
Đi dự tiệc ở khách sạn 5 sao, chồng bảo vợ là ô sin, khi vợ tháo khẩu trang mọi người liền á khẩu còn chồng â:n h:ận suốt đời…
Bữa tiệc kỷ niệm 10 năm thành lập công ty chồng được tổ chức ở một khách sạn 5 sao nổi tiếng ngay trung tâm Sài Gòn. Là một người vợ, chị Mai cảm thấy vui lây với niềm hãnh diện của chồng.
Anh Tuấn – chồng chị – là trưởng phòng kinh doanh, năm nay được chọn phát biểu trước toàn công ty. Nhưng có một điều chị không ngờ: anh không hề muốn chị đi cùng.
“Chỗ đó toàn người có địa vị, em đi lỡ lại quê mặt anh,” anh nói, ánh mắt lảng tránh.
Chị Mai khựng lại. “Em là vợ anh mà. Sao lại xấu hổ?”
“Em cũng biết mình không hợp với môi trường đó. Với lại… em đâu có váy áo gì phù hợp.”Chị im lặng. Đúng là chị không có gì nổi bật: dáng người nhỏ nhắn, nước da rám nắng vì thường xuyên phơi đồ, dọn dẹp nhà cửa. Suốt mười mấy năm ở nhà chăm con, chị đã quen với quần áo giản dị và không son phấn.
Tối hôm đó, chị quyết định vẫn đến. Không phải để phá rối, mà để hiểu xem tại sao chồng mình lại thay đổi đến vậy.
Chị mượn một chiếc váy xanh cổ điển từ người bạn cũ – dáng váy đơn giản, nhưng màu xanh biển thanh nhã khiến chị trông nổi bật một cách nhẹ nhàng. Trang điểm nhẹ và đeo khẩu trang, chị bước vào khách sạn với trái tim đập mạnh vì hồi hộp.
Từ xa, chị thấy anh Tuấn đang đứng cạnh sếp lớn, cùng vài đồng nghiệp ăn mặc bảnh bao. Bất ngờ, một cô gái trẻ đẹp trong nhóm lên tiếng:– “Anh Tuấn, ai kia? Sao nhìn quen mà lạ?”
Anh Tuấn nhìn theo ánh mắt, thấy chị Mai đang lúng túng đứng ở lối vào. Gương mặt anh biến sắc chỉ trong tích tắc, nhưng anh nhanh chóng cười trừ:
– “À… osin nhà tôi đấy. Không biết ai cho cô ta theo tới đây…”
Cả nhóm phá lên cười. Có người trêu: “Trời, osin cũng biết chọn váy xanh xinh ghê ha!”
Người khác bĩu môi: “Làm gì có osin nào đi khách sạn 5 sao…”
Chị Mai đứng đó, tai ù đi vì sốc..
Chị Mai đứng chết lặng vài giây.
Tiếng cười quanh bàn tiệc vẫn vang lên chói tai. Anh Tuấn thì quay mặt đi, như sợ người khác biết anh có liên quan đến người phụ nữ đang đứng đó.
Nhưng đúng lúc ấy, một người đàn ông lớn tuổi từ phía sau bước tới. Đó là ông Khải — chủ tịch tập đoàn.
Ông nhìn chị Mai rất lâu rồi bất ngờ sửng sốt:
— Cô… có phải là Mai không?
Cả nhóm lập tức im bặt.
Anh Tuấn ngơ ngác:
— Dạ… chủ tịch quen cô ấy sao?
Ông Khải không trả lời. Ông tiến thêm một bước, ánh mắt đầy kinh ngạc:
— Trời đất… đúng là cô rồi! Người từng cứu con gái tôi năm đó…
Mọi người nhìn nhau khó hiểu.
Ông Khải quay sang cả hội trường:
— Mười hai năm trước, con gái tôi bị tai nạn trên cao tốc. Lúc đó rất nhiều người đứng nhìn nhưng không ai dám đưa con bé đi viện vì sợ liên lụy. Chỉ có một cô gái trẻ bế nó chạy giữa trời mưa để gọi taxi cấp cứu.
Ông nghẹn giọng:
— Cô gái đó là cô Mai.
Anh Tuấn tái mặt.
Ông Khải nói tiếp:
— Sau này tôi tìm được cô ấy để cảm ơn, nhưng cô từ chối nhận tiền. Tôi chưa từng quên ân tình đó.
Cả sảnh hoàn toàn yên lặng.
Người phụ nữ bị gọi là “osin” giờ lại được chủ tịch tập đoàn cúi đầu cảm kích.
Một nữ đồng nghiệp lắp bắp:
— Chị ấy… là ân nhân của gia đình chủ tịch sao?
Ông Khải khẽ gật đầu rồi nhìn sang Tuấn:
— Cậu thật may mắn khi có một người vợ tử tế như vậy.
Câu nói ấy như cái tát giáng thẳng vào mặt anh.
Tuấn cuống quýt bước tới:
— Mai… anh xin lỗi… lúc nãy anh chỉ—
Chị Mai khẽ tháo khẩu trang xuống. Gương mặt mộc mạc, hiền lành nhưng đôi mắt đỏ hoe vì tổn thương.
Chị nhìn chồng rất lâu rồi bình tĩnh nói:
— Em nghèo, em quê mùa… nhưng chưa bao giờ thấy xấu hổ vì anh.
— Chỉ tiếc là anh lại xấu hổ vì em.
Tuấn cứng người.
Chị đặt chiếc nhẫn cưới lên bàn tiệc.
— Người phụ nữ anh xem là “osin”… đã dành cả tuổi trẻ để chăm sóc gia đình này.
— Nhưng từ hôm nay, em sẽ sống cho chính mình.
Nói xong, chị quay lưng bước đi giữa ánh nhìn im lặng của cả hội trường.
Phía sau, anh Tuấn đứng chết trân.
Anh có thể giữ được chức vụ, tiền bạc, sĩ diện…
Nhưng người phụ nữ yêu anh thật lòng thì anh đã tự tay đánh mất rồi.