ khác một điều:
Tôi hiểu ra rằng
có những người không cần đánh ghen,
chỉ cần cho họ ngửi đúng mùi của sự phản bội
là đủ nhớ cả đời
Đêm hôm đó, căn nhà im lặng đến mức nghe rõ cả tiếng kim đồng hồ. Tôi nằm một mình, không còn tiếng thở của anh bên cạnh, không còn cảm giác quen thuộc của một gia đình trọn vẹn. Nhưng lạ thay, tôi không khóc.
Sáng hôm sau, tôi vẫn dậy sớm như thường lệ. Nấu vội bữa sáng cho con, chuẩn bị quần áo, rồi lại tất tả đến xưởng. Máy móc vẫn ồn ào, công việc vẫn dồn dập, nhưng trong đầu tôi nhẹ hơn hẳn. Như thể có thứ gì đó đã được cắt bỏ — đau, nhưng sạch.
Ba ngày sau, anh ta quay về.
Không còn vẻ tự tin hay lười biếng như trước. Áo quần nhăn nhúm, mắt thâm quầng. Anh đứng ngoài cửa rất lâu mới dám gõ. Tôi mở cửa, nhìn thẳng, không hỏi han.
Anh nói xin lỗi.
Nói rằng đó chỉ là “lỡ dại”.
Nói rằng anh “không nghĩ mọi chuyện đi xa như vậy”.
Nói rằng anh “vẫn còn thương vợ con”.
Tôi nghe hết. Không ngắt lời. Không phản ứng.
Đến khi anh im lặng, tôi mới hỏi một câu:
“Anh có nghĩ đến tôi, khi bế người khác trong lòng không?”
Anh cúi đầu. Không trả lời.
Tôi gật nhẹ, như đã có đáp án.
“Tôi không cần anh giải thích. Tôi chỉ cần anh hiểu một điều — tôi có thể chịu cực, chịu khổ, nhưng không chia sẻ chồng mình với ai khác.”
Không có tiếng cãi vã. Không nước mắt. Chỉ là một quyết định rất rõ ràng.
Tôi đưa cho anh một túi đồ đã chuẩn bị sẵn từ trước — vài bộ quần áo sạch, giấy tờ cá nhân. Anh nhìn tôi, có lẽ hy vọng tôi sẽ đổi ý. Nhưng tôi không.
“Anh đi đi. Khi nào thật sự hiểu giá trị của gia đình, hãy quay lại… với tư cách là một người khác.”
Anh rời đi. Lần này không phải vì xấu hổ, mà vì không còn chỗ đứng.
Những ngày sau đó không dễ dàng. Một mình vừa đi làm, vừa lo cho con, có lúc tôi kiệt sức. Nhưng mỗi lần nhớ lại cảnh hôm đó, tôi lại tự nhắc: mình đã chọn đúng.
Dần dần, cuộc sống ổn định hơn. Con tôi ngoan hơn, hiểu chuyện hơn. Còn tôi, không còn mong chờ ai nữa. Tôi bắt đầu học cách sống cho bản thân — đơn giản, nhưng bình yên.
Một buổi chiều tan ca, tôi đứng trước cửa nhà, hít một hơi thật sâu. Không còn mùi mắm tôm. Không còn mùi phản bội.
Chỉ còn mùi của tự do.
